Hắn rất dịu dàng, không ngừng an ủi cơ thể đang run rẩy vì quá căng thẳng của nàng, nhẹ nhàng “chào hỏi” đứa bé trong bụng.
Vân Quỳ chưa từng thấy hắn ân cần như vậy trong chuyện này. Đây là một trải nghiệm hoàn toàn khác biệt so với trước kia, tim nàng đập loạn xạ không ngừng, cảm nhận sự cọ xát sát bên da thịt và từng tiếng động khó nói thành lời trong màn trướng tĩnh mịch.
Hắn không dám thử quá lâu, sợ sẽ thật sự làm tổn thương nàng, nhưng Vân Quỳ đã rất mãn nguyện rồi. Giống như người ăn chay trăm ngày được ăn một bát cơm thịt nướng thơm lừng, khi eo đau, lưng mỏi, cả người khó chịu, có người đến mát-xa toàn thân cho nàng, cảm giác thoải mái không cần phải nói.
Ba tháng đầu xuân, chỉ cần nghe thấy nàng có ý tưởng gì, Tiêu Kỳ An đều cố gắng đáp ứng, chỉ sợ làm kinh động đến đứa bé, mọi động tác đều rất nhẹ nhàng. Vân Quỳ dường như lại trở về căn cứ bí mật ở lầu hai quán trà, những ngày vụng trộm với hắn.
Tháng hai, hai người đến chùa Long Tông cầu phúc ngắm hoa.
Vân Quỳ hỏi hắn: “Bệ hạ muốn tiểu hoàng t.ử hay tiểu công chúa?”
Tiêu Kỳ An cười đáp: “Đều được hết.”
Vân Quỳ cầu Bồ Tát cho nàng cả trai lẫn gái. Ước nguyện của nàng rất đơn giản, chịu một lần đau đẻ được hai đứa nhóc, một đứa kế thừa ngôi vị trong nhà, một đứa được nàng cưng chiều thành công chúa nhỏ tôn quý, hạnh phúc nhất thế gian.
Đau khổ của kiếp này, nàng và phu quân đều đã nếm đủ rồi, cầu mong con cái họ không phải chịu đựng chút khổ sở nào nữa.
Đến tháng ba, bụng nàng bắt đầu lộ rõ. Tháng tư càng phình to một vòng, đi lại bắt đầu khó khăn. Nhưng để sinh nở thuận lợi, mỗi ngày nàng đều tranh thủ lúc thời tiết đẹp, kiên trì đi dạo một vòng trong ngự hoa viên.
Tháng năm tháng sáu, bụng càng nặng nề, ban đêm trở mình khó khăn, mỗi lần thức dậy đi vệ sinh đều có Tiêu Kỳ An đi cùng.
Ra khỏi nhà vệ sinh, Vân Quỳ không ngủ được. Nàng ngồi bên giường, đột nhiên rơi nước mắt.
Tim Tiêu Kỳ An thắt lại, ngón tay nhẹ nhàng lau đi giọt lệ ở khóe mắt nàng: “Sao nàng lại khóc?”
Vân Quỳ hít hít mũi, cả người tràn ngập sự căng thẳng và sợ hãi dồn nén bấy lâu: “Ta hơi sợ…”
Sợ cơn đau xé lòng xé dạ khi sinh, sợ không sinh được, càng sợ như trong sách nói, đau ba ngày ba đêm vẫn không sinh được, cuối cùng chỉ có thể giữ một trong hai mẹ con.
Tiêu Kỳ An: “…… Giữ nàng.”
Vân Quỳ: “Ta không có ý đó…”
Tiêu Kỳ An ôm nàng vào lòng an ủi: “Sẽ không sao đâu, chúng ta chỉ sinh đứa này thôi, về sau không sinh nữa được không?”
Vân Quỳ hỏi: “Vậy nếu là con gái thì sao?”
Tiêu Kỳ An đáp: “Vậy thì truyền ngôi cho con gái.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Vân Quỳ ngơ ngác nhìn hắn: “Các đại thần sẽ không phản đối sao?”
Tiêu Kỳ An nói: “Có ta ở đây, phản đối cũng vô dụng.”
Một đêm tháng sáu, Vân Quỳ ngủ đến nửa đêm thì bụng bắt đầu chuyển dạ.
Tiêu Kỳ An phát hiện ra sự khác thường của nàng, lập tức cho gọi ngự y và bà đỡ. Trong ngoài Khôn Ninh Cung nhanh ch.óng bận rộn, Thịnh Dự nhận được tin cũng vội vã vào cung ngay trong đêm.
Tiêu Kỳ An ở trong phòng sinh cùng nàng, ai khuyên cũng không chịu ra ngoài.
Vân Quỳ đau đến mức mồ hôi lạnh ướt đẫm trán, mỗi hơi thở đều như có một lưỡi d.a.o sắc bén xé rách da thịt. Nàng làm theo lời bà đỡ, cố gắng dùng sức rặn xuống.
Tiêu Kỳ An nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng, trong lòng cũng hoảng loạn, nhưng không biểu hiện ra mặt, vẫn cố gắng động viên bên tai nàng: “Đợi nàng sinh xong, trước hết ta thưởng nàng vạn lượng hoàng kim, rồi dẫn nàng đi ngắm tuyết ở Tái Bắc, đi thưởng hoa ở Giang Nam. Nàng thích kiểu dây chuyền vàng nào, ta đều đeo cho nàng xem, muốn kiểu dáng gì, đều cho nàng…”
Vân Quỳ vừa lo lắng vừa cảm động, dùng hết sức lực toàn thân, cuối cùng cảm nhận được sự khác thường ở dưới thân. Kèm theo cơn đau dữ dội, cơ thể đột nhiên trống rỗng, ngay sau đó một tiếng khóc to vang lên bên tai.
Bà đỡ vui vẻ cười nói: “Chúc mừng bệ hạ, chúc mừng nương nương! Là một tiểu hoàng t.ử!”
Tiêu Kỳ An đứng dậy nhìn, Vân Quỳ lại nghe thấy giọng của một bà đỡ khác: “Còn một đứa nữa! Nương nương cố thêm chút nữa! Rặn mạnh lên…”
Niềm vui bất ngờ ập đến, đầu óc Vân Quỳ còn hơi mơ màng, phản ứng lại rồi lại hít sâu một hơi, nắm c.h.ặ.t t.a.y vịn dùng sức rặn mạnh. Một lát sau, lại một tiếng khóc trong trẻo vang lên.
Nàng kiệt sức nằm trên giường, nghe bà đỡ nói là một tiểu công chúa, khuôn mặt tái nhợt lập tức nở nụ cười.
Quả nhiên Bồ Tát đã nghe thấy ước nguyện của nàng, cho nàng niềm hạnh phúc trọn vẹn có cả trai lẫn gái.
Hai bảo bối đều trắng trẻo bụ bẫm, được bà đỡ quấn trong tã lót, nhỏ xíu đáng thương. Tiêu Kỳ An chưa từng thấy đứa trẻ nào nhỏ và yếu ớt như vậy, mắt còn chưa mở, giống như hai quả đào lông, tay chân nhỏ đến mức không dám chạm vào.
Hắn bế hai đứa bé đến bên gối nàng, Vân Quỳ nhìn trái nhìn phải, đưa ra lời nhận xét hài lòng: “Con trai đẹp giống ta. Con gái xinh giống chàng.”
Tiêu Kỳ An cười đáp: “Ừ.”
Nắng ban mai xuyên qua tầng mây, chiếu xuống mái ngói lưu ly vàng óng của T.ử Cấm Thành, soi rọi các cung điện rực rỡ huy hoàng.
Các quan sai bước nhanh qua đầu đường cuối ngõ, dán hoàng bảng ân xá thiên hạ ở những nơi đông người. Dân chúng vây quanh bàn tán xôn xao, truyền nhau tin vui, tin hoàng đế hạ sinh long phượng lân nhi nhanh ch.óng lan khắp Hoàng thành.