Trong cung, vì hai tiểu chủ t.ử vừa chào đời nên càng bận rộn náo nhiệt hơn. Cả cung trên dưới ai nấy đều có thưởng, mọi người cùng nhận ân huệ của hoàng thượng, khắp nơi đều tràn ngập không khí vui mừng.
Hai tiểu điện hạ đều được nuôi dưỡng ở Khôn Ninh Cung, ban ngày b.ú sữa ngủ bên cạnh Vân Quỳ. Hai đứa bé bọc trong tã lót, chỉ lộ ra hai cái đầu nhỏ bằng nắm tay, bé xíu như hai chú mèo con.
Nhìn hai khuôn mặt nhăn nheo ngày một trắng trẻo hồng hào, trong lòng Vân Quỳ tràn ngập niềm vui và mãn nguyện khó tả. Nàng lù thì ngắm đôi mắt, lúc thì chạm vào cái miệng nhỏ xíu, nhìn thế nào cũng thấy đáng yêu như ngọc như tuyết.
Tiểu hoàng t.ử tên là Tiêu Minh Tuyên, là do Tiêu Kỳ An đặt. Tuyên là ngọc bích dùng để tế trời, lấy ý ngọc Tuyên lấp lánh. Tiểu công chúa tên là Tiêu Minh Tiện, là do Vân Quỳ đặt, lấy ý ánh sáng rực rỡ, khiến người khác ngưỡng mộ.
Bên kia, Thịnh Dự được ân chuẩn, cứ đến ngày nghỉ là có thể đến Khôn Ninh Cung thăm Vân Quỳ và hai đứa trẻ. Mỗi lần đến, ông ấy đều không bao giờ đi tay không, khi thì mang theo một hộp đồ chơi, khi thì là quần áo nhỏ và mũ đầu hổ. Đến khi hai đứa trẻ đầy tháng, mỗi đứa còn có một chiếc vòng cổ khóa vàng khá nặng.
Vân Quỳ nhìn mà xót xa, tuy giờ là Thị lang, nhưng bổng lộc dù sao cũng có hạn. Suốt ngày hào phóng như vậy, sớm muộn gì cũng vét sạch gia sản.
Thịnh Dự bảo nàng yên tâm: “Mấy năm trước ở Bành Thành cha gần như không tiêu gì, sau khi về kinh cũng mua sắm được chút sản nghiệp, tiền dư trong tay không ít. Tiêu cho các con, cha rất vui.”
Nói một câu bất kính, tổ tiên của hai tiểu điện hạ chỉ còn lại một mình ông ấy, sao ông ấy có thể không thương yêu thương nhiều hơn chứ. Nhìn thấy nụ cười ngọt ngào của con gái và các cháu, Thịnh Dự lập tức cảm thấy mọi thứ đều đáng giá.
Vân Quỳ chỉ đành thay các con vui vẻ nhận lấy.
Về phần Tiêu Kỳ An, vì vợ con đều ở Khôn Ninh Cung nên rất nhiều chính sự hắn cũng dứt khoát dời đến Khôn Ninh Cung xử lý.
Ban ngày sau khi tan triều trở về, nghe thấy hai đứa trẻ khóc oa oa đòi b.ú, xen lẫn vào đó là tiếng hát ru khe khẽ của Hoàng hậu, trong lòng hắn luôn trào dâng vô vàn dịu dàng.
Minh Tuyên dường như hơi sợ hắn, mỗi lần hắn vào điện, thằng bé vốn còn đang khóc lớn, thấy hắn đến lập tức nín khóc, bĩu môi nhỏ, vẻ mặt đáng thương.
Tiêu Kỳ An cao lớn quá mức, Minh Tuyên được phụ hoàng bế cao, gối đầu lên cánh tay cứng rắn của phụ hoàng, sợ hãi khóc ré lên.
Vân Quỳ chỉ đành bế con dỗ dành. Trở về vòng tay ấm áp mềm mại của mẹ, lúc này Minh Tuyên mới nín khóc.
Minh Tiện bạo dạn hơn nhiều, giống hệt mẹ cô bé. Thấy phụ hoàng, cô bé giơ cánh tay nhỏ xíu hồng hào ra đòi phụ hoàng bế. Đợi Tiêu Kỳ An bế rồi, cô bé lại giả vờ khóc một trận, chê phụ hoàng bế không tốt, đòi về vòng tay của mẹ, rồi ném cho phụ hoàng một vẻ mặt khiêu khích nhỏ xíu.
Nhưng một khi Tiêu Kỳ An lộ vẻ mặt nghiêm nghị dọa cô bé, cô bé sẽ sợ hãi khóc oa oa, khiến hắn không khỏi bật cười: “Hóa ra giống mẹ con, là một con hổ giấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Khiến Vân Quỳ tức giận không muốn để ý đến hắn.
Ban đêm Vân Quỳ không yên tâm về các con, luôn muốn mang theo bên mình. Mỗi tối nàng đều đợi Tiêu Kỳ An xử lý xong công vụ trở về, mới bảo nhũ mẫu bế các con đã ngủ sang nhĩ phòng.
Tiêu Kỳ An cảm thấy nàng quá quan tâm đến các con: “Ban ngày mang theo thì thôi đi, ban đêm vất vả như vậy làm gì.”
Vân Quỳ thở dài: “Bọn nhỏ luôn quấn lấy ta, tỉnh dậy không thấy ta sẽ khóc, cũng không biết hồi nhỏ hai chúng ta sống thế nào…”
Tiêu Kỳ An im lặng giây lát, hai người ôm nhau, hôn nhẹ lên trán nàng: “Qua hết rồi.”
Vân Quỳ nói: “Ta không buồn, chuyện quá khứ đã không nghĩ đến nữa rồi, bây giờ ta rất hạnh phúc!”
Tiêu Kỳ An hôn tai nàng: “Vậy ta khiến nàng hạnh phúc hơn, hay các con khiến nàng hạnh phúc hơn?”
Vân Quỳ nhíu mày: “Sao cái gì bệ hạ cũng muốn so sánh vậy? Chuyện này cũng so với con…”
Tiêu Kỳ An nhìn chằm chằm nàng, ánh mắt nóng rực, dường như nhất định phải nhận được câu trả lời.
Vân Quỳ đành nói: “Không có chàng thì không có hai đứa con, cho nên chàng quan trọng nhất, ở bên chàng hạnh phúc nhất, được chưa?”
Câu trả lời đúng, nhưng thái độ qua loa, Tiêu Kỳ An không vui, nể nàng còn chưa hết cữ nên tạm thời không tính toán, đợi qua hai tháng này, thân thể nàng hồi phục tốt rồi tính sổ sau.
Cuối tháng bảy, hơi nóng dần tan, Vân Quỳ cũng đã hết cữ, ban ngày đẩy xe nôi đưa hai con đi dạo trong ngự hoa viên.
Minh Tiện thích ngắm hoa sen, Hoài Thanh và Hoài Trúc cũng trổ tài khinh công lướt trên mặt nước, đạp lên lá sen trên ao, bay người hái những bông sen to hơn cả mặt người trở về. Minh Tiện vui mừng khua tay múa chân, vươn tay muốn giật lấy.
Minh Tuyên bên cạnh dường như ngưỡng mộ thân thủ của hai tỷ tỷ hộ vệ, cậu bé tò mò nhìn chằm chằm hai người, còn muốn với lấy thanh kiếm bên hông họ.
Vừa hay Thịnh Dự vào cung thăm con gái và hai tiểu điện hạ, thấy tiểu hoàng t.ử có hứng thú với võ nghệ, ông ấy mượn kiếm của Hoài Trúc, múa một đoạn kiếm pháp Đạt Ma đẹp mắt trước mặt hai tiểu điện hạ.