Chỉ Có Thái Tử Nghe Thấy Tiếng Lòng Ta

Chương 236



Ông đã hơn bốn mươi tuổi, thân thủ vẫn nhanh nhẹn không kém gì ngày xưa.

Hai đứa trẻ xem đến mê mẩn, nhìn chằm chằm không rời mắt. Minh Tuyên vốn còn khá trầm tính cũng vung vẩy nắm tay nhỏ bé đầy hứng thú, khiến mọi người đều bật cười.

Vân Quỳ nghĩ thầm, Minh Tuyên thích múa đao múa kiếm, sau này có lẽ có thể kế thừa y bát của phụ hoàng, luyện võ giỏi rồi, có thể bảo vệ mình, cũng có thể bảo vệ em gái.

Ngày mười tám tháng tám, vừa tròn một năm ngày cưới của hai người, Tiêu Kỳ An soạn một đạo chiếu thư.

Vân Quỳ nhìn nội dung chiếu thư, trong lòng hơi kinh ngạc: “Mới hơn hai tháng đã lập Thái t.ử, có phải hơi sớm quá rồi không?”

Tiêu Kỳ An nói: “Lập Thái t.ử sớm có thể ổn định triều cục, về sau đọc sách, tập võ, đều phải theo tiêu chuẩn của trữ quân, huống chi chúng ta chỉ có một đích t.ử, không lập nó còn lập ai?”

Vân Quỳ cười nói: “Nhỡ Minh Tuyên tư chất bình thường, giống như mấy hoàng t.ử của Thuần Minh Đế, chàng cũng không hối hận à?”

Tiêu Kỳ An nói: “Con của ta, ta tự sẽ dạy dỗ chúng cho tốt.”

Vân Quỳ nói: “Nếu Minh Tuyên không có căn cơ, học thế nào cũng không hiểu, không làm được Hoàng đế thì sao?”

Tiêu Kỳ An thở dài: “Yên tâm đi, hai đứa nó thừa hưởng dung mạo của nàng và ta, tất nhiên cũng sẽ thừa hưởng tư chất của ta. Nàng cũng… coi như lanh lợi, là người ở Đông Cung năm xưa còn sống sót tới giờ, thậm chí còn làm Hoàng hậu, cũng coi như là người đầu tiên trong lịch sử rồi, con trai nàng sẽ không quá ngốc đâu.”

Vân Quỳ không biết đây là đang khen nàng, hay là vòng vo trêu chọc nàng: “Vậy nếu con trai thừa hưởng sự bá đạo thô lỗ của chàng, sự tham tài háo sắc của ta, vậy chẳng phải là…”

Tiêu Kỳ An nhíu c.h.ặ.t mày, cuối cùng im lặng.

Hắn quả thật đã suy nghĩ một lát về chuyện này, nhưng những khuyết điểm này đều có thể can thiệp và uốn nắn sớm. Đã là là người kế thừa hoàng vị, sau này hắn nhất định sẽ nghiêm khắc dạy dỗ, không để Minh Tuyên đi vào con đường sai trái.

Mà hắn cũng nhận thức rõ một chuyện quan trọng hơn.

Từ khi có con, nàng dồn hết phần lớn sức lực vào con, đã không còn “háo sắc” như trước nữa.

Hay nói đúng hơn là không còn “háo hắn” như trước nữa.

Vì vậy, đêm nay hắn lại thử một lần. Sau khi tắm rửa, hắn chỉ mặc một chiếc áo ngủ mỏng manh, n.g.ự.c hơi hé mở, nơi mà trước đây nàng thích nhất lộ ra. 

Sau khi vào cửa, hắn thấy nàng đang nghịch hai thanh kiếm nhỏ bằng ngọc bích mà Thịnh Dự mua cho con.

Tiêu Kỳ An hơi nhíu mày, thầm nghĩ Thịnh Dự cũng càng ngày càng không lo chính sự, cả ngày chỉ nghĩ đến những thứ này, ba ngày hai bữa lại vào cung. Bây giờ hai đứa trẻ thích nhất là xem ông ấy múa kiếm.

Hắn chậm rãi bước tới, Vân Quỳ cảm nhận được ánh mắt của hắn, nàng ngước mắt nhìn một cái, tùy tiện nói: “Trời vào thu lạnh, sao bệ hạ lại mặc ít như vậy?”

Mặt Tiêu Kỳ An dần dần xụ xuống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Quả nhiên lòng người dễ thay đổi.

Hắn im lặng nhìn nàng một lát, nói: “Không còn sớm nữa, đi ngủ thôi.”

Vân Quỳ “Ừ” một tiếng, cất thanh kiếm ngọc nhỏ đi, định ngày mai tết một nút dây, buộc lên nôi của hai đứa trẻ.

Sau khi nằm xuống, nàng yên tĩnh lắng nghe động tĩnh từ nhĩ phòng bên cạnh.

Cách một bức tường, thật ra không nghe rõ lắm. 

Nàng vốn định ngăn một bức bình phong trong tẩm điện, đồng thời có thể nghe thấy động tĩnh của các con bất cứ lúc nào, kết quả Tiêu Kỳ An nói một câu: “Ta cũng phải ngủ chung phòng với v.ú nuôi sao?” nàng mới đành thôi.

Nàng nghĩ ngợi lung tung, vậy mà thật sự nghe thấy tiếng khóc nghi là của trẻ con ở phòng bên cạnh. Nàng lập tức mở mắt, lại không chắc có phải là ảo giác của mình hay không. Vân Quỳ nằm trên giường một lúc, vẫn quyết định đi xem một chút, nhưng vừa ngồi dậy, người đàn ông đã đột nhiên trở mình đè xuống, chặn đường nàng lại.

Nàng bị giam cầm dưới thân, tay chân không động đậy được, đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm nóng rực của hắn, khẽ nuốt nước bọt: “Chàng không phải là muốn… hình như con khóc, ta phải đi xem.”

Tiêu Kỳ An nói: “Không ai khóc cả.”

Vừa nói xong đã có một tiếng khóc mơ hồ truyền đến.

Tiêu Kỳ An: “……”

Vân Quỳ: “……”

Nàng muốn đứng dậy, lại bị hắn ấn xuống: “Bốn bà v.ú thay nhau trông, còn để chúng đói được sao? Bú sữa xong là không sao rồi, không cần nàng phải lo lắng chuyện này.”

Vân Quỳ mơ hồ nhận ra sự lớn mạnh của tiểu điện hạ, theo bản năng rụt bụng lại: “Mới sinh hơn hai tháng, có được không?”

Giọng Tiêu Kỳ An hơi trầm xuống: “Với trình độ ham học hỏi trước đây của nàng, khi nào có thể, khi nào không thể, không lẽ còn chưa nghiên cứu kỹ sao? Còn phải hỏi ta à?”

Vân Quỳ chột dạ cười, sờ cơ n.g.ự.c hắn tỏ vẻ an ủi: “Không phải tại ngày nào ta cũng ở bên con, nên bận quên hết rồi sao.”

Tiêu Kỳ An cúi đầu, mạnh mẽ hôn xuống, hôn đến nỗi nàng thở không ra hơi, không nhịn được đưa tay đẩy hắn ra. Hắn hung hăng c.ắ.n một cái vào môi nàng, trừng phạt nàng vì khoảng thời gian này đã lơ là hắn. 

Bị hắn hôn, Vân Quỳ cũng có cảm giác, nhưng vẫn không yên tâm hỏi: “Thật sự được sao?”

Tiêu Kỳ An: “Ta xem thử nhé?”

Vân Quỳ do dự một lát, gật đầu.

Nàng biết hắn sẽ không ghét bỏ, trước kia thường xuyên hôn nơi đó, sau này sinh nở, hắn luôn canh giữ trong phòng sinh, còn đích thân lau chùi vết m.á.u cho nàng. Ban đầu nàng còn có chút ngại ngùng, giờ đây bèn mặc kệ hắn làm gì thì làm.