Chị Gái Đổi Hôn Trọng Sinh: Nghịch Tập Thập Niên 80

Chương 17



Diệp Mạn cầm lấy bảng mạch, nheo mắt soi dưới ánh sáng mặt trời. Kiếp trước, khi vươn lên đỉnh cao của ngành điện máy, cô đã từng tháo tung hàng ngàn thiết bị nhập khẩu để nghiên cứu ngược. Một cái máy ghi âm của thập niên tám mươi, đối với cô, cấu tạo chẳng khác gì trò chơi xếp hình của trẻ con.

"Chip gốc thì ở đây không có." Diệp Mạn nói thẳng.

Ánh mắt Chung Ý thoáng thất vọng: "Vậy sao... Cảm ơn cô, để tôi..."

"Nhưng," Diệp Mạn ngắt lời, đi tới góc phòng, lôi ra một thùng các-tông đựng đầy những bo mạch hỏng của tivi và radio cũ mà cô vừa thu mua được sáng nay. Cô dùng kìm cắt nhỏ nhất đoạn mạch, gảy ra hai con tụ điện và một con điện trở. "Tôi có thể dùng mạch nối tiếp để mô phỏng lại tần số của con chip đó. Kích thước sẽ to hơn một chút, nhưng chất lượng âm thanh đảm bảo không khác biệt."

Chung Ý sững sờ. Anh là bác sĩ ngoại khoa, thao tác với d.a.o mổ vô cùng tinh tế, nhưng nhìn cách cô gái này tính toán điện trở nhẩm trong đầu mà không cần dùng đến giấy b.út hay máy đo chuyên dụng, anh không khỏi kinh ngạc.

Đúng lúc Diệp Mạn định bật mỏ hàn, một giọng nói ồm ồm, phách lối từ ngoài cửa chen ngang.

"Này, thợ đâu! Ra đây xem cái máy này cho ông!"

Một người đàn ông trung niên béo tốt, mặc áo sơ mi thắt cà vạt lỏng lẻo, nách kẹp chiếc cặp da, tay ôm một chiếc đài cassette hiệu Sanyo to đùng bước vào. Theo sau ông ta là vài người tò mò bu quanh. Đây là Thường An Toàn, một gã cò mồi khét tiếng ở khu này, luôn tự vỗ n.g.ự.c là người sành sỏi đồ ngoại.

"Cái đài Sanyo này tôi mới mua ở Quảng Châu về, tự nhiên đang hát thì tịt ngòi, nhai đứt cả cuộn băng Đặng Lệ Quân của tôi!" Thường An Toàn đập mạnh chiếc đài lên bàn gỗ của Diệp Mạn, làm bụi bay lả tả. Ông ta nheo mắt nhìn cô, giọng điệu đầy khinh khỉnh: "Ủa? Chủ quán đâu? Sao lại để con ranh vắt mũi chưa sạch thế này trông hàng? Đồ của ông mày mua hơn trăm đồng đấy, hỏng một cái ốc vít mày đền nổi không?"

Chung Ý nhíu mày, định lên tiếng can thiệp vì thái độ hống hách của gã đàn ông. Nhưng Diệp Mạn đã nhanh hơn. Cô giơ tay cản Chung Ý lại, ánh mắt lạnh lẽo lướt qua Thường An Toàn.

"Ông nói xong chưa?" Diệp Mạn hờ hững hỏi, giọng nói không cao không thấp nhưng mang theo luồng hàn khí khiến Thường An Toàn bất giác im bặt.

Cô kéo chiếc đài Sanyo về phía mình, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên lớp vỏ nhựa cứng. "Băng bị kẹt, tiếng tịt. Các tiệm khác dọc đường này chắc ông đã đi qua hết rồi, họ không dám nhận vì sợ đền tiền, đúng không?"

Thường An Toàn đỏ mặt, lắp bắp: "Thì... thì sao? Đồ ngoại, mấy tay thợ vườn ở đây làm sao hiểu được!"

"Tôi sửa được." Diệp Mạn ngước mắt lên, giọng kiên định như đinh đóng cột. "Mười lăm phút. Phí sửa chữa là hai mươi đồng."

"Hai mươi đồng?!" Thường An Toàn trợn ngược mắt, hét lên. "Cô đi ăn cướp à? Bọn thợ đầu ngõ sửa đài chỉ lấy có hai đồng!"

"Vậy ông mang ra đầu ngõ mà sửa." Diệp Mạn hất cằm, đẩy chiếc đài trả lại. "Hai mươi đồng là giá của kiến thức. Nếu trong mười lăm phút tôi không làm cho nó hát lại được bài của Đặng Lệ Quân, tôi đền ông cái đài mới. Dám cược không?"

Lời tuyên bố của Diệp Mạn khiến đám đông xung quanh xì xầm bàn tán. Một cô gái trẻ măng, dám cá cược đền cả một chiếc đài ngoại nhập giá hơn trăm đồng. Thường An Toàn bị ép vào thế cưỡi hổ khó xuống, cộng thêm tính sĩ diện, gã nghiến răng: "Được! Mày nói đấy nhé! Mọi người làm chứng! Mười lăm phút, không sửa được thì đền tiền!"

Chung Ý đứng sang một bên, ánh mắt khóa c.h.ặ.t lấy Diệp Mạn. Anh không thấy một tia bối rối nào trên gương mặt cô. Chỉ có sự tĩnh lặng tuyệt đối của một kẻ săn mồi đã nắm chắc phần thắng.

Diệp Mạn vặn ốc, tháo tung lớp vỏ máy với tốc độ hoa mắt. Không cần sơ đồ, không cần do dự. Cô nhìn lướt qua hệ thống bánh răng, dùng nhíp gắp mẩu băng từ bị đứt kẹt trong trục quay ra. Tiếp đó, cô lấy đồng hồ vạn năng đo lướt qua bảng mạch nguồn.

"Cái này mà hỏng motor gì." Diệp Mạn lẩm bẩm, nụ cười nửa miệng đầy mỉa mai hiện lên. "Bị đoản mạch do cắm nhầm điện áp cao, đứt cầu chì nhiệt bảo vệ, cộng thêm dây curoa bị nhão do thời tiết."

Cô lấy từ trong hộp đồ nghề ra một sợi dây curoa cao su mới, thay vào rãnh trục thoăn thoắt. Sau đó, cô dùng mỏ hàn gỡ bỏ chiếc cầu chì nhiệt đã đen sì, hàn nối lại bằng một linh kiện mới tinh. Từng động tác mượt mà, dứt khoát như nước chảy mây trôi. Chung Ý nhìn đôi tay ấy, bất giác liên tưởng đến những ca phẫu thuật phức tạp nhất mà anh từng thực hiện. Đó là đẳng cấp của sự thuần thục tuyệt đối.

"Mười hai phút." Diệp Mạn buông mỏ hàn, lắp lại vỏ máy, vặn ốc cuối cùng.

Cô lấy cuộn băng cát-sét, dùng b.út chì quay lại đoạn băng bị tuột, đút vào khe máy và ấn nút "Play".

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Một tiếng "cạch" khô khốc vang lên. Cả không gian chợ đồ cũ dường như nín thở.

Vài giây sau, giai điệu du dương, ngọt ngào của ca khúc "Ánh trăng nói hộ lòng tôi" vang lên trong trẻo, âm thanh bass đập chắc nịch, không hề có một chút tạp âm.

Đám đông ồ lên kinh ngạc. Thường An Toàn há hốc mồm, đôi mắt ti hí trố ra nhìn chiếc đài như nhìn thấy ma.

"Hát... hát thật rồi..." Gã lẩm bẩm.

Diệp Mạn rút một chiếc khăn sạch, lau đi vết dầu mỡ trên vỏ đài, đẩy về phía gã. "Hai mươi đồng. Cảm ơn."

Thường An Toàn không dám ho he thêm nửa lời, thái độ hống hách ban nãy bay sạch. Gã ngoan ngoãn móc ví, đếm đủ hai mươi đồng tiền mặt bằng hai tay đưa cho Diệp Mạn, mồm liên tục xuýt xoa: "Sư phó... Lão Sư Phó... Cô đúng là cao thủ ẩn danh! Lần sau có đồ gì hỏng, tôi nhất định mang đến đây!"

Đám đông dần tản ra, mang theo câu chuyện về "nữ thợ sửa chữa thần sầu" lan truyền khắp khu chợ.

Diệp Mạn bình thản cất tiền vào túi, xoay người lại nhìn Chung Ý, nhướng mày: "Bây giờ, đến lượt bảng mạch của anh."

Chung Ý mỉm cười, nụ cười rạng rỡ và chân thành nhất từ trước đến nay. Anh tiến lại gần, giọng nói mang theo sự rung động sâu sắc: "Cô Diệp, cô thực sự làm tôi đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác. Một màn 'vả mặt' vừa rồi, xem ra còn dứt khoát hơn cả lúc cô đối phó với tên Cốc Kiến Thành."

"Đối với những kẻ cậy thế bắt nạt người khác, lùi bước chỉ làm chúng lấn tới. Dùng thực lực đè bẹp chúng mới là cách giải quyết nhanh nhất." Diệp Mạn đáp gọn, tay đã bắt đầu hàn những linh kiện nhỏ li ti lên bảng mạch của anh.

Chỉ mất ba phút, bảng mạch đã được sửa xong. Diệp Mạn cẩn thận gói nó vào một lớp giấy báo đưa cho anh.

"Bao nhiêu tiền?" Chung Ý rút ví.

"Lần này không lấy tiền." Diệp Mạn lắc đầu, ánh mắt nhìn thẳng vào anh, chân thành và phẳng lặng. "Ngày ở bệnh viện, nhờ có tờ giấy chứng nhận thương tích anh viết rõ ràng, tôi mới có thể ép cha mẹ ruột nhả cuốn sổ hộ khẩu ra. Xem như tôi trả ân tình cho anh."

Chung Ý cầm lấy gói giấy, cảm nhận được hơi ấm từ bảng mạch truyền qua lớp báo. Anh nhìn cô gái nhỏ bé nhưng mang trong mình một sức mạnh quật cường này, trái tim vốn tĩnh lặng của anh bỗng nảy lên một nhịp đập khác lạ. Anh biết, mối quan hệ giữa họ sẽ không chỉ dừng lại ở tờ giấy chứng nhận thương tích hay một lần sửa đồ điện này.

"Được, tôi nợ cô một ân tình." Chung Ý gật đầu, ánh mắt thâm tình và kiên định. "Nếu có bất cứ khó khăn gì, hãy đến Bệnh viện Nhân dân tìm tôi. Diệp Mạn, chúc mừng cô... đã được tái sinh."

Hai chữ "tái sinh" đ.á.n.h thẳng vào đáy lòng Diệp Mạn. Cô khẽ mỉm cười, một nụ cười rực rỡ và chân thật hiếm hoi. "Cảm ơn anh, bác sĩ Chung. Hẹn gặp lại."

Bóng lưng cao thẳng của Chung Ý khuất dần sau dòng người tấp nập.

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời Khê Hóa. Ánh nắng hắt lên tấm biển "Sửa Chữa Lão Sư Phó", làm nổi bật những nét chữ đen tuyền, mạnh mẽ.

Diệp Mạn đứng trước gian hàng của mình, thò tay vào túi áo, chạm vào xấp tiền dày cộm mang mùi mồ hôi và kim loại. Từ một cô gái bị giam lỏng chờ ngày gả bán, giờ đây cô đã đứng hiên ngang giữa đất trời, bằng chính đôi bàn tay và trí óc của mình.

Cốc Kiến Thành đã bị tống vào đồn cảnh sát, gia đình họ Diệp đã bị cô cắt đứt triệt để, sổ hộ khẩu nằm gọn trong tay cô. Những xiềng xích của kiếp trước đã hoàn toàn đứt gãy.

Diệp Mạn hít một hơi thật sâu bầu không khí se lạnh mang theo mùi nhựa thông và bụi bặm của khu chợ. Trong mắt cô lúc này không chỉ có một gian hàng rộng mười mét vuông, mà là những bản vẽ thiết kế, là những dây chuyền sản xuất, là một tập đoàn điện máy khổng lồ sẽ vươn tầm quốc gia trong tương lai.

Sóng gió thương trường vẫn còn đang chờ phía trước, những kẻ thù sừng sỏ như Giáp Thiên Hạ hay tư bản Phú Hữu rồi sẽ xuất hiện. Nhưng Diệp Mạn không hề e sợ.

Bởi vì ngay tại khoảnh khắc này, nền móng của một đế chế thương nghiệp vĩ đại nhất thời đại, đã chính thức được cô đóng xuống. Vững chãi, kiêu hãnh và không thể phá vỡ.