Chị Gái Đổi Hôn Trọng Sinh: Nghịch Tập Thập Niên 80

Chương 16



Lưu chủ nhiệm sững người mất hai giây rồi bật cười, lắc đầu quầy quậy: "Cô em à, chỗ đó tuy ngay ngã ba nhưng mái tôn dột nát, tường bong tróc hết rồi. Hơn nữa, tiền thuê một tháng là mười lăm đồng, đóng trước ba tháng, cộng thêm mười đồng tiền cọc. Tổng cộng là năm mươi lăm đồng. Cô... có đủ không đấy?"

Nhìn dáng vẻ bần hàn của Diệp Mạn, ông ta không tin cô có thể móc ra số tiền lớn bằng hai tháng lương của một công nhân bậc ba.

Nhưng Diệp Mạn không nói nhiều. Cô thò tay vào lớp áo khoác trong cùng, lôi ra một xấp tiền lẻ đã được vuốt phẳng phiu, xếp ngay ngắn. Tiền một đồng, hai đồng, năm đồng, mười đồng... Cô đếm xoèn xoẹt trước mặt Lưu chủ nhiệm, động tác thuần thục, nhanh gọn.

"Năm mươi lăm đồng, không thiếu một xu." Diệp Mạn đặt xấp tiền lên bàn gỗ. "Nhưng Lưu chủ nhiệm, mái tôn dột và cửa cuốn bị kẹt, tôi sẽ tự bỏ tiền ra sửa. Đổi lại, trong hợp đồng ông phải ghi rõ: ba năm tới không được tăng giá thuê. Nếu ông đồng ý, chúng ta ký ngay bây giờ."

Lưu chủ nhiệm chớp mắt, dường như bị khí thế áp đảo của cô gái này làm cho choáng ngợp. Một gian hàng bỏ không mấy tháng nay, có người chịu ôm vào là may rồi. Ông ta gật đầu cái rụp, nhanh ch.óng lấy giấy b.út ra viết biên lai và hợp đồng.

Khoảnh khắc nhận lấy chiếc chìa khóa đồng lạnh lẽo, nặng trịch từ tay Lưu chủ nhiệm, ngón tay Diệp Mạn khẽ siết c.h.ặ.t. Lớp kim loại cọ vào lòng bàn tay mang lại một cảm giác chân thực đến nghẹt thở. Đây không chỉ là một chiếc chìa khóa. Đây là tấm vé thông hành chính thức đưa cô thoát khỏi vũng bùn lầy của số phận, là viên gạch đầu tiên để cô xây dựng nên đế chế của riêng mình.

Diệp Mạn xách theo một xô nước, một cây chổi và vài mảnh giẻ rách mua tạm bên đường, bước đến trước gian hàng số tám. Cửa cuốn bằng sắt kêu cọt kẹt, rỉ sét rơi lả tả khi cô dùng sức kéo mạnh lên. Ánh nắng ban mai tràn vào, làm lộ ra một không gian chật hẹp, đầy mạng nhện và bụi bặm.

Cô xắn tay áo, bắt đầu dọn dẹp. Nước hắt tung tóe, chổi tre đưa những nhát dứt khoát. Bụi bay mù mịt nhưng Diệp Mạn không hề thấy ngột ngạt. Trái lại, mỗi một lớp bụi được gột sạch, cô lại cảm thấy tâm hồn mình nhẹ nhõm thêm một phần. Cô đang lau đi không chỉ là rác rưởi của gian hàng này, mà còn là sự nhơ nhuốc của cái danh "con gái nhà họ Diệp", là sự tủi nhục khi bị ép gả cho Cốc Kiến Thành, là mười mấy năm sống trong uất ức, nhẫn nhịn của kiếp trước.

Từ nay về sau, cô không còn là Diệp Tam Ni bị người ta coi như món hàng để đổi lấy tiền sính lễ. Cô là Diệp Mạn. Một Diệp Mạn làm chủ cuộc đời mình.

Đến gần trưa, gian hàng rộng chừng mười mét vuông đã sạch sẽ tinh tươm. Diệp Mạn dùng số tiền ít ỏi còn lại chạy đi mua một tấm ván ép cũ, mượn hộp sơn đen của ông lão sửa xe đạp đầu ngõ. Bằng nét chữ cứng cáp, mạnh mẽ, cô nắn nót viết lên tấm ván năm chữ lớn: "Sửa Chữa Lão Sư Phó".

"Lão Sư Phó" – Người thợ cả. Một cái tên nghe có vẻ già dặn, sừng sỏ, trái ngược hoàn toàn với vẻ ngoài trẻ trung của cô. Nhưng trên thương trường những năm tám mươi này, người ta cần sự tin tưởng vào tay nghề chứ không cần một khuôn mặt đẹp. Tấm biển hiệu đơn sơ được treo lên cao, đ.á.n.h dấu sự ra đời của một huyền thoại trong ngành điện máy tương lai.

Cô xếp những linh kiện nhặt nhạnh được, cùng với vài món đồ nghề rẻ tiền lên chiếc bàn gỗ cũ kỹ. Diệp Mạn ngồi xuống ghế, rót một cốc nước lọc, lẳng lặng chờ đợi khách hàng đầu tiên.

Đầu giờ chiều, khu chợ đồ cũ bắt đầu nhộn nhịp. Tiếng trả giá, tiếng cưa cắt kim loại, tiếng thử đài radio vang lên ồn ã.

Chung Ý bước đi giữa lối đi chật hẹp, nhầy nhụa bùn đất của khu chợ, bộ dạng anh tỏ ra vô cùng lạc lõng. Anh mặc chiếc áo khoác màu xám tro cắt may phẳng phiu, gọng kính vàng lóe sáng dưới ánh mặt trời, dáng vẻ trí thức cao ngạo khác hẳn với những tay buôn đồng nát xung quanh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Anh đang cần tìm một con chip giải mã âm thanh đời cũ cho chiếc máy ghi âm y tế nhập khẩu của giáo sư hướng dẫn. Đi khắp các cửa hàng bách hóa lớn nhỏ trong thành phố Khê Hóa đều không có, người ta đành chỉ anh ra khu chợ trời này, bảo rằng "ở đây cái gì cũng có, chỉ xem có may mắn tìm được thợ giỏi hay không".

Chung Ý hỏi thăm vài gian hàng, mấy gã thợ sửa chữa nhìn bản vẽ mạch điện của anh đều lắc đầu nguầy nguậy, bảo thứ đồ ngoại này họ chưa thấy bao giờ. Cuối cùng, một ông lão bán phế liệu chỉ tay về phía ngã ba: "Cậu thử ra gian hàng số tám xem. Ở đó mới có một cô thợ trẻ chuyển đến, tay nghề cứng lắm."

Chung Ý nén tiếng thở dài, bước về phía gian hàng số tám. Khi anh dừng lại trước tấm biển "Sửa Chữa Lão Sư Phó", đập vào mắt anh là bóng lưng thanh mảnh của một cô gái đang cúi rạp người trên bàn làm việc. Mùi nhựa thông nóng chảy bốc lên ngai ngái.

"Xin lỗi, cô có sửa được bảng mạch máy ghi âm nhập khẩu không?" Chung Ý cất tiếng hỏi, chất giọng trầm ấm, lịch sự.

Cô gái ngừng tay, đặt mỏ hàn xuống giá đỡ rồi quay đầu lại.

Bốn mắt nhìn nhau. Cả hai đều thoáng sững sờ.

"Là cô?" Chung Ý buột miệng, đôi mắt phía sau tròng kính lóe lên sự kinh ngạc không che giấu.

"Bác sĩ Chung." Diệp Mạn bình thản gật đầu, khóe môi khẽ nhếch lên tạo thành một nụ cười nhạt.

Chung Ý đứng lặng tại chỗ, ánh mắt anh lướt qua gương mặt cô. Vẫn là cô gái đã đến phòng khám ngoại khoa của anh vài ngày trước để xin giấy chứng nhận thương tích. Nhưng nếu ngày hôm đó, cô giống như một con sói cái bị dồn vào đường cùng, mang trên mình đầy vết bầm tím, ánh mắt sắc lẹm đầy thù hận và phòng bị; thì hôm nay, cô như một người hoàn toàn khác.

Vết thương trên trán đã đóng vảy, sắc mặt hồng hào hơn nhờ được ăn no. Đôi bàn tay từng gầy guộc, run rẩy vì đau đớn giờ đây dính đầy dầu mỡ và bụi chì, nhưng lại toát lên một sự tự tin, vững chãi đến kỳ lạ. Cô đứng trong gian hàng tồi tàn này, vây quanh là rác rưởi cơ khí, nhưng khí chất lại sáng bừng, tự tại như một vị tướng đang đứng giữa lãnh thổ của chính mình.

"Cô... mở cửa hàng ở đây sao?" Chung Ý hỏi, trong lòng trào dâng một sự khâm phục khó tả. Anh biết rõ bối cảnh của cô, biết cô đã phải tuyệt tình thế nào để thoát khỏi cái gia đình hút m.á.u và gã đàn ông tàn bạo kia. Chỉ trong vòng vài ngày ngắn ngủi, từ hai bàn tay trắng, không hộ khẩu, không tiền bạc, cô đã thực sự tự lập môn hộ.

"Đúng vậy, kiếm miếng cơm manh áo thôi." Diệp Mạn lau tay vào chiếc khăn cũ, bước ra phía trước quầy. "Bác sĩ Chung tìm linh kiện gì? Đưa tôi xem thử."

Chung Ý lấy từ trong cặp táp ra một bảng mạch nhỏ xíu, phức tạp chằng chịt những đường rãnh đồng. "Đây là máy ghi âm y khoa của Đức. Nó bị cháy một con chip xử lý tín hiệu. Tôi không tìm được đồ thay thế."