Chị Gái Đổi Hôn Trọng Sinh: Nghịch Tập Thập Niên 80

Chương 5



"Ai là vợ hắn?" Khúc đội trưởng hất tay Cốc Kiến Thành ra, lạnh lùng từ chối điếu t.h.u.ố.c. Anh chỉ tay vào vết thương sâu hoắm trên trán Diệp Mạn, m.á.u vẫn đang rỉ ra. "Anh gọi đây là lỡ tay? Đánh người thành thương tích thế này, anh coi pháp luật là trò đùa à?"

Cốc Kiến Thành cứng họng, sắc mặt sa sầm. Hắn c.ắ.n răng, móc trong túi quần ra một xấp tiền nhân dân tệ dày cộp, nhét vội vào tay Khúc đội trưởng, hạ giọng lấp l.i.ế.m: "Đồng chí, linh động chút đi. Chút lòng thành, các anh em đi uống nước..."

"Bắt lại!"

Khúc đội trưởng gầm lên, hất tung xấp tiền xuống đất. Tiền giấy bay lả tả trước sự sững sờ của đám đông. Hai viên cảnh sát trẻ lập tức lao tới, bẻ ngoặt tay Cốc Kiến Thành ra sau lưng, lôi ra chiếc còng số tám lạnh lẽo cạch một tiếng khóa c.h.ặ.t lại.

"Mẹ kiếp! Thả tao ra! Tao bỏ tiền mua vợ, tao phạm luật gì? Lão Diệp, ông nói mẹ một câu đi chứ! Cầm tiền của tao rồi định quỵt à?" Cốc Kiến Thành bị ép quỳ xuống đất, điên cuồng gào thét, vùng vẫy như con thú hoang mắc bẫy.

Lúc này, Diệp Quốc Minh và Mao Xảo Vân đã sợ đến nhũn cả chân. Diệp Quốc Minh cả đời làm công nhân, luôn giữ kẽ để bảo vệ danh tiếng "người tốt việc tốt" ở xưởng, nay thấy cảnh sát còng tay người ngay trước cửa nhà mình thì hồn xiêu phách lạc.

Ông ta vội vàng bước tới, cố nở nụ cười nịnh nọt nhưng cơ mặt đã cứng đờ: "Đồng chí công an, đúng là hiểu lầm thật. Con gái tôi nó bướng bỉnh, không chịu nghe lời cha mẹ nên mới làm ầm lên. Chuyện sính lễ là phong tục quê nhà, làm gì có chuyện buôn bán người..."

"Phong tục quê nhà?" Diệp Mạn lạnh lùng ngắt lời. Ánh mắt cô nhìn cha ruột không còn lấy một tia ấm áp. "Phong tục nào quy định cha mẹ được quyền ép con gái gả cho kẻ sát nhân từng đ.á.n.h c.h.ế.t vợ cũ? Phong tục nào cho phép các người cầm một chiếc đồng hồ Mai Hoa và một ngàn tệ để bán đứt quyền tự do của tôi? Ông Diệp Quốc Minh, nếu ông khăng khăng đây là chuyện gia đình, vậy để tôi nói cho ông biết. Trừ khi hôm nay ông đ.á.n.h c.h.ế.t tôi tại đây, nếu không, tôi nhất định kiện các người ra tòa!"

Cả sân tập thể lại được phen ồ lên. Lời của Diệp Mạn như một quả b.o.m nổ chậm. Mọi người bắt đầu xì xào về việc Cốc Kiến Thành từng có một đời vợ và người vợ đó đã c.h.ế.t một cách mờ ám cách đây vài năm. Hóa ra nhà họ Diệp biết rõ Cốc Kiến Thành là kẻ tàn bạo nhưng vẫn nhắm mắt đẩy con gái vào chỗ c.h.ế.t vì tiền.

Mao Xảo Vân nghe thấy Diệp Mạn nhắc đến số tiền sính lễ thì như bị dẫm phải đuôi, bà ta nhảy cẫng lên, chỉ thẳng tay vào mặt Diệp Mạn c.h.ử.i bới: "Đồ sao chổi! Mày định hại c.h.ế.t cái nhà này à? Tao nuôi mày lớn chừng này, mày báo hiếu tao bằng cách gọi công an tới bắt cha mẹ mày sao? Thứ bất hiếu, trời đ.á.n.h thánh đ.â.m!"

"Đủ rồi! Im lặng hết cho tôi!"

Khúc đội trưởng quát lớn, uy áp của người thi hành công vụ khiến Mao Xảo Vân lập tức ngậm miệng, lùi lại phía sau lưng chồng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Anh nhìn lướt qua vẻ mặt hung hãn của Cốc Kiến Thành, sự chột dạ của vợ chồng họ Diệp, và cuối cùng là ánh mắt kiên định, không chút nhân nhượng của Diệp Mạn. Bằng trực giác nghề nghiệp, Khúc đội trưởng biết rõ đây không phải là một vụ xô xát gia đình thông thường.

"Hành vi cố ý gây thương tích đã rõ ràng. Còn việc có hay không hành vi buôn bán người dưới hình thức ép hôn, cơ quan công an sẽ điều tra làm rõ." Khúc đội trưởng quay sang hai viên cảnh sát trẻ ra lệnh. "Đưa tất cả về đồn Đại Liễu Thụ để lấy lời khai. Thu giữ toàn bộ số tiền rơi trên đất làm tang vật. Vợ chồng ông Diệp Quốc Minh, mời hai người đi cùng chúng tôi."

"Đồng chí... chúng tôi là người đàng hoàng mà, sao lại phải lên đồn..." Diệp Quốc Minh run lẩy bẩy, mồ hôi hột vã ra trán.

"Là công dân thì phải có nghĩa vụ phối hợp điều tra. Đi!"

Một viên cảnh sát tiến lại gần, nghiêm giọng thúc giục. Mao Xảo Vân khóc lóc om sòm, tiếc đứt ruột nhìn xấp tiền của Cốc Kiến Thành bị cảnh sát nhặt lên bỏ vào túi ni lông. Bà ta biết, một khi đã dính đến đồn công an, số tiền sính lễ giấu trong hòm ở nhà sớm muộn cũng sẽ bị tịch thu. Giấc mộng lấy tiền cưới vợ cho Diệp Bảo Hoa coi như tan tành mây khói.

Đám rước dâu vốn dĩ rình rang giờ biến thành một màn giải giải tội phạm. Cốc Kiến Thành bị áp giải đi đầu, miệng vẫn không ngừng c.h.ử.i rủa Diệp Mạn. Vợ chồng họ Diệp cúi gằm mặt, bước đi liêu xiêu giữa hai hàng xóm láng giềng đang chỉ trỏ, bàn tán.

Diệp Mạn từ chối sự giúp đỡ của viên cảnh sát định đỡ cô. Cô tự mình đứng thẳng, lấy ống tay áo lau đi vết m.á.u đang cản trở tầm nhìn, rồi lẳng lặng bước theo sau. Ánh nắng tháng tám chiếu rọi lên tấm lưng gầy guộc nhưng quật cường. Cô biết, bước ra khỏi cánh cổng khu tập thể này, cô sẽ chính thức trở thành một kẻ không nhà, không gia đình. Nhưng đổi lại, cô sẽ nắm trong tay thứ quý giá nhất: Sự tự do.

...

Hai mươi phút sau, tại đồn cảnh sát Đại Liễu Thụ.

Không khí bên trong đồn lạnh lẽo và nghiêm trang. Khúc đội trưởng ngồi sau chiếc bàn sắt, đối diện là Diệp Mạn. Ở căn phòng bên cạnh, tiếng Cốc Kiến Thành đập bàn và tiếng khóc lóc của Mao Xảo Vân vẫn văng vẳng vọng sang.

Khúc đội trưởng rót một cốc nước ấm đẩy về phía Diệp Mạn, ánh mắt anh hiện lên vẻ thương cảm nhưng giọng điệu vẫn giữ nguyên sự chuyên nghiệp.

"Diệp Mạn, tôi đã nghe qua lời khai của cô. Việc cô tố cáo cha mẹ ép hôn để lấy tiền sính lễ, chúng tôi sẽ lập hồ sơ. Tuy nhiên, về mặt pháp lý hiện hành, việc định tội danh buôn bán người đối với cha mẹ ruột trong trường hợp nhận sính lễ là rất khó khăn, vì ranh giới giữa phong tục và tội phạm đôi khi rất mờ nhạt."