Chị Gái Đổi Hôn Trọng Sinh: Nghịch Tập Thập Niên 80

Chương 6



Diệp Mạn bưng cốc nước, hơi ấm truyền qua lòng bàn tay giúp cô bình tĩnh lại. Cô gật đầu: "Tôi hiểu, thưa đồng chí. Cha mẹ tôi có thể dùng lý do phong tục để lấp l.i.ế.m. Nhưng còn Cốc Kiến Thành thì sao? Hắn ta đã đ.á.n.h tôi."

Khúc đội trưởng gõ nhẹ cây b.út xuống bàn, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào cô: "Đó chính là mấu chốt. Tội cố ý gây thương tích thì không ai có thể chối cãi được. Hành vi của hắn tại hiện trường rất rõ ràng. Nhưng, nếu muốn khép hắn vào khung hình phạt nặng, hoặc ít nhất là giữ hắn lại đồn không cho tại ngoại, lời khai của cô và vết m.á.u này là chưa đủ căn cứ pháp lý."

Diệp Mạn lập tức hiểu ý. Ở thập niên tám mươi, hệ thống pháp luật đang trong giai đoạn hoàn thiện. Trọng chứng hơn trọng cung. Nếu không có giấy tờ y tế chứng minh mức độ tổn hại sức khỏe, Cốc Kiến Thành rất có thể sẽ dùng tiền để nộp phạt rồi ngang nhiên bước ra khỏi đồn, tiếp tục tìm cô trả thù.

"Tôi phải làm gì?" Cô hỏi, giọng nói không hề có sự do dự.

Khúc đội trưởng lấy một tờ giấy giới thiệu có đóng dấu đỏ của đồn cảnh sát, đẩy qua cho cô.

"Cô phải đến Bệnh viện Nhân dân Khê Hóa ngay bây giờ. Hãy yêu cầu bác sĩ giám định tình trạng sức khỏe và cấp cho cô Giấy chứng nhận thương tích. Càng chi tiết càng tốt. Có tờ giấy đó trong tay, nó không chỉ là bằng chứng tống Cốc Kiến Thành vào trại giam, mà còn là v.ũ k.h.í để cô danh chính ngôn thuận yêu cầu gia đình họ Diệp giao trả sổ hộ khẩu, trả lại quyền tự do cho cô."

Đôi mắt Diệp Mạn sáng lên. Sổ hộ khẩu! Đó là sinh mệnh của con người ở thời đại này. Không có hộ khẩu, cô không thể xin việc, không thể mở cửa hàng, không thể làm bất cứ điều gì.

Cô cẩn thận cầm tờ giấy giới thiệu lên, gấp lại gọn gàng cất vào túi áo sát n.g.ự.c. Vết thương trên trán vẫn nhói đau theo từng nhịp tim đập, nhưng trong lòng cô lúc này là sự sảng khoái tột độ. Bước cờ đầu tiên đã thành công mỹ mãn.

"Cảm ơn đồng chí Khúc. Tôi sẽ đi lấy giấy chứng nhận thương tích về ngay."

Diệp Mạn đứng dậy, cúi chào vị cảnh sát chính trực. Khi quay lưng bước ra khỏi cửa đồn, khóe môi cô khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lùng.

Cốc Kiến Thành, Diệp Quốc Minh, Mao Xảo Vân. Trò chơi pháp luật chỉ mới bắt đầu. Tờ giấy chứng nhận từ Bệnh viện Nhân dân Khê Hóa sắp tới sẽ là bản án t.ử đ.á.n.h sập hoàn toàn sự ngạo mạn của các người.

Mùi t.h.u.ố.c sát trùng hăng hắc đặc trưng của bệnh viện công lấp đầy khoang mũi, kéo Diệp Mạn bứt ra khỏi những suy tính ngổn ngang.

Bệnh viện Nhân dân Khê Hóa vào những năm giữa thập niên tám mươi mang một vẻ cũ kỹ nhưng tấp nập. Những bức tường quét vôi xanh nhạt đã bong tróc vài mảng, dãy ghế gỗ dài dọc hành lang chật cứng người ngồi chờ. Không ai bảo ai, đám đông tự động dạt ra một lối nhỏ khi thấy Diệp Mạn bước tới.

Bộ dạng của cô lúc này quả thực có phần dọa người. Mái tóc đen bết lại vì mồ hôi và m.á.u khô. Trán sưng vù, một vệt m.á.u đỏ sẫm kéo dài từ chân tóc xuống tận gò má, nổi bật trên làn da tái nhợt vì mất m.á.u và suy nhược lâu ngày. Áo sơ mi dính đầy bụi đất, phần cổ áo còn bị xé rách một mảng, để lộ những vết bầm tím hình ngón tay in hằn trên xương quai xanh.

Cô trông giống hệt một nạn nhân vừa bước ra từ cõi c.h.ế.t, yếu ớt và thê t.h.ả.m. Thế nhưng, trái ngược hoàn toàn với vẻ ngoài tơi tả ấy, sống lưng cô thẳng tắp, bước chân vững chãi không hề run rẩy. Đáy mắt đen láy tĩnh lặng như một mặt hồ đóng băng, không có lấy một giọt nước mắt tủi thân hay sợ hãi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Diệp Mạn bước thẳng đến quầy đăng ký, lấy tờ giấy giới thiệu có đóng mộc đỏ của đồn cảnh sát Đại Liễu Thụ đặt lên mặt kính.

"Đồng chí, tôi cần khám giám định thương tích. Cảnh sát khu vực yêu cầu." Giọng nói của cô rành rọt, âm lượng vừa đủ nghe nhưng mang theo sự dứt khoát khiến cô y tá đang định cằn nhằn vì thái độ chen ngang phải nuốt ngược lời vào trong.

Cô y tá nhìn lướt qua con dấu đỏ ch.ót, lại nhìn lên khuôn mặt đầy m.á.u của Diệp Mạn, thái độ lập tức trở nên nghiêm túc. Ở thời đại này, những vụ án có công an can thiệp trực tiếp bằng văn bản giới thiệu không nhiều, đa phần đều là án điểm hoặc xô xát nghiêm trọng.

"Được rồi, cô cầm lấy sổ khám bệnh, đi thẳng theo hành lang này, rẽ phải lên tầng hai. Phòng khám Ngoại khoa số ba. Cứ đưa giấy giới thiệu ra, bác sĩ sẽ ưu tiên xử lý."

"Cảm ơn." Diệp Mạn nhận lấy cuốn sổ mỏng tang, không chần chừ xoay người bước đi.

Mỗi bước lên cầu thang, cơn đau từ vết thương trên trán lại giật thót theo từng nhịp tim đập. Diệp Mạn khẽ c.ắ.n môi dưới, dùng cơn đau sắc bén này để duy trì sự tỉnh táo tuyệt đối. Trong đầu cô lúc này là một bàn cờ đang được bày bố với tốc độ ch.óng mặt.

Luật pháp thập niên tám mươi đang trong giai đoạn chuyển mình và hoàn thiện. Trọng chứng hơn trọng cung. Nếu chỉ dựa vào vài lời khai của hàng xóm và vết m.á.u tại hiện trường, cùng lắm Cốc Kiến Thành chỉ bị giữ lại đồn vài tiếng, nộp phạt hành chính rồi được thả ra. Với thói côn đồ và khối tài sản có được từ những phi vụ mờ ám, gã chắc chắn sẽ dùng tiền để bưng bít mọi chuyện, sau đó quay lại c.ắ.n xé cô điên cuồng hơn.

Cô cần một bản án thực sự. Cô cần biến vết thương trên trán mình thành một rào cản pháp lý kiên cố nhất, khóa c.h.ặ.t Cốc Kiến Thành trong buồng giam. Và để làm được điều đó, tờ giấy chứng nhận y khoa từ một bệnh viện cấp tỉnh như Khê Hóa chính là mũi giáo sắc bén nhất.

Tầng hai vắng vẻ hơn tầng trệt. Diệp Mạn dừng lại trước cửa phòng khám Ngoại khoa số ba. Cánh cửa gỗ hé mở, bên trong vẳng ra tiếng nói trầm ấm, rành mạch.

"Vết cắt không sâu, nhưng chú ý không được để dính nước trong ba ngày tới. Cứ cách một ngày lại đến trạm xá gần nhà thay băng. Không cần uống kháng sinh, giữ vệ sinh sạch sẽ là được."

"Cảm ơn bác sĩ Chung, cảm ơn cậu nhiều lắm." Một ông lão nông dân ríu rít cúi đầu, cẩn thận đỡ cánh tay đã được băng bó gọn gàng bước ra ngoài.

Diệp Mạn lách người bước vào.

Ánh nắng buổi chiều tà hắt qua khung cửa sổ kính, chiếu lên bóng lưng của người thanh niên đang đứng rửa tay bên bồn bệ sứ. Anh mặc áo blouse trắng tinh tươm, phẳng phiu không một nếp gấp. Dáng người cao ráo, bờ vai rộng nhưng không thô kệch. Khi nghe tiếng bước chân, anh từ từ xoay người lại, tiện tay rút một tờ giấy lau khô những giọt nước đọng trên ngón tay thon dài.

Đó là một khuôn mặt cực kỳ thanh tú và trí thức. Sống mũi cao thẳng, đôi mắt sâu ẩn sau cặp kính gọng vàng toát lên vẻ điềm tĩnh, sắc sảo nhưng không hề mang tính công kích. Sự sạch sẽ, ngăn nắp và khí chất ôn hòa của anh dường như tách biệt hoàn toàn với sự ngột ngạt, xô bồ của thế giới bên ngoài.

Chung Ý.