Chiếc Lồng Vàng Của Ông Trùm Bệnh Kiều

Chương 3



"Anh ta tự nguyện mua túi cho tôi, sao nào, còn bắt tôi phải mang ơn đội nghĩa chắc?"

Tôi đứng bật dậy, cao ngạo nhìn xuống Bùi Tố:

"Bùi Tố, dẫu sao cũng là sinh nhật anh, tôi cũng có chuẩn bị quà cho anh đây."

Tôi b.úng tay một cái.

Tên diễn viên quần chúng đóng vai "phú nhị đại" đứng sau lưng lập tức lôi ra một bộ đồng phục lao công.

"Nghe nói dạo này anh đang tìm việc làm thêm à? Vừa khéo, công ty nhà tôi đang thiếu người dọn nhà vệ sinh, nể tình chúng ta là người yêu, tôi giữ lại cho anh một suất đấy."

"Tuy là dọn nhà vệ sinh thật, nhưng một tháng cũng được ba ngàn tệ, thừa sức cho loại nghèo kiết xác như anh trang trải sinh hoạt phí rồi nhỉ?"

"Ha ha ha ha —"

Đám diễn viên quần chúng phối hợp cười rộ lên một trận chế giễu.

Mấy người bạn cùng phòng của Bùi Tố tức đến mức mặt đỏ tía tai, nếu không phải có Bùi Tố cản lại thì nắm đ.ấ.m đã lao thẳng vào mặt tôi rồi.

Tôi nhìn Bùi Tố với ánh mắt khiêu khích.

Phen này chắc chắn phải nổ tung rồi chứ?

Là đàn ông thì chẳng ai nhịn nổi loại sỉ nhục này đâu!

Bùi Tố chậm rãi đứng dậy.

Anh không nhìn bộ đồng phục kia, cũng không nhìn những kẻ đang cười nhạo mình.

Anh chỉ đăm đăm nhìn tôi.

Trong đôi mắt ấy, những cảm xúc mà tôi không thể hiểu nổi đang cuộn trào mãnh liệt.

Như ngọn núi lửa đang bị đè nén, lại như những dòng hải lưu ngầm dưới đáy biển sâu.

Chỉ số trên đỉnh đầu anh điên cuồng nhảy số.

96%… 97%… 98%!

Chỉ còn thiếu một chút nữa thôi!

Tôi kích động đến mức tay run bần bật, nhưng vẫn phải cố giả vờ trấn tĩnh.

Bùi Tố cầm lấy bộ đồng phục kia, những ngón tay thon dài lướt qua chất vải thô ráp.

"Đây là món quà em tặng anh?"

"Phải đó, thích không?" Tôi hếch cằm lên.

Bùi Tố bỗng nhiên nở nụ cười.

Nụ cười kia của anh vừa xuất hiện, những đường nét vốn dĩ lạnh lùng, cứng rắn trên gương mặt bỗng chốc mềm mại hẳn đi, thế nhưng lại thấu ra một luồng khí dị hoặc nói không nên lời.

"Thích chứ."

"Chỉ cần là đồ em tặng, anh đều thích."

Anh thế mà thật sự thu bộ đồng phục lao công kia lại!

Chẳng những thu lại, anh còn ở trước mặt bao nhiêu người, rót cho tôi một ly nước trái cây, giọng điệu dịu dàng đến mức khiến người ta phải nổi da gà:

"Nói nhiều như vậy, khát rồi đúng không? Uống chút nước đi."

Tôi: "…"

Cái tên này là Ninja Rùa chuyển thế đấy à?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Thế này mà cũng nhịn được á?!

Nhưng nhìn cái chỉ số đang dừng lại ở mức 98% kia, tôi tự an ủi bản thân:

Anh ta đang diễn thôi.

Chắc chắn trong lòng anh ta đang nén một chiêu trò tày trời nào đó, đợi đến khi chỉ số tràn thanh là lập tức tiễn mình lên đường luôn.

Bên ngoài càng bình lặng, chứng tỏ oán hận bên trong càng sâu sắc.

Tố chất tâm lý của một ông trùm đỉnh cấp quả nhiên là khác bọt.

Buổi tiệc sinh nhật kết thúc trong bầu không khí không mấy vui vẻ.

Tôi trở về ký túc xá, trong lòng có chút thấp thỏm.

98% rồi, chỉ còn thiếu một cú hích cuối cùng nữa thôi.

Nhưng tôi cứ luôn cảm thấy ánh mắt Bùi Tố nhìn mình dạo này ngày càng sai sai.

Trước kia là lạnh lùng, ẩn nhẫn.

Bây giờ... sao cứ cảm thấy như đang phát ra luồng ánh sáng xanh loe loét thế nhỉ?

Giống như con sói đói đang nhìn chằm chằm vào khúc xương sườn vậy.

Chắc chắn là ảo giác rồi.



Để đ.á.n.h nhanh thắng nhanh, tôi quyết định tung ra tuyệt chiêu cuối cùng: Chia tay.

Hơn nữa còn phải là dùng cách sỉ nhục nhất để chia tay.

Hai ngày sau, tôi chặn đường Bùi Tố ngay trên sân vận động của trường.

Anh đang ngồi đọc sách, đường nét góc nghiêng lưu loát, xung quanh có không ít bạn nữ lén lút nhìn anh, nhưng vì khí lạnh tỏa ra trên người anh mà không ai dám đến gần.

Tôi bước tới, thẳng chân đá bay cuốn sách của anh.

Bùi Tố ngước đầu lên, thấy là tôi, sự lạnh lùng trong mắt lập tức tan biến, thậm chí... hình như còn hơi sáng lên một chút?

"Dao Dao."

Anh gập sách lại, giơ tay định đến nắm tay tôi.

Tôi ghét bỏ né tránh, từ trong túi xách rút ra một tấm séc đã chuẩn bị sẵn — tấm séc giả do tổ đạo cụ làm, trên đó điền con số năm triệu tệ.

"Bùi Tố, chúng ta chia tay đi."

Tôi ném thẳng tấm séc vào người anh: "Tôi chơi chán rồi."

"Anh cũng biết đấy, con người tôi yêu nhất là tiền. Năm triệu này coi như phí chia tay cho anh, cầm lấy tiền rồi sau này đừng có xuất hiện trước mặt tôi nữa."

"Tôi chấm một cậu đàn em khóa dưới mới vào trường rồi, nhà người ta có mỏ vàng mỏ bạc, mạnh hơn cái loại nghèo kiết xác như anh gấp vạn lần."

Một chuỗi combo liên hoàn này tung ra, không chỉ sỉ nhục nhân cách, chà đạp tình cảm của anh, mà còn tặng kèm cho anh một chiếc "mũ xanh" siêu to khổng lồ.

Là đàn ông thì ai mà chẳng phải phát điên lên cơ chứ.

Tôi nhìn chằm chằm vào chỉ số trên đỉnh đầu anh.

98%… 99%…

Nhích rồi!

Đầy đi! Đầy nhanh lên!