Chiếc Lồng Vàng Của Ông Trùm Bệnh Kiều

Chương 4



Bùi Tố nhìn tấm séc rơi rụng dưới đất, rồi lại ngước lên nhìn tôi.

Lần này, anh không còn giữ sự im lặng như những lần trước nữa.

Anh nhặt tấm séc lên, đến một ánh mắt cũng chẳng buồn liếc qua con số trên đó, hai ngón tay khẽ kẹp lại.

"Xoẹt —"

Tấm séc bị xé làm đôi.

Sau đó là tan tành xác pháo.

Những mảnh giấy vụn lả tả bay vương vãi khắp nơi.

Bùi Tố đứng bật dậy, từng bước một ép sát về phía tôi.

Khí tràng trên người anh đã thay đổi rồi.

Không còn là cậu sinh viên nghèo thấp cổ bé họng nữa, mà giống như một thanh bảo đao vừa tuốt vỏ, bén ngót, mang theo áp lực áp đảo khiến người ta nghẹt thở.

"Chơi chán rồi?"

Anh lặp lại ba chữ này, giọng trầm xuống, mang theo ý cười: "Nhưng mà Dao Dao à, tôi vẫn chưa chơi đủ đâu."

"Cậu đàn em mới đến? Nhà có mỏ?"

Anh bước tới trước mặt tôi, bao trùm toàn bộ cơ thể tôi vào trong bóng râm của anh.

"Bàn tay nào của nó đã chạm vào em? Con mắt nào của nó đã nhìn em?"

"Tôi đi đào cái mỏ đó lên nhé, được không?"

Tôi sợ hãi lùi lại một bước, tấm lưng dán c.h.ặ.t vào hàng rào lưới thép.

"Anh... anh định làm gì? Bùi Tố, anh điên rồi à? Tôi đã đưa tiền cho anh rồi mà!"

"Tiền?"

Bùi Tố khẽ cười một tiếng, ngón tay vuốt ve gò má tôi, xúc cảm lạnh buốt khiến tôi không tự chủ được mà rùng mình một cái.

"Dao Dao, có phải em không biết một chuyện..."

"Toàn bộ nhà họ Bùi, đều là của tôi."

"Chút tiền lẻ đó của em, đến mua một sợi cà vạt cho tôi còn chẳng đủ."

Cái gì cơ?!

Nhà họ Bùi là của anh ta á?

Trong cốt truyện chẳng phải nói bây giờ anh ta vẫn là đứa con riêng, phải hai năm nữa mới được nhận tổ quy tông cơ mà?

Sao lại đẩy sớm tiến độ lên rồi?!

Ngay lúc này, trong đầu tôi bỗng nhiên vang lên một chuỗi âm thanh dòng điện ch.ói tai.

[Rèèè — rèèè —]

[Hệ thống khởi động lại thành công!]

[Đang kiểm tra tiến độ nhiệm vụ của ký chủ…]

[Cảnh báo! Cảnh báo! Chỉ số bất thường!]

Giọng nói quen thuộc của hệ thống mang theo sự kinh hoàng tột độ truyền đến:

[Ký chủ, cô đang làm cái quái gì thế hả?! Tại sao chỉ số 'chiếm hữu' của Bùi Tố lại bùng nổ kịch trần rồi?!]

Đầu óc tôi vang lên một tiếng "ong".

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Chiếm hữu cái gì cơ? Chẳng phải là độ chán ghét à?"

Hệ thống suýt chút nữa thì khóc thét lên:

[Nửa năm trước hệ thống bị dính mã độc, màn hình hiển thị bị lỗi BUG rồi! Cái thanh màu đỏ đó không phải là độ chán ghét, mà là ham muốn chiếm hữu biến thái đấy!]

[99% ham muốn chiếm hữu… Ký chủ ơi, cô đang khiêu vũ trên bãi mìn rồi đấy! Bây giờ anh ta hận không thể biến cô thành vật mẫu sống để mang theo bên người mọi lúc mọi nơi kìa!]

Mắt tôi tối sầm lại.

Thôi xong rồi.

Toang thật rồi ông giáo ạ.

Tôi đã cày đầy thanh chiếm hữu của một tên bệnh kiều cố chấp mà cứ đinh ninh đó là độ chán ghét.

Nói cách khác là —

Tôi bắt anh đi mua trà sữa dưới mưa, anh nghĩ tôi đang làm nũng với anh.

Tôi đưa đồng phục lao công cho anh, anh nghĩ tôi đang chơi trò kích thích với anh.

Tôi sỉ nhục anh nghèo hèn, anh nghĩ tôi đang khích tướng để anh mau ch.óng đi cướp ngôi đoạt vị.

Bây giờ tôi đòi chia tay…

Bàn tay của Bùi Tố đã thuận theo gò má trượt xuống phần gáy của tôi, không nhẹ không nặng bóp lấy miếng thịt mềm nơi đó.

Giống như đang vuốt ve một con mèo nhỏ mà anh có thể định đoạt sự sống cái c.h.ế.t bất cứ lúc nào.

"Chia tay là chuyện không bao giờ có thể xảy ra đâu."

Anh ghé sát tai tôi, ngữ điệu vừa dịu dàng lại vừa điên cuồng:

"Dao Dao, nếu em đã thích tiền đến thế."

"Vậy tôi dùng vàng ròng đúc một cái l.ồ.ng nhốt em lại nhé, được không?"

"Như vậy, cả đời này em sẽ chỉ có thể nhìn một mình tôi thôi."

Nhìn cái thanh chỉ số đỏ đến phát đen, vẫn đang nhảy số liên tục, thậm chí bắt đầu bốc khói [99.999%] trên đỉnh đầu anh, chân tôi nhũn ra, thẳng gối quỳ rạp xuống trước mặt anh luôn.

"Cái đó... Bùi Tố, anh Bùi, cụ Bùi ơi..."

Tôi run lẩy bẩy túm lấy ống quần anh, cố gắng vớt vát lại cái cục diện đã sụp đổ tan tành này.

"Nếu em nói, tất cả những chuyện vừa rồi chỉ là thử thách em dành cho anh, anh có tin không?"

Bùi Tố rũ mắt nhìn tôi, đáy mắt là một mảnh u tối, sâu thẳm.

"Thử thách?"

Anh cúi người xuống, tầm mắt ngang bằng với tôi, ngón tay thong thả quấn lấy lọn tóc của tôi.

"Thế kết quả thử thách thế nào? Đạt yêu cầu không?"

Tôi gật đầu lia lịa như gà mổ thóc, suýt chút nữa là rớt luôn cái đầu ra ngoài:

"Đạt! Quá đạt luôn! Điểm tuyệt đối!"

"Thật ra em làm gì có cậu đàn em nào đâu, người em yêu nhất chính là anh đó. Tấm séc lúc nãy thật ra là... là toàn bộ tiền tiết kiệm của em, em định đưa cho anh làm quỹ khởi nghiệp đó mà!"

Tôi bắt đầu ăn nói xà lơ, cuống cuồng tìm cách lấp l.i.ế.m cho tròn lời nói dối.

Nhìn màn biểu diễn vụng về của tôi, ý cười trong mắt Bùi Tố càng đậm hơn, nhưng nụ cười ấy chẳng chạm đến đáy mắt.

"Toàn bộ tiền tiết kiệm?"