Chọn Nhầm Cành Ngọc

Chương 6



Hứa Tri Dao đứng bên cạnh tỷ ta.

 

Nhìn thấy ta bước xuống từ xe ngựa, sắc mặt huynh ấy lập tức sầm xuống.

 

“Muội đi gặp Ôn Ký Bạch à?”

 

Trên đường đã có người qua lại dừng chân nhìn ngó.

 

Ta tháo rèm che mặt xuống.

 

“Đúng vậy.”

 

Hứa Tri Dao gần như nghiến nát răng.

 

“Hứa Chiếu Đường, muội không cần danh tiết nữa sao?”

 

Ta xách chiếc giỏ tre trống rỗng, đi lướt qua người huynh ấy.

 

“Danh tiết của ta, chẳng phải hôm qua đã bị ca ca tự tay nhét đến trước bàn Ôn công t.ử rồi sao?”

 

Sắc mặt huynh ấy trắng bệch.

 

Hứa Hành Ngọc khẽ hít một hơi lạnh, rèm xe của Quốc công phủ cũng đúng lúc ấy được buông xuống.

 

Ta nhìn thấy.

 

Hứa Hành Ngọc cũng nhìn thấy.

 

Nước mắt tỷ ta cuối cùng cũng rơi xuống.

 

“Muội muội, muội nhất định phải bức c.h.ế.t ta sao?”

 

Ta không dừng bước.

 

Câu nói này, kiếp trước ta đã nghe quá nhiều lần.

 

Ta hễ lấy lại đồ của mình, tỷ ta liền đòi c.h.ế.t.

 

Ta hễ mở miệng nói một câu, tỷ ta cũng đòi c.h.ế.t.

 

Nhưng chẳng phải tỷ ta vẫn luôn sống rất tốt đó sao.

 

Chuyện Quốc công phủ hủy bỏ việc xem mắt với Hứa Hành Ngọc xảy ra vào ba ngày sau.

 

Người đến truyền lời là ma ma quản sự hầu hạ bên cạnh Quốc công phu nhân.

 

Lời lẽ vô cùng uyển chuyển, chỉ nói rằng gần đây Thế t.ử không được khỏe, hôn sự tạm thời hoãn lại, chuyện yến tiệc kén rể cũng đành bàn sau.

 

Hứa Hành Ngọc nghe xong liền ngất lịm tại chỗ.

 

Mẫu thân lập tức rối loạn cả lên.

 

Phụ thân tức giận ném vỡ chén trà.

 

Hứa Tri Dao còn chưa kịp thay áo ngoài, đã phi ngựa đến thẳng Thừa Ân Quốc công phủ.

 

Lúc chạng vạng trở về, sắc mặt huynh ấy còn lạnh hơn cả đêm đông.

 

Xuân Diên nghe ngóng một vòng, về kể với ta rằng người gác cổng Quốc công phủ không cho ca ca vào, chỉ truyền ra một câu:

 

“Cô nương nhà họ Hứa tâm tính quá cao, Quốc công phủ chúng ta trèo cao không nổi.”

 

Câu này nghe như đang nói ta.

 

Nhưng thực chất là đang mỉa mai Hứa Hành Ngọc.

 

Quốc công phủ vốn đã khinh thường một dưỡng nữ chiếm lấy danh phận đích nữ. Kiếp trước họ chịu gật đầu, là vì nhà họ Hứa đã thêm kho lương thực, giấy phép buôn muối của tổ mẫu và điền trang đứng tên ta vào của hồi môn.

 

Kiếp này, ta đã công khai chọn Ôn Ký Bạch trước mặt mọi người.

 

Nếu phụ thân còn muốn lấy đồ của ta để đắp mặt mũi cho Hứa Hành Ngọc, thì trước hết phải xé rách lớp da mặt ấy trước đã.

 

Hứa Hành Ngọc tỉnh lại, khóc không dứt.

 

Ngồi trong viện mình, ta vẫn nghe rõ động tĩnh bên đó.

 

Xuân Diên đóng cửa sổ lại, nhỏ giọng mắng: “Tự mình muốn cướp, bây giờ người ta không thèm nữa, lại khóc cho ai xem chứ?”

 

Ta đang xem quyển Vũ Cống Chú Sớ.

 

Trang sách đã ố vàng, bên trong kẹp một tờ giấy mới tinh, trên đó viết bài luận trị thủy mà Ôn Ký Bạch vừa sửa xong.

 

Bên cạnh còn chừa vài khoảng trống để ta phê chú.

 

Xuân Diên ghé đầu vào nhìn thử, lập tức đau đầu mà lùi ra xa.

 

“Tiểu thư, người thật sự hiểu thứ này sao?”

 

Ta gật đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Kiếp trước sau khi gả vào phủ Phó sứ Diêm Vận, ta từng quản lý sổ sách mấy năm.

 

Ông ta đối xử với ta lãnh đạm, nhưng cũng không phòng bị ta đọc văn thư trong nha môn.

 

Chính ở nơi đó, lần đầu tiên ta nhìn thấy sổ sách đê điều, cũng là lần đầu tiên biết được nhà họ Hứa, Quốc công phủ và phủ Phó sứ Diêm Vận liên lụy với nhau sâu đến mức nào.

 

Khi ấy ta rất muốn nhắc nhở phụ thân.

 

Nhưng ta thậm chí còn chẳng thể bước qua cửa chính nhà họ Hứa.

 

Gã gác cổng nói lão gia đang phiền lòng, phu nhân không khỏe, đại công t.ử đang bôn ba bên ngoài, bảo ta hãy về trước.

 

Ta đứng chờ từ lúc mặt trời mọc đến khi trời tối đen.

 

Cuối cùng chỉ đợi được một câu của Hứa Tri Dao:

 

“Chiếu Đường, đừng thêm phiền phức nữa.”

 

Hiện giờ, tất cả vẫn còn kịp.

 

Ta cầm b.út, viết thêm một dòng bên lề bài luận:

 

“Sổ sách thủy hoạn, nên điều tra cả giá lương thực.”

 

Vừa viết xong, Hứa Tri Dao đã đẩy cửa bước vào.

 

Xuân Diên giật mình, lập tức dang tay che trước án thư.

 

Hứa Tri Dao chẳng buồn nhìn con bé, chỉ nhìn chằm chằm vào quyển sách trong tay ta.

 

“Muội và tên Ôn Ký Bạch kia đã qua lại đến mức này rồi sao?”

 

Ta gấp sách lại.

 

“Ca ca vào viện của ta, trước nay đều không sai người thông báo sao?”

 

Dưới mắt huynh ấy phủ một quầng thâm, trông như đã mấy đêm liền không ngủ.

 

“Quốc công phủ lui hôn rồi.”

 

Ta gật đầu.

 

“Nghe nói rồi.”

 

Yết hầu huynh ấy khẽ động.

 

“Muội vừa lòng chưa?”

 

Xuân Diên tức đến đỏ bừng cả mặt.

 

Ta lại bật cười.

 

“Khi ca ca nhét danh thiếp của ta đến trước bàn Ôn công t.ử, Quốc công phu nhân cũng nhìn thấy. Là ta ép bà ta lui hôn sao?”

 

Hứa Tri Dao im lặng một lúc.

 

Rồi huynh ấy hạ thấp giọng xuống.

 

“Chiếu Đường, từ tối qua đến giờ Hành Ngọc không ăn uống gì. Nàng ấy cứ nói là mình hại muội, mới khiến muội tức giận mà hành xử như vậy. Muội qua xem nàng ấy đi, dù chỉ nói một câu cũng được.”

 

Ta nhìn huynh ấy.

 

Lúc nào cũng là những câu này.

 

Hứa Hành Ngọc khóc rồi.

 

Hứa Hành Ngọc bệnh rồi.

 

Hứa Hành Ngọc không ăn gì cả.

 

Kiếp trước lúc ta c.h.ế.t, chén t.h.u.ố.c bên giường đã nguội lạnh, Phó sứ Diêm Vận còn bận đi nghe hát cùng tiểu thiếp mới nạp, nhà họ Hứa không một ai đến thăm ta.

 

Tin ta c.h.ế.t truyền về nhà họ Hứa, mẫu thân bệnh một trận, Hứa Tri Dao lo liệu quan tài cho ta, Hứa Hành Ngọc tựa vào khung cửa tàn tạ của Quốc công phủ, khóc đến gần như tắt thở.

 

Ai nấy đều khen tỷ ta nặng tình.

 

Chẳng ai hỏi lúc ta c.h.ế.t, ta có từng được ăn no hay không.

 

Ta đặt quyển sách xuống án.

 

“Tỷ ấy không ăn, thì bảo nhà bếp đổi vài món tỷ ấy thích đi.”

 

Hứa Tri Dao nhắm c.h.ặ.t mắt.

 

“Sao bây giờ muội lại m.á.u lạnh đến thế?”