Câu nói ấy nhẹ như kim châm, nhưng vẫn đủ đau.
Kiếp trước, huynh ấy cũng từng nói như vậy.
Khi Quốc công phủ sắp sụp đổ, Hứa Hành Ngọc muốn ta đi cầu xin Phó sứ Diêm Vận gửi thư mật giúp.
Ta không đồng ý.
Hứa Tri Dao đứng dưới hiên nhà, nói với ta: “Chiếu Đường, sao bây giờ muội lại m.á.u lạnh đến thế?”
Khi đó ta bệnh yếu đến mức đứng cũng không vững, vậy mà vẫn bị câu nói ấy ép phải cúi đầu.
Lần này, ta nhìn thẳng vào mắt huynh ấy.
“Ca ca cảm thấy, ta phải nhiệt tình như thế nào?”
Huynh ấy cau mày.
Ta nhẹ giọng hỏi: “Nhường hôn sự cho tỷ ấy, nhường của hồi môn cho tỷ ấy, nhường t.h.u.ố.c cho tỷ ấy, nhường thanh danh cho tỷ ấy. Bây giờ Quốc công phủ lui hôn, ta còn phải đến tận cửa cầu xin họ quay lại cưới tỷ ấy sao?”
Hứa Tri Dao không đáp được.
Bởi vì chính huynh ấy cũng chẳng biết đáp án.
Huynh ấy chỉ quen nghĩ rằng, hễ Hứa Hành Ngọc khóc, ta phải nhường ra một thứ gì đó để lấp đầy những giọt nước mắt của tỷ ta.
Huynh ấy bỗng nhìn thấy vết đỏ trên cổ tay ta.
Đó là vết huynh ấy siết c.h.ặ.t mấy hôm trước, nay đã nhạt đi đôi chút, nhưng vẫn còn nhìn rõ.
Ánh mắt huynh ấy thay đổi.
“Tay muội…”
Ta buông tay áo xuống che lại.
“Không sao.”
Huynh ấy như bị hai chữ ấy đ.â.m trúng.
“Hôm đó ta đang nóng giận…”
Ta không đáp.
Huynh ấy đứng lặng rất lâu, cuối cùng mới cất lời: “Bên phía Ôn Ký Bạch, phụ thân vẫn chưa đồng ý.”
“Ta biết.”
“Nếu bây giờ muội quay đầu, vẫn còn kịp.”
Ta cầm b.út lên.
“Ta không quay đầu.”
Hứa Tri Dao nhìn ta, cảm xúc nơi đáy mắt cuồn cuộn không yên.
Sau cùng, huynh ấy xoay người rời đi.
Đêm hôm ấy, ta viết xong toàn bộ phần phê chú.
Hôm sau, Ôn Ký Bạch đích thân đến nhà họ Hứa gửi bái thiếp.
Phụ thân vốn không định gặp chàng.
Chàng liền đứng chờ ngay trước cổng phủ.
Chờ từ lúc trời còn mờ sương đến đầu giờ chiều, nắng gắt phủ lên chiếc thanh sam bạc màu, mồ hôi rịn trên trán, chàng vẫn không rời đi nửa bước.
Người qua lại trước cổng nhà họ Hứa ngày càng đông.
Cuối cùng phụ thân đành sai người mời chàng vào thư phòng.
Xuân Diên nhoài người ra cửa sổ nghe ngóng.
“Tiểu thư, Ôn công t.ử mang theo sính thư, còn có một chiếc hộp gỗ nữa.”
“Trong hộp gỗ đựng gì?”
“Một đôi vòng bạc chắp vá, một cuộn sách chép tay, và một tờ khế đất.”
Ta khựng lại.
“Nghe nói tờ khế đất ấy là của căn tiểu viện ở hẻm Liễu Diệp. Ôn công t.ử đứng trước mặt lão gia mà nói rằng, gia cảnh bần hàn, hiện giờ thứ có thể lấy ra chỉ có bấy nhiêu. Chàng không dám hứa cho tiểu thư áo gấm cơm ngọc, chỉ dám hứa sau khi tiểu thư bước qua cửa, toàn bộ bạc vụn, khế đất, sách vở trong nhà đều giao cho tiểu thư tự tay quản lý.”
Ta tưởng tượng đến sắc mặt phụ thân khi nghe những lời ấy, bất giác bật cười.
Xuân Diên cũng cười theo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Cười một hồi, khóe mắt con bé lại đỏ hoe.
“Tiểu thư, nô tỳ thấy thế này tốt hơn Quốc công phủ gấp vạn lần.”
Chạng vạng, phụ thân gọi ta đến thư phòng.
Ôn Ký Bạch đã rời đi.
Trên bàn án đặt chiếc hộp gỗ kia.
Đôi vòng bạc rất đơn sơ, mép vòng đã được mài nhẵn bóng, có lẽ là vật Ôn lão phu nhân từng đeo khi còn trẻ.
Sắc mặt phụ thân phức tạp vô cùng.
“Cậu ta cũng xem như có chút cốt khí.”
Ta nhìn chiếc hộp gỗ.
Phụ thân thở dài.
“Hôn sự có thể định trước, việc thành thân không cần vội, đợi thi Xuân xong, xem cậu ta có danh vị gì rồi tính.”
Đó đã là sự nhượng bộ lớn nhất phụ thân có thể đưa ra.
Ta hành lễ.
“Tạ ơn phụ thân.”
Ông nhìn ta, bỗng hỏi: “Con có hận cái nhà này không?”
Ta ngước mắt lên.
Trong mắt phụ thân có vẻ mệt mỏi.
Ta suy nghĩ rất lâu.
“Con chỉ muốn sống tốt cuộc đời của chính mình.”
Phụ thân ngẩn người.
Ta hành lễ xong, xoay người bước ra ngoài.
Ngoài hành lang, Hứa Tri Dao đứng trong bóng tối, không biết đã nghe được bao lâu.
Khi ta đi ngang qua, huynh ấy bỗng lên tiếng:
“Nếu hắn phụ muội thì sao?”
Ta dừng bước.
Hứa Tri Dao nhìn ta, giọng nói gượng gạo mà khó nhọc:
“Ôn Ký Bạch hiện giờ nói nghe rất hay. Nhưng nếu sau này hắn đỗ đạt cao, nếu hắn chê muội lớn lên nơi dân gian quê mùa, nếu hắn vin vào cành cao khác, muội sẽ làm thế nào?”
Ta quay đầu nhìn huynh ấy.
“Sao hôm qua ca ca không hỏi Quốc công phủ câu này?”
Sắc mặt Hứa Tri Dao lập tức trắng bệch.
Ta đi lướt qua huynh ấy.
Huynh ấy khẽ nói: “Chiếu Đường, ta chỉ sợ muội chịu thiệt.”
Tin tức đính hôn truyền ra, người trong kinh thành cười nhạo suốt một thời gian dài.
Có người nói đích nữ nhà họ Hứa vừa về kinh nên chẳng biết nông sâu, Quốc công phủ không chọn, lại cứ đ.â.m đầu chọn một thư sinh nghèo kiết xác.
Có người bảo Ôn Ký Bạch thủ đoạn cao minh, chỉ nhờ một bài luận rách nát mà trèo cao được nhà họ Hứa.
Cũng có người đem ta và Hứa Hành Ngọc ra so sánh.
Họ nói Hứa Hành Ngọc dịu dàng hiểu lễ nghĩa, chẳng trách trước kia Quốc công phủ để mắt. Còn Hứa Chiếu Đường thì quen thói quê mùa thô lỗ, làm việc chỉ dựa vào chút bốc đồng nhất thời.
Khi những lời ấy truyền đến tai ta, ta đang chép lại đống sổ sách cũ về đê điều cho Ôn Ký Bạch.
Xuân Diên tức giận đặt mạnh chén trà xuống bàn.
“Bọn họ thì biết gì chứ, tiểu thư nhà ta rõ ràng là có mắt nhìn người.”
Ta mỉm cười.
“Mặc họ nói đi.”
Thứ gọi là danh tiếng ấy, kiếp trước ta đã từng cố hết sức gìn giữ.
Giữ đến cuối cùng, cũng chẳng giữ được gì.