Ngược lại, Ôn Ký Bạch còn để tâm đến chuyện ấy hơn ta.
Chàng bắt đầu mỗi ngày gửi một trang giấy đến.
Có khi là sách luận, có khi là vài chuyện vặt trong nhà.
“Hứa cô nương, hôm nay mẫu thân đã có thể xuống giường nửa canh giờ, t.h.u.ố.c rất hiệu nghiệm.”
“Hứa cô nương, tiểu muội A Mãn đã học được cách sắc t.h.u.ố.c, nhưng canh lửa chưa tốt nên làm khét nửa bát, muội ấy tự khóc một hồi lâu.”
“Hứa cô nương, mái nhà ở hẻm Liễu Diệp hôm qua đã vá xong, năm nay nếu mùa mưa đến sớm, hẳn cũng không sao nữa.”
Chàng chưa bao giờ viết lời âu yếm đường mật.
Nhưng khi nhìn những dòng ghi chép vụn vặt ấy, lòng ta lại bình yên đến lạ.
Hứa Hành Ngọc bệnh nửa tháng.
Mẫu thân ngày ngày túc trực bên tỷ ta, Hứa Tri Dao cũng ít đến viện của ta hơn.
Mãi đến khi kỳ thi Thu trong cung yết bảng.
Một bài Trị Hà Thập Luận của Ôn Ký Bạch đè bẹp vô số con cháu thế gia, được lão học sĩ Viện Hàn lâm khen ngợi ngay trước mặt mọi người, nói rằng người thanh niên này trong l.ồ.ng n.g.ự.c chứa non sông, ngòi b.út thấm nỗi lòng dân chúng.
Khi tin ấy truyền về nhà họ Hứa, phụ thân đang dùng bữa.
Đôi đũa trong tay ông khựng lại, ông ngước mắt nhìn ta một cái.
Hứa Tri Dao ngồi bên cạnh, sắc mặt có phần phức tạp.
Hứa Hành Ngọc cũng có mặt.
Sau trận ốm, tỷ ta gầy đi một vòng, mặc chiếc váy trắng tinh, càng trông yếu ớt đáng thương.
Nghe chuyện Ôn Ký Bạch được lão học sĩ để mắt, chiếc thìa canh trong tay tỷ ta khẽ va vào thành bát.
Âm thanh rất nhỏ.
Mẫu thân gượng cười: “Đây cũng xem như chuyện tốt.”
Hứa Hành Ngọc cúi đầu.
Mẫu thân lập tức xót xa, gắp cho tỷ ta một miếng bụng cá.
Ta lặng lẽ ăn cơm.
Phụ thân bỗng hỏi ta: “Dạo này Ôn Ký Bạch có gửi văn chương tới không?”
Ta buông đũa.
“Có gửi ạ.”
Phụ thân gật đầu.
“Nếu cậu ta thật sự có thể đỗ tiến sĩ, cuộc hôn sự này của con cũng không tính là chịu ủy khuất.”
Hứa Hành Ngọc khẽ ho một tiếng.
Mẫu thân vội hỏi: “Mùi cá tanh quá sao?”
Hứa Hành Ngọc lắc đầu, giọng mỏng manh:
“Ta chỉ đang mừng thay muội muội. Nếu Ôn công t.ử thật sự làm nên sự nghiệp, sau này muội muội cũng có thể nở mày nở mặt.”
Ta liếc nhìn tỷ ta.
Khi thốt ra mấy chữ “nở mày nở mặt”, cái gai giấu dưới đáy mắt tỷ ta chẳng hề sâu.
Hứa Tri Dao dường như cũng nghe ra, bèn nhíu mày nhìn tỷ ta.
Hốc mắt Hứa Hành Ngọc lập tức đỏ lên.
“Ca ca cũng thấy ta nói sai rồi sao?”
Hứa Tri Dao hé môi muốn nói gì đó, cuối cùng lại thôi.
Ta tiếp tục ăn cơm.
Có lẽ Hứa Hành Ngọc không ngờ ta lại bình tĩnh như vậy.
Nước mắt đảo quanh hốc mắt một vòng, tỷ ta bỗng đứng dậy hành lễ với ta.
“Muội muội, chuyện Quốc công phủ là ta có lỗi với muội.”
Tất cả mọi người trong sảnh đều nhìn sang.
Kiếp trước tỷ ta cũng thường làm như thế.
Diễn màn xin lỗi thật trọn vẹn, ép ta phải tha thứ trước mặt bao người.
Nếu ta không đỡ tỷ ta dậy, ta sẽ thành kẻ hẹp hòi vô lý.
Nếu ta đỡ tỷ ta, mọi ủy khuất trước kia đều biến thành chút cãi vã nhỏ nhặt giữa tỷ muội.
Lần này, ta ngồi yên không nhúc nhích.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Nếu tỷ tỷ đã cảm thấy áy náy, vậy hãy trả lại bộ trang sức vàng ròng của tổ mẫu cho ta.”
Hứa Hành Ngọc sững người.
Sắc mặt mẫu thân hơi thay đổi.
Bộ trang sức ấy là tổ mẫu để lại cho ta, mẫu thân từng nói cứ tạm cất trong kho, đợi khi ta xuất giá sẽ làm đồ dặm đáy hòm.
Mấy hôm trước, Hứa Hành Ngọc bệnh, nói muốn xem cho khuây khỏa, mẫu thân liền sai người lấy đến cho tỷ ta xem giải buồn.
Hai chữ “giải buồn” nghe nhẹ tựa gió thoảng.
Kiếp trước, thứ gọi là “giải buồn” ấy cuối cùng lại biến thành đồ bồi giá của Hứa Hành Ngọc.
Nước mắt Hứa Hành Ngọc trào ra.
“Nếu muội muội muốn lấy lại, ta đương nhiên sẽ trả. Chỉ là ta không ngờ, hóa ra muội vẫn luôn để bụng.”
Ta gật đầu.
“Ta luôn để bụng.”
Mẫu thân nhẹ giọng khuyên: “Chiếu Đường, tỷ tỷ con chỉ mượn xem một chút thôi.”
Ta nhìn mẫu thân.
“Vậy bây giờ có thể trả chưa?”
Sắc mặt phụ thân sầm xuống.
“Đi lấy về.”
Mẫu thân liếc nhìn ông, nhưng không nói thêm gì.
Bộ trang sức rất nhanh được mang tới.
Vàng ròng điểm thúy, khảm những viên Đông châu nhỏ xíu, là kiểu dáng tổ mẫu thích nhất lúc sinh thời.
Ta mở hộp ra kiểm tra, không thiếu món nào.
Hứa Hành Ngọc khóc càng dữ hơn.
Ta giao chiếc hộp cho Xuân Diên.
“Đa tạ tỷ tỷ.”
Bữa cơm này rốt cuộc chẳng thể tiếp tục.
Khi ta bước ra khỏi hoa sảnh, Hứa Tri Dao đuổi theo.
“Chiếu Đường.”
Ta dừng bước.
Huynh ấy nhìn chiếc hộp trong tay ta.
“Trước kia muội không hùng hổ ép người như vậy.”
Ta quay đầu nhìn huynh ấy.
“Cái trước kia mà ca ca nói, là lúc ta mới về phủ, hay là những lúc ta chịu nhường nhịn?”
Hứa Tri Dao sững lại.
Ta ôm c.h.ặ.t chiếc hộp.
“Mọi người thích ta của lúc ấy, vì khi ấy ta dễ nói chuyện, dễ dỗ dành, cũng dễ đuổi khéo. Chỉ cần cho ta một nụ cười, ta có thể hai tay dâng hết đồ của mình ra.”
Sắc mặt huynh ấy từng chút một trắng nhợt.
Ta nhẹ giọng nói: “Nhưng ta của lúc ấy, sống chẳng hề tốt.”
Giọng Hứa Tri Dao nghèn nghẹn.
“Chúng ta chưa từng muốn muội sống không tốt.”
Ta nhìn huynh ấy.
Dường như huynh ấy thật sự nghĩ như vậy.
Bọn họ chỉ thiên vị Hứa Hành Ngọc, chỉ cảm thấy ta nên hiểu chuyện, chỉ nghĩ rằng ta mới về nhà, tháng ngày sau này còn dài, có thể từ từ bù đắp.
Nhưng tháng ngày không phải lúc nào cũng dài lâu.
Kiếp trước, đời ta ngắn ngủi vô cùng.
Ta xoay người bước đi.
Phía sau, Hứa Tri Dao bỗng hỏi: “Ôn Ký Bạch có biết muội sống ở nhà họ Hứa như thế không?”
“Biết một chút.”
“Hắn xót muội à?”