Không một ai hỏi Tô Vân Chi cần gì.”
Bàn tay Lục Tư Hoài trên mặt bàn siết c.h.ặ.t hơn.
“…
Em đáng lẽ em có thể nói với anh.”
“Nói ra rồi có tác dụng gì không?
Thứ Sáu tuần trước em bảo không muốn nuôi con của người khác, anh có nghe không?
Anh lập tức nói em ích kỷ.”
Anh cúi gằm đầu xuống.
Rất lâu sau vẫn không nói gì.
“Vậy là… em đã quyết tâm đi rồi?”
“Đã quyết.”
“Thế còn chúng ta thì sao?”
“Nên làm gì thì làm nấy.
Anh tiếp tục cuộc sống của anh, nuôi cháu trai anh, lo cho em gái anh.
Em đi Singapore làm dự án của em.
Ba năm sau trở về, tính tiếp.”
“Đến lúc đó rồi tính tiếp là ý gì?” Lục Tư Hoài ngẩng đầu lên, “Có phải em đang muốn ly hôn không?”
“Em chưa nhắc đến ly hôn.”
“Vậy rốt cuộc em có ý gì?”
“Ý của em là, ba năm này, hãy để cả hai chúng ta có thời gian bình tĩnh.
Anh hãy nghĩ cho rõ, rốt cuộc anh muốn một cuộc hôn nhân ra sao.
Em cũng sẽ suy nghĩ xem, mối quan hệ này có còn đáng để tiếp tục nữa hay không.”
Viền mắt Lục Tư Hoài đỏ lên.
“Đến cả cuộc cuộc hôn nhân của chúng ta em cũng định đặt một dấu hỏi rồi sao?”
“Là anh đặt một dấu hỏi trước.” Tôi đứng dậy, “Ngay từ khoảnh khắc anh không bàn bạc với em mà đã đủ sức thay đổi cuộc sống mười năm tới của em, khoảnh khắc đó anh đã đặt một dấu hỏi rồi.
Chỉ là anh không nhận ra thôi.”
Tôi bước đến bên cửa sổ.
Bên ngoài là màn đêm của thành phố.
Lục Tư Hoài nấc nghẹn hai tiếng sau lưng tôi.
“Vân Chi… anh không muốn chúng ta biến thành thế này.”
“Em cũng không muốn.”
“Vậy em đừng đi có được không?”
Tôi không quay người lại.
“Lục Tư Hoài, anh có nhận ra rằng, đến tận lúc này, anh vẫn chưa từng nói ‘Anh sẽ đưa An An trở về’ một lần nào, cũng chưa từng nói ‘Anh sẽ để em gái tự giải quyết’ một lần nào.
Mọi nhượng bộ của anh, đều xoay quanh việc muốn em lùi bước.”
Đằng sau lưng chìm vào im lặng.
Tôi quay người lại.
Anh đang cúi đầu đưa tay lau nước mắt.
“Anh không làm được… thằng bé mới bảy tuổi…”
“Cho nên anh có thể không làm được, còn em thì bắt buộc phải làm được?”
Lục Tư Hoài không nói được lời nào nữa.
Tôi bước đến bên bàn ăn, cầm bát cơm lên lại.
“Ăn cơm trước đi.
Cơm nguội rồi.”
Bữa cơm đó diễn ra trong im ắng.
Suốt cả buổi tối, Lục Tư Hoài không nhắc lại chuyện này nữa.
Nhưng anh cũng không gọi điện cho bố anh như mấy hôm trước như mấy hôm trước.
Điều này khiến tôi có chút bất ngờ.
Sáng sớm ngày hôm sau.
Tôi vừa ra khỏi cửa đến chỗ thang máy thì Lục Tư Hoài vội đuổi theo.
“Vân Chi.”
Tôi quay đầu lại.
Anh mặc bộ đồ ngủ đứng ngoài hành lang, mái tóc hơi rối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Cho anh ba ngày.
Anh sẽ suy nghĩ.”
“Suy nghĩ chuyện gì?”
“Suy nghĩ xem… có cách nào vẹn cả đôi bên không.”
Tôi nhìn anh ba giây.
“Được.
Ba ngày.”
Bước vào thang máy.
Lúc cửa khép lại, tôi thấy anh vẫn đứng đó.
Ba ngày.
Tôi có thể đợi.
Đến công ty, Trương Bình tìm tôi để ký vào bộ tài liệu cuối cùng.
“Thời hạn hộ chiếu không có vấn đề gì chứ?”
“Không có vấn đề gì ạ.”
“Vé máy bay phòng nhân sự sẽ đặt.
Em có muốn sang bên đó trước vài ngày để làm quen trước không?”
“Không cần đâu ạ.
Mùng một đi luôn là được.”
“Được.” Trương Bình vỗ vai tôi, “Cố gắng nhé, làm tốt dự án bên đó, khi trở về sẽ được đề bạt lên Thành viên hợp danh (Partner) đấy.”
Thành viên hợp danh.
Ba chữ này từ nửa năm trước còn có sức hút với tôi.
Bây giờ vẫn vậy.
Nhưng so với ba chữ “Thành viên hợp danh”, điều khiến tôi để tâm hơn, là việc “được tự mình lựa chọn”.
Ba ngày trôi qua rất nhanh.
Tối thứ Năm.
Lục Tư Hoài tan làm sớm hơn tôi.
Lúc tôi vào nhà, An An đã ngủ.
Lục Tư Hoài ngồi ngay ngắn trên sô pha, trên bàn trà trước mặt trải ra một tờ giấy.
“Vân Chi, em đến xem cái này đi.”
Tôi ngồi ngay ngắn xuống bên cạnh anh.
Đó là một bảng kế hoạch viết tay.
Tiêu đề: Kế hoạch sắp xếp trong ba năm tới.
Dòng 1: An An do anh tự mình chịu trách nhiệm nuôi dưỡng, mọi chi phí sẽ lấy từ tài khoản cá nhân riêng của anh (đã mở thẻ riêng).
Dòng 2: Thanh Đồng bắt buộc phải tìm được việc làm và chỗ ở ổn định trong vòng một tháng.
Nếu không làm được, anh sẽ không tiếp tục lo cho nó nữa.
Dòng 3: Chuyện thẻ chung, trong tuần này anh sẽ chuyển hoàn lại mười hai ngàn tệ.
Từ nay về sau tuyệt đối không động đến đến bất kỳ đồng tiền nào của em.
Dòng 4: Trong thời gian em đi Singapore, anh sẽ không nhờ em giúp đỡ giải quyết bất cứ chuyện gì liên quan đến An An hay gia đình anh.
Nếu gặp khó khăn anh sẽ tự giải quyết.
Dòng 5: Mỗi nửa năm em về thăm nhà một lần, chúng ta gặp nhau sẽ ngồi ngay ngắn xuống nói chuyện một chút t.ử tế.
Không chiến tranh lạnh, không lôi chuyện cũ ra giày vò nhau.
Dòng 6: Ba năm sau em về, chúng ta sẽ nghiêm túc xem xét lại mối quan hệ này.
Tôi đọc tờ giấy này hai lần.
“Đây là kế hoạch của anh?”
“Đúng.” Lục Tư Hoài nhìn tôi, “Em thấy sao?”
“Điều số hai.
Nếu em gái anh không tìm được việc thì sao?”
“Đó là chuyện của nó.
Nó hai mươi tám tuổi rồi, không phải trẻ con.
Anh đã nói rõ với nó rồi, đây là lần cuối cùng anh giúp nó.”
“Nhỡ cô ta lại đến tìm anh khóc lóc thì sao?”
“Anh sẽ không mềm lòng nữa.” Giọng Lục Tư Hoài rất cứng rắn, “Chuyện lần này đã khiến anh nhìn rõ, anh càng dung túng nó, nó càng vô kỷ luật.”