Chồng Tự Đem Gánh Nặng Về Nhà

Chương 11



Tôi gật đầu.

 

“Điều số bốn.

 

Anh nói không nhờ em giúp đỡ.

 

Thế lỡ An An ốm thì sao?

 

Một mình anh xoay sở không kịp thì sao?”

 

“Anh sẽ tự xin nghỉ phép.

 

Cùng lắm thì nhờ bác Trương dưới lầu giúp đỡ.”

 

“Bác Trương cũng đâu phải bảo mẫu nhà anh.”

 

“Anh sẽ trả tiền cho bác ấy.”

 

Tôi đặt tờ giấy về lại bàn trà.

 

“Được.”

 

Bờ vai Lục Tư Hoài rõ ràng đã thả lỏng hơn.

 

“Em đồng ý rồi?”

 

“Kế hoạch này không có vấn đề.

 

Nhưng em muốn bổ sung một điều kiện.”

 

“Em nói đi.”

 

“Trong vòng ba năm tới, mọi quyết định của anh, nếu liên quan đến căn nhà này, phải nhắn tin cho em biết một tiếng.

 

Không phải để xin phép, mà chỉ là một lời thông báo.

 

Em sẽ không can thiệp, nhưng nhưng em phải có quyền được biết.”

 

Lục Tư Hoài suy nghĩ hai giây.

 

“Được.”

 

“Còn một điều nữa.”

 

“Gì cơ?”

 

“Bố anh và em gái anh, không được dùng bất cứ cách nào để liên lạc hay gây áp lực cho em.

 

Ba năm tới, họ có chuyện gì thì tìm anh, cấm tìm em.”

 

“…

 

Được.”

 

Tôi ngả người ra sau sô pha.

 

Nhìn lên trần nhà.

 

“Vân Chi.”

 

“Hửm.”

 

“Em… vẫn còn muốn sống với anh chứ?”

 

Tôi nghiêng đầu nhìn anh.

 

Viền mắt anh đỏ lên, nhưng không khóc.

 

Đang cố nhịn.

 

“Ba năm sau về rồi tính.”

 

“Vậy trong ba năm này thì sao?

 

Chúng ta là gì của nhau?”

 

“Vợ chồng.” Tôi nói, “Trên pháp lý, và cả về tình cảm.

 

Nhưng Lục Tư Hoài à, niềm tin một khi đã đã nứt ra, thì cần phải có thời gian để vá lại.”

 

Anh gật đầu.

 

“Anh sẽ đợi em.”

 

Tôi không trả lời lời.

 

Đứng dậy đi về phía phòng ngủ.

 

“Vân Chi.”

 

Tôi dừng lại.

 

“Cảm ơn em đã không nộp đơn ly hôn ngay lập tức.”

 

Tôi không quay đầu.

 

“Chuyện này chẳng có gì đáng để cảm ơn.”

 

Bước vào phòng ngủ.

 

Đóng cửa.

 

Hai tuần tiếp theo, bầu không khí trong nhà thay đổi một cách rất vi diệu.

 

Lục Tư Hoài hành động với hiệu suất đáng kinh ngạc.

 

Mười hai ngàn tệ tệ trong thẻ chung, ngày thứ ba anh đã chuyển hoàn lại.

 

Anh mở một thẻ ngân hàng mới, chuyên để chi tiêu cho An An.

 

Lục Thanh Đồng dọn đi vào cuối tuần đó.

 

Lục Tư Hoài giúp cô ta trả tiền nhà nghỉ bình dân một tháng, sau đó gửi một tin nhắn WeChat: “Bắt đầu từ tháng sau, tự em nghĩ cách đi.”

 

Lục Thanh Đồng gửi lại cả chuỗi tin nhắn thoại, nội dung đại khái là “Anh không thể bỏ mặc em như vậy”.

 

Lục Tư Hoài không nhắn thêm gì nữa.

 

Ít nhất trước mặt tôi, anh anh không trả lời lại.

 

Trong hai tuần này, những tương tác giữa tôi và An An cực kỳ ít.

 

Sáng tôi ra khỏi cửa thằng bé còn chưa dậy.

 

Tối tôi về thằng bé đang làm bài tập.

 

Thỉnh thoảng gặp nhau trong nhà, nó sẽ quy củ gọi một tiếng “Cháu chào mợ”.

 

Tôi khẽ gật đầu, ai đi đường nấy.

 

Lục Tư Hoài không còn yêu cầu tôi phải tương tác với An An nữa.

 

Anh nói được thì làm được.

 

Ít nhất là tính đến lúc này.

 

Ba ngày trước khi xuất phát.

 

Tôi bắt đầu thu dọn hành lý.

 

Hai chiếc vali, một to một nhỏ.

 

Lục Tư Hoài đứng ở cửa phòng ngủ nhìn một lúc.

 

“Đồ mùa đông của em có cần mang theo không?

 

Singapore là vùng nhiệt đới.”

 

“Không mang.”

 

“Vậy để anh cất sâu vào trong tủ, bọc túi chống bụi cho em nhé.”

 

“Được.”

 

Anh bước vào giúp tôi gấp quần áo.

 

Hai người lẳng lặng thu dọn, không có một lời dư thừa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Lúc sắp xong, anh đột nhiên lên tiếng.

 

“Sang đến nơi, em có thể báo bình an cho anh biết được không?”

 

“Sẽ báo.”

 

“Mỗi ngày hay là mỗi tuần?”

 

“Anh muốn thế nào?”

 

“…

 

Mỗi ngày nhé.

 

Dù chỉ một chữ cũng được.”

 

“Được.”

 

Anh gấp phẳng phiu chiếc áo sơ mi cuối cùng rồi xếp vào vali.

 

“Vân Chi.”

 

“Hửm.”

 

“Anh xin lỗi.”

 

Đây là lần thứ hai anh xin lỗi.

 

Lần đầu tiên là đêm tôi nhắc đến chuyện cái thẻ chung.

 

Lần thứ hai là bây giờ.

 

“Biết rồi.”

 

Tôi kéo khóa vali lại.

 

“Ngày mai anh mời em ăn một bữa ra trò nhé.” Lục Tư Hoài nói, “Coi như là tiễn em.”

 

“Không cần đâu.

 

Ngày kia đồng nghiệp công ty tổ chức liên hoan chia tay rồi.”

 

“Đó là đồng nghiệp.

 

Anh là chồng em.”

 

Tôi nhìn anh một cái.

 

“…

 

Được.

 

Anh chọn chỗ đi.”

 

Đêm trước khi lên đường.

 

Lục Tư Hoài nấu một bàn thức ăn đầy ắp.

 

An An cũng ngồi ngay ngắn đó.

 

Thằng bé sau hai tuần đã không còn sợ tôi như trước nữa.

 

Mặc dù giữa chúng tôi không có cuộc trò chuyện nào, nhưng ít ra khi nhìn thấy tôi, nó sẽ không căng thẳng đến mức run lẩy bẩy.

 

“Mợ ơi, mợ sắp đi một nơi rất xa ạ?” Đang ăn cơm, thằng bé đột nhiên hỏi.

 

Lục Tư Hoài nhìn thoáng sang tôi một cái.

 

“Ừ.

 

Đi công tác.”

 

“Bao lâu mợ về ạ?”

 

“Nửa năm sẽ về một lần.”

 

An An suy nghĩ một chút.

 

“Vậy lúc mợ về, cháu vẽ một bức tranh tặng mợ có được không?”

 

Tôi ngừng đũa.

 

“Được.”

 

Lục Tư Hoài ngồi ngay ngắn cạnh khẽ cúi đầu.

 

Bữa cơm đó kết thúc, tôi đi tắm.

 

Lúc ra ngoài, Lục Tư Hoài đã nằm trên giường, đèn tắt đi một nửa.

 

“Ngày mai mấy giờ bay?”

 

“Hai giờ chiều.”

 

“Anh đưa em ra sân bay nhé.”

 

“Không cần đâu.

 

Công ty có xe đưa đón.”

 

“Anh muốn đưa em đi.”

 

“…

 

Tùy anh.”

 

Tôi nằm xuống.

 

Trong bóng tối, tay anh vươn tới, khẽ chạm vào mu bàn tay tôi.

 

Tôi không nắm lại.

 

Nhưng cũng không né tránh.

 

Cứ để yên chạm nhẹ như vậy.

 

“Ba năm nhanh lắm.” Anh nói.

 

Tôi không trả lời.

 

Trưa hôm sau.

 

Hành lý được xếp lên xe.

 

Lục Tư Hoài xin nghỉ nửa buổi, ôm chiếc vali nhỏ của tôi đi theo sau.

 

An An đang ở trường chưa về.

 

Xe của công ty đỗ dưới lầu.

 

Tài xế giúp tôi bỏ chiếc vali to vào cốp xe.

 

Lục Tư Hoài đứng cạnh xe.

 

Gió thổi làm tóc anh hơi rối.

 

“Đến nơi thì nhắn tin cho anh nhé.”

 

“Ừ.”

 

“Chú ý giữ gìn sức khỏe.”

 

“Biết rồi.”

 

“Vân Chi.”

 

“Hửm?”

 

Anh ngẩng đầu nhìn tôi.

 

Lục Tư Hoài ba mươi hai tuổi.

 

Người chồng sáu năm chung chăn gối.

 

Lúc này đứng trong ánh nắng chớm thu, ch.óp mũi hơi ửng đỏ.

 

“Em sẽ về, đúng không?”