Chồng Tự Đem Gánh Nặng Về Nhà

Chương 15



“Tháng sau em sẽ về, đúng dịp cuối tuần đấy.

 

Lúc đó em đưa thằng bé đi.”

 

Lục Tư Hoài mất vài giây sau mới trả lời.

 

“Thật không?”

 

“Thật.”

 

“Thế nào nó cũng sướng phát điên lên cho xem.”

 

“Anh đừng nói với nó vội.

 

Để đến lúc đó tạo bất ngờ cho nó.”

 

“Được.”

 

Tháng đó tôi về, sáng thứ Bảy.

 

Tôi gõ cửa phòng An An.

 

“Dậy đi.

 

Thay quần áo.”

 

Cửa mở ra một khe hở.

 

An An dụi mắt, ngái ngủ lơ mơ.

 

“Mợ ạ?”

 

“Đi bảo tàng công nghệ.

 

Chẳng phải cháu muốn đi sao?”

 

Đôi mắt thằng bé lập tức sáng bừng.

 

Hôm đó ở bảo tàng, An An kéo tay tôi chạy từ tầng một lên tầng ba.

 

Khu trưng bày nào cũng muốn xem, nút bấm nào cũng muốn ấn.

 

Hướng dẫn viên thuyết minh phía trước, thằng bé kiễng chân nghe, nghe không hiểu thì ngửa cổ lên hỏi tôi.

 

“Mợ ơi, sao cái này lại phát sáng ạ?”

 

“Mợ ơi, robot kia có biết nói không ạ?”

 

“Mợ ơi mợ ơi, mợ xem cái kia kìa!”

 

Tôi dắt tay thằng bé, đi qua từng khu trưng bày một.

 

Kiên nhẫn trả lời từng câu hỏi.

 

Trên đường về nhà, thằng bé ngủ gục ở ghế sau xe.

 

Lục Tư Hoài ngồi ngay ngắn ghế lái phụ nhỏ giọng nói: “Hôm nay thằng bé vui đến phát điên rồi.

 

Nó cứ nói với anh mãi câu ‘Mợ là tuyệt nhất’.”

 

Tôi liếc qua gương chiếu hậu nhìn ra ghế sau.

 

Cậu bé ngoẹo đầu, khóe miệng cong lên, nước dãi chảy ra thành một vệt nhỏ.

 

“Em không ghét thằng bé nữa à?” Lục Tư Hoài hỏi.

 

“Em chưa bao giờ ghét thằng bé cả.”

 

Lục Tư Hoài nhìn tôi một cái.

 

“Vậy sao trước kia em…”

 

“Trước kia là em tức giận với anh.” Tôi nói, “Đứa trẻ không có lỗi.”

 

Bàn tay Lục Tư Hoài trên vô lăng siết c.h.ặ.t hơn.

 

“Vân Chi.”

 

“Hửm.”

 

“Cảm ơn em.”

 

“Đừng hở chút là cảm ơn nữa.”

 

Anh bật cười khẽ.

 

Năm thứ ba.

 

Hợp đồng sắp hết hạn.

 

Công ty tìm tôi nói chuyện một chút một lần.

 

“Vân Chi, gia hạn hợp đồng không?

 

Điều kiện vẫn có thể thương lượng thêm.”

 

Sếp phụ trách chi nhánh Singapore nói rất thẳng thắn.

 

“Tổng công ty có ý định đề bạt em lên Thành viên hợp danh khu vực Châu Á – Thái Bình Dương.

 

Nếu em gia hạn hợp đồng thêm hai năm, vị trí đó sẽ giao thẳng cho em.

 

Lương năm tăng gấp đôi.”

 

Thành viên hợp danh khu vực Châu Á – Thái Bình Dương.

 

Lương năm gần năm triệu nhân dân tệ (khoảng 17 tỷ VNĐ).

 

Con số này nếu đặt vào ba năm trước, tôi có nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.

 

“Cho em một tuần để suy nghĩ ạ.”

 

“Không thành vấn đề.”

 

Tối hôm ấy, tôi gọi video cho Lục Tư Hoài.

 

Lúc bắt máy, anh đang kèm An An làm bài tập ở phòng khách.

 

“Đợi cậu một lát nhé, An An tự làm câu này trước đi.”

 

Hình ảnh rung lắc một chút, Lục Tư Hoài đi vào phòng ngủ, đóng cửa lại.

 

“Sao thế?

 

Tự dưng lại gọi video.”

 

“Có chuyện này muốn bàn bạc với anh.”

 

“Em nói đi.”

 

“Công ty bảo em gia hạn thêm hai năm.

 

Điều kiện rất tốt.

 

Thành viên hợp danh khu vực Châu Á – Thái Bình Dương.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Lục Tư Hoài im lặng mất hai giây.

 

“Em có muốn gia hạn không?”

 

“Em đang hỏi ý kiến anh.”

 

Anh nhìn vào màn hình.

 

Hình ảnh đầu dây bên kia hơi rung rinh — anh đang chỉnh lại góc máy.

 

“Vân Chi, ba năm trước trước khi em đi, em bảo phải để chúng ta có thời gian suy nghĩ thật kỹ.

 

Ba năm rồi.

 

Em đã nghĩ kỹ chưa?”

 

Tôi nhìn khuôn mặt anh trên màn hình.

 

Lục Tư Hoài ba mươi lăm tuổi.

 

Trên mặt có thêm vài nếp nhăn so với ba năm trước, nhưng ánh mắt thì sáng hơn.

 

Một người đàn ông một mình nuôi dạy đứa trẻ, quản lý cả một đội ngũ, lại còn lên chức Phó Tổng giám đốc.

 

“Nghĩ kỹ rồi.” Tôi nói.

 

“Vậy kết luận của em là gì?”

 

“Em không gia hạn.

 

Tháng sau em sẽ về.”

 

Môi anh khẽ động.

 

“Em chắc chắn chứ?

 

Điều kiện tốt như vậy mà…”

 

“Điều kiện có tốt đến đâu, cũng không phải là cuộc sống em thật sự muốn.”

 

“Vậy em muốn gì?”

 

“Em muốn về nhà.”

 

Đầu dây bên kia lặng đi.

 

Sau đó, Lục Tư Hoài mỉm cười.

 

Đôi mắt hoe đỏ, nhưng anh đang cười.

 

“Được.” Anh nói, “Anh sẽ đợi em.”

 

Một tháng sau.

 

Tôi kéo vali đi ra sảnh đến của sân bay.

 

Nơi cửa ra có hai người đang đứng.

 

Một người đàn ông mặc áo phao màu đen.

 

Một cậu bé tay giơ cao một bức tranh màu nước rất lớn.

 

Trên tranh viết: Chào mừng mợ về nhà!

 

Mãi mãi!

 

Lục Tư Hoài đứng bên cạnh, khoanh tay đứng cười ở bên cạnh.

 

Tôi đẩy xe hành lý đi về phía họ.

 

An An lao tới ôm chầm lấy eo tôi.

 

“Mợ!

 

Cuối cùng mợ cũng trở về rồi!

 

Mợ xem tranh cháu vẽ này!

 

Đẹp không ạ!”

 

An An được mười tuổi.

 

Cao hơn ba năm trước gần cả một cái đầu.

 

Hai chiếc răng cửa đã mọc lại đầy đủ.

 

Nụ cười sáng bừng như một bông hoa nhỏ.

 

Tôi xoa nhẹ đầu thằng bé.

 

“Đẹp lắm.”

 

Lục Tư Hoài bước đến trước mặt tôi.

 

“Em gầy đi nhiều rồi.” Anh nói.

 

“Anh cũng gầy đi nhiều rồi.”

 

“Em muốn về nhà anh bồi bổ lại cho em.”

 

Tôi nhìn anh.

 

“Được.

 

Em muốn về nhà thôi.”

 

Tôi đưa tay ra trước.

 

Anh sững lại một giây.

 

Sau đó chụp lấy tay tôi, đan những ngón tay vào nhau.

 

Bàn tay anh ấm áp.

 

Ba năm.

 

Đủ để một người đưa ra lựa chọn.

 

Cũng đủ để một mối quan hệ được sinh ra thêm một lần nữa.

 

Bước ra khỏi sân bay, ánh nắng rực rỡ trải khắp nơi.

 

An An chạy lên phía trước, quay đầu gọi vang: “Mợ ơi nhanh lên!

 

Cháu nói cho mợ biết nhé, bây giờ cháu đứng thứ hai trong lớp rồi rồi đấy!”

 

Lục Tư Hoài đi cạnh tôi cười lắc đầu: “Em xem, lại bắt đầu khoe thành tích rồi.”

 

Tôi kéo chiếc vali, đi sóng vai bên cạnh anh.

 

Con đường phía trước vẫn còn rất dài.

 

Nhưng lần này, lần này, hướng đi đã không còn sai nữa.

 

HẾT.