Chủ Mẫu Trọng Sinh Rồi

Chương 3



Mẹ chồng ta vào cung khóc lóc kể lể.

Bà ta nói ta hiểu lầm.

“Đậu thị chỉ là một nữ t.ử cô độc tới nương nhờ mà thôi, đâu phải thiếp thất gì.”

“Hơn nữa, chỉ vì không cho trượng phu nạp thiếp mà đòi hòa ly, thanh danh của Quận chúa cũng sẽ bị ảnh hưởng.”

Là chủ mẫu, đáng lẽ phải chủ động chọn thiếp cho trượng phu.

Để gia tộc có thêm con nối dõi.

Lấy lý do ấy để hòa ly là không chính đáng.

“Mẫu thân nói rất phải.”

Ta khẽ rũ mắt suy nghĩ.

Ngụy Húc vào cung đón ta trở về.

Ngụy gia cũng đưa Đậu Phượng Lan rời đi.

Sau khi ta trở về, bầu không khí trong nhà trở nên vô cùng ngột ngạt.

Ngay cả mẹ chồng ta cũng tức đến đổ bệnh.

“Mẫu thân, tổ mẫu bị bệnh rồi.”

“Người nấu vài món cho tổ mẫu ăn đi.”

Con trai ta, Ngụy Sưởng, nói.

Ta đáp:

“Ta không biết nấu.”

“Lan di lần nào cũng làm được những món rất ngon.”

“Tổ mẫu ăn xong là khỏe lại ngay.”

“Không chỉ tổ mẫu, lúc con bị bệnh cũng là Lan di thức bên giường chăm sóc.”

“Còn mẫu thân thì sao?”

Con trai ta nói.

Ta mỉm cười nhàn nhạt.

“Vì tiền đồ của phụ thân con, ta thay hắn và vị chủ t.ử là Thái t.ử điện hạ vu cáo Tam hoàng t.ử.”

“Ta chủ động tới trang t.ử dưỡng thương.”

“Nếu không có chuyện ‘bắn bị thương Hoa Dương Quận chúa, khiến vết thương cũ của Hoa Dương Quận chúa mãi không lành’, thì các cựu bộ của ngoại tổ con làm sao dần xa lánh Tam hoàng t.ử để chuyển sang ủng hộ Thái t.ử được?”

Con trai ta ngây người.

Nó đã mười tuổi, được khai tâm nhiều năm, cũng hiểu đôi điều.

Kiếp trước, ta không nỡ để nó nhìn thấy bộ mặt ham mê quyền thế của phụ thân mình.

Cho nên chưa từng nói những lời này với nó.

Nó vẫn luôn trách ta ghen tuông, không dung nổi người khác.

Đậu Phượng Lan thật sự làm nhị phòng thì đã sao?

Nhà công khanh thế gia nào mà chẳng thê thiếp đầy nhà?

So với những công hầu khác, Ngụy Húc đã xem như chung tình rồi.

Không thể bắt hắn cả đời chỉ giữ một mình ta.

Nhưng kiếp này, ta đã không còn quan tâm đến đứa con trai này nữa.

Nó nghĩ thế nào cũng không quan trọng.

Ta nói hết sự thật cho nó biết.

“Người đừng có mượn oai hùm dọa người!”

Sau phút sững sờ, nó tức giận quát lên.

“Nếu không tin thì tới trang t.ử xem thử đi.”

“Lúc tổ mẫu con bị bệnh, phụ thân con nói là ra ngoài xử lý công vụ, có phải đang lén gặp Lan di của con hay không.”

Ta nói.

Con trai quay người bỏ đi.

Nữ nhi ta cũng rất buồn.

Nó không mạnh mẽ như huynh trưởng, chỉ tủi thân nói với ta:

“Mẫu thân, con đã hứa sẽ dâng một bức thêu hai mặt làm quà mừng thọ năm mươi tuổi cho Thái hậu nương nương.”

“Không có Lan di, con không làm được.”

“Là nàng ta dạy con, hay nàng ta làm giúp con?” Ta hỏi.

“Dạy con.”

Nữ nhi đáp.

“Ta sẽ đổi cho con một vị sư phụ khác.”

“Trên đời này không chỉ mình Đậu Phượng Lan biết thêu hai mặt.”

Ta nói.

“Nhưng bức thêu này chỉ có Lan di mới làm được.”

“Độc nhất vô nhị mới có thể khiến Thái hậu nương nương vui lòng.”

Nữ nhi nói.

“Con là nữ nhi của ta.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Cho dù con mang một mảnh vải rách tới, Thái hậu nương nương cũng sẽ vui.”

“Nếu không phải, dù con thêu đến mức xuất thần nhập hóa, người cũng chẳng để tâm.”

“Trong cung thiếu tú nương sao?”

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Ta nói.

Nữ nhi tức đến bật khóc.

“Mẫu thân, người không thể hạ thấp Lan di như vậy.”

Ta bật cười.

“Lúc nàng ta tự nâng cao bản thân mình, con không nhận ra.”

“Đến khi ta nói một câu công bằng thì lại thành hạ thấp nàng ta sao?”

Con trai ngu ngốc.

Con gái khờ dại.

Giống hệt ta của kiếp trước.

Tình mẫu t.ử đến mức này, cứ thuận theo duyên phận vậy.

Ta phủi nhẹ tay áo.

Đợi sau khi hòa ly, ta sẽ dặn tổng quản chăm sóc bọn chúng đôi phần.

Để lại một khoản tiền đủ sống.

Nuôi chúng đến tuổi trưởng thành.

Lo liệu hôn sự cho chúng.

Làm tròn bổn phận của một người mẹ.

Dù sao cũng là con do chính ta sinh ra.

Còn những thứ khác, ta không mong cầu nữa.

Lúc ta rời nhà, bọn chúng đã sáu tuổi.

Đáng lẽ phải hiểu chuyện rồi.

Khi ấy ta cũng để lại người chăm sóc chúng.

Nhưng tới khi ta trở về, tất cả những người hầu hạ bên cạnh chúng đều đã bị thay thế.

Là mẹ chồng ta đổi hết.

Người của ta và người bên phía bà ta nảy sinh xung đột lợi ích.

Đương nhiên bà ta không thể dung được họ.

Tình cảm của các hài t.ử dành cho ta cũng theo đó mà đổi thay.

Nhưng không sao cả.

Ta đã không còn cố chấp nữa.

Duyên phận đã định như vậy, ta cũng không cưỡng cầu.



Ta đang chờ một cơ hội thích hợp để hòa ly.

Ta biết cơ hội ấy sẽ sớm tới thôi.

Giống hệt như kiếp trước.

Ngày mùng một tháng chín, ta đã trở về phủ Quốc công được ba tháng.

Sáng sớm, mẹ chồng ta ra ngoài, nói rằng muốn tới chùa dâng hương lễ Phật.

Bà không gọi ta và các hài t.ử đi cùng, chỉ bảo Ngụy Húc đưa bà đi.

Đợi bọn họ ra khỏi cửa, ta gọi con trai và con gái tới.

“Ta dẫn các con tới một nơi.”

Nữ nhi ta lúc này đã bắt đầu sợ ta.

Tổ mẫu nó nói ta phát điên, ghen tuông đến mức mất hết lý trí.

Nó nghe lọt tai những lời ấy.

“Chúng ta đi đâu?” Con trai ta hỏi với giọng không mấy thiện cảm.

“Đi lễ Phật.”

Ta mỉm cười.

“Tổ mẫu và phụ thân vừa mới đi, mẫu thân đã muốn đi theo. Người định làm gì?”

“Con không đi. Người đầy mưu mô quỷ kế.”

Nó nói.

Nữ nhi ta do dự không quyết.

“Không chỉ có ta đi đâu.”

“An Ninh Công chúa cũng đi.”

“Ta muốn dẫn con đi gặp Tiểu Quận vương nhà An Ninh Công chúa.”

“Nghe nói con rất muốn học thương pháp cùng hắn.” Ta nói.

An Ninh Công chúa là tộc tỷ của ta, lớn hơn ta bốn tuổi.

Con trai nàng là thiếu niên anh dũng, một cây trường thương được danh sư chỉ dạy, múa đến xuất thần.

Thậm chí còn từng đ.á.n.h bại Võ Trạng nguyên.

Đương nhiên, Võ Trạng nguyên cố ý nhường để nâng danh tiếng cho Tiểu Quận vương cũng không phải không có khả năng.