Chủ Mẫu Trọng Sinh Rồi

Chương 4



Con trai ta vẫn luôn muốn kết giao với Tiểu Quận vương.

Đáng tiếc những năm ta không ở nhà, phủ Công chúa cũng chẳng mấy để mắt tới nó.

“Tụng Tụng, con có muốn gặp An Ninh Công chúa không?”

“Nàng rất được Thái hậu nương nương yêu quý.”

Ta nói.

Nữ nhi ta lập tức d.a.o động.

Con trai ta chần chừ một lát rồi cũng gật đầu.

Sau khi hội hợp với An Ninh Công chúa, chúng ta cùng lên chiếc xe ngựa tám ngựa kéo rộng lớn của phủ Công chúa.

Con trai ta cũng gặp được Tiểu Quận vương mà nó ngưỡng mộ.

Nó vui mừng khôn xiết.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Nhưng xe ngựa rẽ một hướng khác.

Lại chạy về phía trang t.ử.

An Ninh Công chúa hỏi ta:

“Hoa Dương, chúng ta đi đâu vậy?”

“Phía này có một trang t.ử của nhà ta.”

“Tiện đường ghé qua một lát, ta có chút việc.”

Ta cười đáp.

An Ninh Công chúa liếc nhìn ta.

“Việc gì?”

Ta cười, tựa đầu vào nàng.

“Tỷ tỷ, tỷ thương muội đi.”

An Ninh Công chúa thân mật xoa đầu ta.

“Các hài t.ử đều lớn cả rồi, vậy mà muội vẫn còn làm nũng.”

Nữ nhi thấy ta thân thiết với An Ninh Công chúa thì không giấu nổi vẻ ngưỡng mộ.

Con trai nhìn ta, gần như không dám tin vào mắt mình.

Có lẽ nó vẫn luôn nghĩ rằng ta đã hoàn toàn thất sủng trong hoàng thất.

Những lời ấy là Ngụy Húc nói với nó.

Cũng là Đậu Phượng Lan nói với nó.

Xe ngựa tới trang t.ử.

Cả đoàn xuống xe rồi đi thẳng vào một viện t.ử.

Cửa vừa mở ra.

Một mỹ phụ bụng đã hơi nhô cao xuất hiện trước mắt.

Mẹ chồng ta đang nắm tay nàng ta nói chuyện.

Ngụy Húc đứng bên cạnh cẩn thận đỡ nàng.

Cảnh tượng ấy khiến tất cả mọi người ngoại trừ ta đều c.h.ế.t lặng.

Đương nhiên, ta cũng giả vờ kinh ngạc.

Ta bước lên vài bước.

“Mẫu thân, Quốc công gia, đây là chuyện gì vậy?”

Ta đưa tay định chạm vào bụng Đậu Phượng Lan.

Ngụy Húc theo bản năng chắn lại.

Ta thuận thế ngã xuống đất.

Đồng thời khẽ kêu lên một tiếng.

Mảnh sứ vỡ đã chuẩn bị sẵn trong tay áo rơi vào lòng bàn tay, đ.â.m xuyên qua da thịt.

An Ninh Công chúa lập tức đỡ ta dậy.

“An Quốc công, ngươi thật to gan!”

“Dám ngay trước mặt bản cung đ.á.n.h đập chính thê?”

“Trong mắt ngươi còn có bệ hạ, còn có Thái hậu nương nương hay không?”

Ta làm bộ không chịu nổi đả kích, vội vàng chạy ra ngoài.

An Ninh Công chúa đuổi theo ta.

Tiểu Quận vương thì chặn Ngụy Húc đang định đuổi theo.

Trên xe ngựa, m.á.u từ tay ta nhỏ xuống không ngừng.

Mảnh sứ đã cắm sâu vào da thịt.

Ta c.ắ.n răng rút nó ra.

Máu lập tức tuôn ra như suối.

“Lần này ta giúp muội.”

“Muội nợ ta một ân tình.”

An Ninh Công chúa nói.

“Tỷ tỷ, đại ân của tỷ, muội cả đời không quên.”

Ta đáp.

An Ninh Công chúa nói:

“Muội hòa ly chẳng khác nào nhận thua.”

“Nếu là ta, ta sẽ dây dưa với bọn họ đến cùng.”

“Xem ai hành hạ ai c.h.ế.t trước.”

“Muội đúng là quá nhu nhược.”

Ta cười khổ.

Phần lớn nữ nhân đều sẽ nghĩ như vậy.

Nếu các ngươi phụ bạc ta.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ta nhất định phải kéo các ngươi cùng c.h.ế.t.

Nhưng ta thật sự đã c.h.ế.t một lần rồi.

Ta thà sống còn hơn.

Ta không muốn người duy nhất thật lòng quan tâm ta là Thái hậu nương nương, mỗi lần nhắc tới ta lại rơi nước mắt.

Không muốn người tự trách bản thân vì năm đó không ngăn ta gả cho một kẻ bạc tình.

Người quyết đoán cả đời.

Điểm thất bại duy nhất lại là ta.

Ta c.h.ế.t rồi.

Người thân đau lòng.

Kẻ thù hả dạ.

Kiếp trước, sau khi ta trở về phủ làm ầm ĩ một trận, Ngụy gia cũng đưa Đậu Phượng Lan đi.

Nàng ta ở trang t.ử.

Ta biết.

Tin tức nàng ta mang thai, cũng là nàng ta cố ý để người truyền tới tai ta.

Ngày mùng một tháng chín ấy, Ngụy Húc lấy cớ đưa Thái phu nhân đi dâng hương.

Hai mẹ con bọn họ tới thăm Đậu Phượng Lan.

Ta cũng biết.

Ta lén theo sau.

Khi nhìn thấy cái bụng m.a.n.g t.h.a.i của Đậu Phượng Lan, ta tức đến phát điên.

Ta muốn kéo đôi cẩu nam nữ ấy tới trước mặt Thái hậu nương nương.

Mẹ chồng ta trong lúc cuống quýt giả vờ ngã xuống.

Trên mặt đất vừa hay có một mảnh sứ.

Bàn tay bà ta bị đ.â.m bị thương.

Ngụy Húc nói là ta cố ý làm bị thương mẹ chồng.

Theo luật triều ta, con dâu làm bị thương mẹ chồng sẽ bị trị tội.

Ngụy Húc và mẹ chồng ta cùng vào cung gặp Thái hậu.

Bọn họ nói nguyện ý ém chuyện này xuống.

Chỉ cầu ta đừng tiếp tục làm loạn.

Thái hậu lần nữa khuyên ta hòa ly.

Ta vẫn từ chối.

Ta vẫn muốn đấu với bọn họ.

Khi ấy ta đã tức giận đến cực điểm.

Chỉ hận không thể c.ắ.n c.h.ế.t tất cả bọn họ.

Nhưng người đang phẫn nộ thì đầu óc chẳng còn tỉnh táo.

Căn bản không thể đấu thắng được.

Kiếp này, ta mời An Ninh Công chúa giúp ta bày cục.

Để các hài t.ử tận mắt nhìn thấy chân tướng.

Cũng tiện “mượn dùng” thủ đoạn năm đó của Thái phu nhân.

Vì một ngoại thất mà đ.á.n.h đập chính thê.

Khiến bàn tay chính thê bị thương đến tàn phế.

Mấy ngày nay, Ngự sử đài đều là tấu chương đàn hặc Ngụy Húc.

Kiếp trước, đứa bé trong bụng Đậu Phượng Lan cuối cùng sinh ở bên ngoài.

Sau này mới lấy danh nghĩa nghĩa t.ử đưa về nuôi dưỡng.

Đậu Phượng Lan từ đầu đến cuối không phải thiếp thất.

Cũng không phải ngoại thất.

Đợi sau khi ta c.h.ế.t, Ngụy Húc mới cưới nàng ta.

Triều ta có luật.

Thiếp không thể được nâng lên làm chính thê.

Ngoại thất cũng không thể trở thành đích thê.

Nếu không, Ngụy Húc sẽ phải vào ngục.

Ngụy Húc và mẹ chồng ta không cho Đậu Phượng Lan làm thiếp.

Không phải vì ta.

Mà là vì nàng ta.

Lẽ ra ngay từ đầu ta đã phải hiểu.

Những người này không đáng để ta đấu đến cùng.

Ngự sử đài đàn hặc suốt hai tháng.

Hoàng đế chịu không nổi nữa, chủ động hỏi ý của ta.

Lúc này, ta đã rời khỏi phủ Quốc công.

Chuyển về ở trong phủ cũ của Thục Vương.

Vương phủ của nhà ta vẫn còn được giữ lại.

Có mấy lão bộc ở đó trông coi.

Ngụy Húc cũng tới cầu xin ta.

Hắn vốn phong độ nhẹ nhàng, tuấn tú xuất chúng.

Năm đó ta chỉ nhìn một lần đã đem lòng yêu mến.

Nhưng giờ đây cả người hắn gầy đi một vòng.

Gò má nhô cao.

Thêm vài phần tiều tụy.