Chủ Mẫu Trọng Sinh Rồi

Chương 5



Chương 5:

“A Chỉ.”

“Nàng có thể đừng làm loạn nữa được không?”

Hắn nói.

“Ta sẽ để Lan nhi làm thiếp.”

“Khế ước bán thân của nàng ấy ta giao cho nàng.”

“Được không?”

“Chúng ta là người một nhà mà.”

Ta nhàn nhạt đáp:

“Đây là cách ngươi xin lỗi sao?”

“Nàng ta có làm thiếp hay không, có sinh nghiệt chủng hay không, liên quan gì đến ta?”

“Rốt cuộc nàng muốn gì?”

Hắn hỏi.

“Đương nhiên là hòa ly.”

“Toàn bộ của hồi môn của ta, ta đều phải mang đi.”

Ta nói.

“Nàng không nghĩ cho các hài t.ử sao?”

“Sưởng nhi và Tụng Tụng đều đã mười tuổi.”

“Sắp đến tuổi bàn chuyện hôn sự.”

“Nàng làm loạn như vậy, còn nhà nào dám kết thân với chúng nữa?”

Ngụy Húc nói.

“Ngụy Húc à, đúng là ngươi khéo ăn khéo nói.”

“Kẻ nuôi ngoại thất là ngươi.”

“Kẻ làm ta bị thương cũng là ngươi.”

“Lúc ngươi lên giường với Đậu Phượng Lan, ngươi có từng nghĩ tới tiền đồ của các hài t.ử không?”

“Là ta ép ngươi ngủ với nàng ta sao?”

Ta hỏi.

“Đó là ngụy biện!”

“Nam nhân tam thê tứ thiếp…”

Hắn nói.

“Ta đâu có cấm ngươi nạp thiếp.”

“Nhưng với thân phận chủ nhân phủ Quốc công, chuyện nạp thiếp không chỉ cần ngươi đồng ý.”

“Mà còn cần ta gật đầu, đúng không?”

“Ngươi đã từng báo trước với ta chưa?”

Ta hỏi.

“Rốt cuộc nàng còn muốn làm loạn đến mức nào?”

Hắn tức giận chất vấn.

“Mẫu thân đã ngã bệnh rồi.”

“Bà ấy sinh ra loại nhi t.ử vô dụng như ngươi, đương nhiên phải ngã bệnh thôi.”

Ta đáp.

“Không được vô lễ với mẫu thân ta!”

Ngụy Húc nổi giận.

“Lại lôi mẫu thân ngươi ra nói chuyện.”

“Ta có lúc nào bất kính với bà ấy chưa?”

“Người ta mắng là ngươi đó, Ngụy Húc.”

Ta nói.

Cuộc nói chuyện kết thúc trong không vui.

Người của Ngụy gia lần lượt tìm tới.

Mẹ chồng ta tới trước.

Chỉ vài câu đã bị ta hỏi đến cứng họng.

Vì sao trao chìa khóa quản gia cho Đậu Phượng Lan?

Vì sao giúp nàng ta mua chuộc các hài t.ử của ta?

Sau đó, con trai và con gái cũng tới tìm ta.

Ta liền lấy thân phận mẫu thân ra áp chế:

“Các con không giúp ta, như vậy là bất hiếu.”

“Chi bằng đoạn tuyệt quan hệ đi.”

Người cuối cùng tới tìm ta là Đậu Phượng Lan.

Bụng nàng ta đã xẹp xuống.

“Phu nhân.”

“Đứa bé đã không còn nữa.”

“Đều là lỗi của nô gia vì không biết giữ bổn phận.”

“Xin người tha thứ cho Quốc công gia.”

“Ta sẽ trở về quê nhà.”

“Từ nay về sau sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt mọi người nữa.”

Nàng ta vừa khóc vừa nói.

Ta lặng lẽ nhìn Đậu Phượng Lan.

Nàng ta có khuôn mặt trái xoan, đôi mắt hạnh, trông vô tội và đơn thuần.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nhưng bản lĩnh nắm bắt lòng người lại vô cùng lợi hại.

Tâm chí kiên định, mục tiêu rõ ràng.

Điều nàng ta muốn là trở thành nữ chủ nhân của phủ Quốc công.

Kiếp trước, mãi về sau ta mới biết, từ thuở nhỏ nàng ta và Ngụy Húc đã có tình ý với nhau.

Mẹ chồng ta chê nhà mẹ đẻ của nàng ta sa sút, ép đường huynh gả Đậu Phượng Lan đi xa.

Trong lòng Ngụy Húc từ đó sinh ra một cái gai.

Hắn không phải không thích ta.

Ta được Thái hậu nuông chiều từ nhỏ.

Không ít công t.ử thế gia công huân đem lòng ái mộ ta.

Tính tình ta lại mềm mỏng, ngây thơ.

Một mỹ nhân như vậy, ai mà không động lòng?

Ngụy Húc đối với ta cũng có vài phần tình cảm.

Hắn vừa cùng ta ân ái mặn nồng, vừa nhớ thương Đậu Phượng Lan.

Vì chuyện của nàng ta, hắn còn ghi hận mẹ chồng.

Khoảng thời gian ấy, quan hệ mẹ con bọn họ vô cùng căng thẳng.

Nghĩ lại thật nực cười.

Lúc mới gả vào Ngụy gia, ta còn từng cố gắng hàn gắn quan hệ giữa hai mẹ con họ.

Đậu Phượng Lan thủ tiết trước.

Ngụy Húc nghe tin thì mừng rỡ, cầu xin mẹ chồng tìm mọi cách đón nàng ta trở về kinh.

Ta bị trúng tên là chuyện xảy ra sau đó.

Ngụy Húc một mũi tên trúng hai đích, khuyên ta tới phương nam dưỡng thương.

Sau khi ta rời kinh, mẹ chồng vì muốn kéo lại trái tim của nhi t.ử, lấy cớ tìm sư phụ dạy nữ công cho cháu gái rồi đón Đậu Phượng Lan vào phủ.

Ở nhà chồng trước, Đậu Phượng Lan sống không như ý.

Nàng ta cũng đã nếm đủ khổ sở của những ngày tháng không quyền không thế.

Lần này trở về, nàng ta chỉ có một mục đích.

Đó là gả cho Ngụy Húc lần nữa.

Không phải làm thiếp.

Cũng không phải làm ngoại thất.

Hiện giờ, vì kế tạm thời, nàng ta buộc phải bỏ đứa bé này.

Cho dù tổn hại nặng nề tới thân thể, sau này có thể không sinh được nữa, nàng ta cũng không tiếc.

Nếu ta có được một nửa sự tàn nhẫn của nàng ta, cũng không đến nỗi bị hại c.h.ế.t.

“Đậu tiểu thư, ta không thể tha thứ cho Ngụy Húc.”

Ta nói.

Đậu Phượng Lan ngẩng khuôn mặt tái nhợt lên.

“Phu nhân, đều là lỗi của ta.”

“Ta đáng c.h.ế.t.”

“Ta dập đầu xin người.”

“Cho dù ngươi dập đầu đến vỡ đầu cũng không đổi được sự thương hại.”

“Đây là Vương phủ của ta.”

“Toàn bộ đều là người của ta.”

“Cho dù ngươi c.h.ế.t ở đây, cũng chẳng ai thương xót.”

Ta lạnh lùng nói.

Đậu Phượng Lan c.ắ.n môi.

“Phu nhân muốn ta làm gì?”

“Chỉ cần còn có thể cứu vãn, ta đều sẽ cố gắng.”

“Ngươi có thể khiến thời gian quay ngược lại không?”

Ta hỏi.

“Phu nhân…”

Nếu thời gian không thể quay lại, mọi sự bù đắp đều vô nghĩa.

Ta đã đi sai đường.

Hiện giờ chỉ muốn quay trở lại chính đạo.

“Ngươi bỏ đứa bé rồi, Ngụy Húc chẳng phải sẽ càng hận ta đến c.h.ế.t sao?”

“Lúc này nếu ta quay về, cả nhà bọn họ đều là kẻ thù của ta.”

“Bảo ta sống trong ổ của kẻ thù, đến ngày c.h.ế.t cũng không có chỗ kêu oan.”

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

“Đậu tiểu thư, trong mắt ngươi, ta ngu ngốc đến vậy sao?”

“Ngươi làm những chuyện này chẳng qua là lấy lùi làm tiến.”

“Để Ngụy Húc và Thái phu nhân càng thương xót ngươi hơn mà thôi.”

Ta nói.

Gương mặt Đậu Phượng Lan khẽ run lên.

“Cho nên ngươi chịu khổ vô ích rồi.”

“Ta sẽ không đổi ý.”

“Ta nhất định phải hòa ly.” Ta nói.

Rồi lại nói thêm:

“Đúng là đủ nhẫn tâm.”

“Ngay cả cốt nhục của mình cũng nỡ g.i.ế.c.”

“Nhìn hai đứa con của ta xem.”

“Vừa ngu vừa độc.”

“Vậy mà ta chưa từng nghĩ tới chuyện mặc kệ bọn chúng.”