Chủ Mẫu Trọng Sinh Rồi

Chương 6



Đậu Phượng Lan siết c.h.ặ.t nắm tay.

Ta tiếp tục nói:

“Vở kịch này của ngươi diễn tới đây là đủ rồi.”

“Chút đáng thương còn lại đem bán cho Ngụy Húc và Thái phu nhân xem đi.”

“Đừng lãng phí công sức ở chỗ ta.”

Ta gọi hai bà t.ử làm việc nặng.

Dặn họ cẩn thận đưa nàng ta trở về phủ Tống Quốc công.

Không được để nàng ta va chạm dù chỉ một chút.

Cùng lúc đó, ta sai người ra ngoài thu mua các tiên sinh kể chuyện trong trà lâu.

Dùng tên giả kể lại chuyện tình yêu oán hận giữa Ngụy Húc và Đậu Phượng Lan.

Cùng với vị chính thê đáng thương vô tội trong câu chuyện ấy.

Mà người đó chính là ta, Hoa Dương Quận chúa.

Thanh danh của phủ Tống Quốc công hoàn toàn thối nát.

Người người đều mắng Ngụy Húc là kẻ phụ bạc, bạc tình.

Ai nấy đều nhắc tới chuyện ta vì hắn đỡ tên, trọng thương suốt bốn năm mới khỏi.

Người đời ca ngợi phụ thân ta trung liệt anh dũng.

Ca ngợi ta dung mạo xinh đẹp, tâm tính đơn thuần, của hồi môn phong phú.

Mọi chuyện ồn ào suốt mấy tháng.

Ngụy Húc cuối cùng chịu không nổi.

Hắn đồng ý hòa ly với ta.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Trả lại toàn bộ của hồi môn.

“Hai đứa trẻ không thể theo nàng.”

Hắn nói.

Ta cười nhạt.

“Hai đứa bất hiếu ấy, đều cho ngươi hết đi.”

Không còn yêu thương thì cả người nhẹ nhõm.

Ta không quan tâm bất kỳ ai không yêu thương ta.

Điều ta muốn là giữ mạng sống của mình.

Những thứ quý nữ nên học, ta đều đã học.

Quản lý tài sản chỉ là điều cơ bản nhất.

Của hồi môn của ta vô cùng phong phú.

Vương phủ còn có không ít sản nghiệp cũ.

Thêm vào đó, bốn năm ở Giang Nam, ta âm thầm làm chút mua bán.

Vận khí lại tốt, việc gì cũng có lời.

Trong những tháng ngày cô độc ấy, ta giàu đến chảy mỡ.

Những món cổ vật và tranh chữ quý hiếm vô giá, ta tặng cho đường tỷ An Ninh Công chúa như cho không.

An Ninh Công chúa thường xuyên mời ta tới phủ chơi.

Lại luôn miệng khen ngợi ta.

Các thế gia ở kinh thành vốn quen đạp thấp nâng cao.

Thấy Thái hậu và Công chúa coi trọng ta, ai nấy đều đưa thiếp mời, mời ta dự tiệc.

Ta cũng đi.

Sau khi hòa ly với ta, Ngụy Húc vẫn không cưới Đậu Phượng Lan.

Kiếp trước, hắn hiến tế ta.

Có được toàn bộ của hồi môn của ta.

Phủ Tống Quốc công thuận buồm xuôi gió.

Ngụy Húc và Đậu Phượng Lan sống những ngày tháng hạnh phúc suốt mấy năm.

Nhưng kiếp này, Ngụy Húc phải cân nhắc rất nhiều.

Chuyện giữa hắn và Đậu Phượng Lan đã bị lộ ra ngoài.

Thanh danh của nàng ta rơi xuống đáy vực.

Nếu nàng ta trở thành Quốc công phu nhân, các thế gia khác sẽ không muốn qua lại.

Đừng nói Thái phu nhân không đồng ý.

Ngay cả bản thân Ngụy Húc cũng không muốn.

Hắn ích kỷ đến cực điểm.

Không còn nắm chắc phần thắng.

Đậu Phượng Lan cũng không còn điềm tĩnh tao nhã như kiếp trước.

Nàng ta bắt đầu bộc lộ lòng tham và sự nóng vội.

Ngụy Húc ghét nhất loại nữ nhân quá khôn khéo tính toán.

Nhìn thấy như vậy, hắn càng chán ghét nàng ta hơn.

Hai người nhìn nhau đều thấy chướng mắt.

Phủ Tống Quốc công trở nên hỗn loạn, ngột ngạt.

Ta không rảnh quan tâm tới bọn họ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ta thường xuyên vào cung bầu bạn với Thái hậu nương nương.

Vương Tiệp dư cũng thường dẫn theo Tiểu Hoàng t.ử tới ngồi trò chuyện cùng Thái hậu.

Ta đối với ai cũng lạnh nhạt.

Duy chỉ đặc biệt nhiệt tình với Bát hoàng t.ử.

Năm nay hắn mười ba tuổi.

Ta lấy điểm tâm cho hắn ăn.

Còn hỏi han việc học hành.

Vì ta yêu quý hắn nên Thái hậu cũng đối xử với hai mẹ con họ tốt hơn đôi phần.

“Con nhớ Sưởng nhi sao?”

Thái hậu hỏi ta.

Người cho rằng Bát hoàng t.ử và con trai ta, Ngụy Sưởng, tuổi tác tương đương.

Cho nên ta mới đặc biệt để tâm.

Ta lắc đầu.

“Không phải.”

“Sưởng nhi giống Ngụy Húc như đúc.”

“Lạnh lùng, tự phụ.”

“Tình mẫu t.ử giữa con và nó đã chấm dứt từ ngày con hòa ly.”

“Con chỉ thấy Bát hoàng t.ử thông minh, khỏe mạnh, tướng mạo rất tốt.”

Thái hậu thoáng sững người.

Lần đầu tiên người nghiêm giọng cảnh cáo ta:

“Hoa Dương.”

“Trong cung phải cẩn trọng ngôn từ và hành động.”

Không được can dự vào cuộc tranh đấu giữa các hoàng t.ử.

“Thái hậu nương nương, con chưa từng làm chuyện gì vượt quá giới hạn.”

“Người cũng không cần đặc biệt ưu ái hắn.”

“Con chỉ lấy cớ ‘nhớ con trai’ để thân cận với hắn thêm vài phần mà thôi.”

Ta nói.

Ta biết.

Vài năm nữa Thái t.ử sẽ bị phế.

Tam hoàng t.ử, người đã tranh đoạt ngôi vị Thái t.ử suốt nhiều năm, cũng sẽ bệnh c.h.ế.t.

Trong số các hoàng t.ử trưởng thành, những người còn lại đều không có bản lĩnh.

Nhìn là biết không phải người làm Hoàng đế.

Ta làm quỷ hai mươi năm.

Biết rõ rất nhiều đại sự của hai mươi năm sau.

Bát hoàng t.ử chính là Trữ quân tương lai.

Ta đối tốt với hai mẹ con họ.

Không vì lợi ích.

Không hứa đứng về phe nào.

Chỉ muốn kết một chút tình nghĩa mong manh.

Thời gian trôi qua rất nhanh.

Cục diện cũng thay đổi hoàn toàn.

Bốn năm sau.

Thái t.ử quả nhiên bị phế.

Còn liên lụy đến cuộc đấu đá giữa các môn phiệt thế gia.

Các thế gia quyết tâm dồn hắn vào chỗ c.h.ế.t.

Tam hoàng t.ử cũng quả nhiên bệnh mất.

Bát hoàng t.ử mười bảy tuổi được lập làm Trữ quân.

Ngôi vị Hoàng hậu bỏ trống nhiều năm.

Phụ thân và huynh trưởng của Vương Tiệp dư lại lập được công lao.

Nàng được sắc phong làm Hoàng hậu.

Nhìn quá nhiều chuyện ấm lạnh tình người trong cung.

Vương Hoàng hậu chẳng mấy thiện cảm với các quý phụ nhân khác.

Chỉ đặc biệt yêu thích ta.

Nàng chưa từng quên những thiện ý nhỏ bé năm xưa ta dành cho hai mẹ con nàng khi còn hàn vi.

Nàng có dã tâm giống Thái hậu.

Nhưng trong lòng vẫn còn một phần mềm mại.

Địa vị của ta ngày càng tăng cao.

Thậm chí Hoàng đế còn muốn ban hôn cho ta lần nữa.

Người còn nói rõ, nếu ta tái giá sinh con, tương lai đứa trẻ ấy có thể kế thừa tước vị Thục Vương, được phong Quận vương.

Ta vào cung khóc lóc kể lể.

Lại lấy phụ thân đã mất ra làm lá chắn.

Cuối cùng từ chối được việc ban hôn.