Đúng lúc ấy, đứa con trai vong ân phụ nghĩa của ta là Ngụy Sưởng tìm tới.
“Mẫu thân.”
“Đây là thiếp mời.”
“Tháng sau con đính hôn.”
Nó nói.
Theo lục lễ hôn nhân, khi đính hôn, nhà trai phải mở tiệc chiêu đãi thân quyến.
Ta cầm thiếp mời nhìn một cái.
Rồi nhàn nhạt đáp:
“Không biết ta có rảnh hay không.”
Ta không định đi.
Kiếp này, ta chưa từng nghĩ sẽ quay lại phủ Tống Quốc công.
Sắc mặt Ngụy Sưởng khẽ thay đổi.
“Mẫu thân.”
“Đã qua nhiều năm như vậy rồi.”
“Người vẫn không thể tha thứ cho chúng con sao?”
“Chúng con chưa từng hại người.”
Ta nhìn nó.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Sau khi hòa ly, ta vẫn luôn cố gắng sống tốt cuộc đời này.
Kiếm tiền.
Kết giao nhân mạch.
Hiếu thuận với Thái hậu.
Rất ít khi ngoảnh đầu nhìn lại quá khứ.
Cho đến khi nghe những lời này của Ngụy Sưởng.
Ta chợt nhớ tới cái c.h.ế.t t.h.ả.m của mình ở kiếp trước.
Thật trùng hợp.
Kiếp trước, ta c.h.ế.t đúng vào ngày hôm nay.
Cũng chính là ngày Ngụy Sưởng tới gặp ta.
Những ký ức về cái c.h.ế.t ấy hiện lên rõ mồn một trong đầu ta.
Kiếp trước của ta, sai một bước, sai cả đời.
Cuối cùng c.h.ế.t vào ngày mùng một tháng chín năm Vĩnh Xương thứ ba mươi hai.
Kiếp trước cũng giống kiếp này.
Ngày ấy nắng thu rực rỡ, bầu trời xanh biếc không một gợn mây, trong không khí phảng phất hương hoa nhàn nhạt.
Ta c.h.ế.t trong Huệ Ninh lâu của phủ Tống Quốc công.
Sau khi trở về kinh thành, ta phát hiện tư tình giữa Ngụy Húc và Đậu Phượng Lan.
Ta tức giận đến cực điểm.
Từ khoảnh khắc ấy, cơn phẫn nộ hoàn toàn khống chế ta.
Ta làm loạn phủ Quốc công, đuổi Đậu Phượng Lan đi.
Ngụy Húc nổi giận với ta:
“Nàng có biết nàng ấy là sư phụ của Tụng Tụng không?”
“Ngay cả ân sư của hài t.ử, nàng cũng không dung nổi sao?”
“Là ân sư thật sao?”
Ta hỏi ngược lại hắn.
Ngụy Húc nói:
“Ta không muốn cãi nhau với nàng.”
“Nàng là Hoa Dương Quận chúa tôn quý.”
“Sau lưng nàng có Thái hậu chống lưng.”
Hắn cảm thấy ta quá mức cường thế.
Sau khi Đậu Phượng Lan rời đi, nữ nhi ta là Tụng Tụng vô cùng thất vọng.
Con bé lén khóc không biết bao nhiêu lần.
Chỉ mong Đậu Phượng Lan quay trở lại.
Con trai ta là Ngụy Sưởng thì vô cùng tức giận.
Nó rất thích món giò heo pha lê do Đậu Phượng Lan làm.
Người khác làm thế nào cũng không ngon bằng nàng ta.
Mẹ chồng ta lén đi thăm Đậu Phượng Lan đang mang thai.
Ta đi theo.
Sau đó bị Ngụy Húc vu cho tội danh “đánh mẹ chồng”.
Ngay cả Thái hậu cũng phải đứng ra dàn xếp với Ngụy gia để bảo vệ ta.
Ta trở về phủ Quốc công.
Ngụy Sưởng biết Đậu Phượng Lan đang dưỡng t.h.a.i ở trang t.ử.
Nó đặc biệt tìm d.ư.ợ.c liệu quý mang tới thăm nàng ta.
Còn ở lại đó dùng bữa.
Thấy muội muội buồn bã, nó lại đưa cả Tụng Tụng tới.
Chẳng bao lâu sau, ta phát hiện ra sự phản bội của hai đứa.
Ta gọi bọn chúng tới.
“Sưởng nhi, quỳ xuống cho ta!”
Ngụy Sưởng chẳng hề để tâm.
“Hoa Dương Quận chúa thật đúng là uy phong lớn quá!”
Nó học theo phụ thân mình.
Động một chút là chụp cho ta cái mũ “ỷ thế h.i.ế.p người”.
Nữ nhi ta mềm mỏng hơn.
Con bé bịch một tiếng quỳ xuống.
“Mẫu thân, đều là lỗi của con.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Người đừng giận ca ca.”
“Sau này con sẽ không tới thăm Lan di nữa.”
Ngụy Sưởng còn nhỏ tuổi nhưng đã học được phong thái của Ngụy Húc.
“Từ nay về sau, cả nhà chúng ta đều là nô tài của Hoa Dương Quận chúa, được chưa?”
Ta tức đến toàn thân run rẩy.
Cầm bình hoa ném về phía nó.
Ta giận đến phát bệnh.
Tối hôm đó ho không ngừng.
Còn ho ra một ngụm m.á.u.
Hai đứa trẻ càng xa cách ta hơn.
Chúng nói với người ngoài rằng ta đã phát điên.
Thái hậu gọi ta vào cung hỏi chuyện.
Lại khuyên ta hòa ly.
Ta không muốn.
Ta nhất định phải đấu với bọn họ đến cùng.
Con trai ta là Ngụy Sưởng từng đẩy ngã ta.
Nó đối xử với Đậu Phượng Lan như mẹ ruột.
Đối với tổ mẫu lại vô cùng hiếu thuận.
Mỗi lần nhìn thấy ta đều là châm chọc mỉa mai.
Nữ nhi ta thì sợ ta.
Dần dần xa lánh ta.
Năm thứ hai sau khi ta trở về kinh.
Đậu Phượng Lan sinh con xong.
Đứa bé được nuôi ở trang t.ử.
Còn nàng ta thì quay lại phủ An Quốc công.
Nàng ta luôn giống như kiếp này.
Yểu điệu yếu đuối, mềm mại đáng thương, nhưng lại không ngừng khiêu khích ta.
Ta không chịu nổi nên phạt nàng ta.
Kết quả Ngụy Húc càng thương xót nàng ta hơn.
Con trai và con gái đều trách ta.
Người bên ngoài cũng nói ta phát điên.
Ngụy gia không giam giữ ta.
Bọn họ chỉ từng chút từng chút một ép ta đến đường cùng.
Ma ma quản sự đắc lực nhất bên cạnh ta c.h.ế.t rồi.
C.h.ế.t rất t.h.ả.m.
C.h.ế.t ngay trước mắt ta.
Con ch.ó nhỏ ta nuôi cũng bị người ta dùng đá đập nát đầu.
Ta phát điên muốn cả phủ phải trả giá.
Ăn không ngon.
Ngủ không yên.
Trong đầu lúc nào cũng căng như dây đàn.
Chuyển tới Huệ Ninh lâu tĩnh dưỡng là chủ ý của chính ta.
“Mẫu thân!”
“Mẫu thân mau ra đây!”
“Cháy rồi!”
Con trai ta đứng bên ngoài kêu lớn.
Khói đặc cuồn cuộn.
Ta vội vàng đẩy cửa chạy ra.
Phát hiện Ngụy Sưởng đang đứng ở cửa.
Không biết nơi nào bốc cháy.
Ta kéo nó.
“Mau đi!”
“Sưởng nhi, con mau đi đi!”
Thế nhưng nó lại đẩy ta.
Lúc bị đẩy từ trên lầu xuống, ta nghe thấy nó nói:
“Con sắp đính hôn rồi.”
“Có một người mẹ điên điên khùng khùng như vậy, con không tìm được cô nương tốt.”
“Mẫu thân, coi như vì con trai mà làm một việc tốt đi.”
Cầu thang cao như vậy.
Ta ngã xuống.
Huệ Ninh lâu bị một trận hỏa hoạn thiêu rụi.
Còn ta bị thiêu c.h.ế.t ngay dưới chân cầu thang.
Thái hậu nương nương nổi trận lôi đình.
Nhưng Ngụy Sưởng lại dẫn theo muội muội vào cung.
Nó nói với Thái hậu:
“Huệ Ninh lâu là do chính mẫu thân con chuyển tới ở.”
“Người đã phát điên từ lâu rồi.”
“Thái hậu nương nương.”
“Người không chỉ hành hạ bản thân, mà còn hành hạ cả con.”
Nó vén tay áo lên.
Để Thái hậu nhìn thấy cánh tay đầy thương tích.
Đó đều là những vết thương do chính nó tự làm ra.
Rồi vu cho ta.