Ta bị ca ca đẩy mạnh một cái từ phía sau, lảo đảo ngã nhào vào l.ồ.ng ng/ực nồng nặc mùi khói thu/ốc của gã buôn người.
Bàn tay thô ráp của gã bóp lấy cằm ta, giống như kiểm tra gia súc mà cạy miệng ta ra xem răng lợi, rồi ném vài đồng tiền xu vào tay ca ca ta.
“Ca..."
Ta rụt rè gọi một tiếng.
Ca ca nắm c.h.ặ.t mấy đồng tiền, quay mặt đi chỗ khác:
“A Khổ, đừng trách ca, trong nhà thật sự không nuôi nổi nữa rồi.