Chút Viên Mãn Ngày Xuân

Chương 4



13

Ánh mắt ngài ấy lướt qua ta, dừng lại trên người Thẩm Hoài An.

Thứ ánh mắt mang theo vẻ tàn nhẫn ác liệt mà ta chưa từng thấy.

Như muốn lột da nuốt sống người ta.

"Thẩm Hoài An! Ban nãy con mẹ nó ngươi vừa nói cái gì?"

Sắc mặt Thẩm Hoài An đại biến: "Biểu ca, sao huynh lại đến đây—"

Trì Vị Nhất không cho hắn cơ hội nói hết câu.

Tặng ngay một cú đ.ấ.m vào mặt hắn.

Thẩm Hoài An cả người lẫn ghế ngã lăn ra đất, m.á.u mũi phun trào.

Trì Vị Nhất túm lấy cổ áo xách hắn lên.

Lại là một cú đ.ấ.m.

Cú này nối tiếp cú khác, quyền quyền đến thịt.

"Biểu ca! Biểu ca huynh nghe đệ nói—"

"Được thôi! Ngươi cứ nói phần ngươi, ta cứ đ.á.n.h phần ta."

Lại thêm hai cú nữa.

Hai cái răng cửa của Thẩm Hoài An trộn lẫn m.á.u bọt văng ra ngoài.

Trì Vị Nhất còn muốn tiếp tục, ta vội vã kéo vạt áo ngài ấy.

"Trì Vị Nhất, đủ rồi!"

Ngài ấy dừng lại, đôi mắt đỏ ngầu nhìn ta: "Ly Mạt, ngươi cản ta sao?"

"Hắn đã nói ngươi như vậy rồi! Ngươi còn xót hắn sao?"

Đôi khi ta thực sự nghi ngờ có phải Trì Vị Nhất đọc sách đến ngốc luôn rồi không.

"Không phải cản ngài, là ngài đ.á.n.h nữa sẽ xảy ra án mạng đấy."

"Đánh c.h.ế.t hắn rồi, ngài cũng phải ăn quan ty."

"Không đáng đâu."

14

Sự việc đ.á.n.h nhau ở thư viện gây xôn xao rất lớn.

Trì phu nhân không trách mắng Thẩm Hoài An, càng không nói gì Trì Vị Nhất.

Mà bà gọi ta ta, mắng xối xả một trận trước mặt cả phòng toàn nha hoàn bà t.ử.

"Ly Mạt, ta tự hỏi bản thân đối xử với mẫu t.ử ngươi không tệ! Vậy mà ngươi báo đáp ta thế này sao?"

"Một kẻ nha hoàn như ngươi, lại làm cho hai vị thiếu gia phải đ.á.n.h nhau vì mình."

"Đồ tiện tì hồ ly tinh dụ dỗ chủ t.ử, ngươi còn mặt mũi nào ở lại cái nhà này nữa không?"

Ta đứng đó, không hề cúi đầu.

Nếu lần này ta cúi đầu, thì sau này ta vĩnh viễn không thể ngẩng đầu lên được nữa.

"Phu nhân, Thẩm Hoài An bị đ.á.n.h, là do miệng hắn ti tiện, không liên quan gì đến nô tỳ. Ngài thân làm cô mẫu mà lại không quản nổi cháu trai của mình, thì còn mặt mũi nào bảo nô tỳ hạ tiện?!"

"Ngươi còn dám cãi lại!"

"Nô tỳ nói toàn là sự thật! Nô tỳ ngược lại phải hỏi rõ phu nhân người đây, Thẩm Hoài An nói người muốn đưa nô tỳ cho hắn, chờ phá thân chơi chán rồi đem bán vào thanh lâu? Đây quả thực là lời mà một người tâm địa Bồ Tát như người có thể nói ra sao?"

🍀 Mấy bà yêu thương thì Follow kênh Cám tại FB: "Cam Sắc Cám" và "Đại Bản Danh Nhà Cám" nha 💗

Trì phu nhân bị ta làm cho nghẹn họng.

"Cha mẹ thương con thì phải lo toan tính toán cho con đường dài, ngươi thì biết cái gì?"

"Đừng lấy cái cớ đó ra làm bình phong. Nô tỳ xin nói lại một lần nữa, Ly Mạt ta chưa bao giờ dụ dỗ bất kỳ ai. Mười bốn năm ở Trì phủ, nô tỳ tận tâm tận lực, chưa từng có lỗi với ai."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Ly Mạt!"

"Phu nhân muốn phạt ta, tùy ý. Nhưng muốn ta nhận sai, ta không có sai."

"..."

15

Lúc này, nương xách theo tay nải đã thu dọn xong bước vào tìm ta.

Trì phu nhân thấy thế, cau mày nhíu mặt.

"Hai người lại đang diễn trò gì nữa đây?"

Nương chắn trước mặt ta, giọng nói hơi run rẩy.

"Phu nhân, ta muốn đưa con gái ta rời khỏi Trì gia."

"Rời khỏi Trì gia?"

"Phải! Rời đi."

"Ban đầu ta còn do dự, bà có ân tình chiếu cố mẫu t.ử ta nhiều bề, ta định từ từ mà trả. Nhưng ta không ngờ bà lại làm nhục con gái ta đến mức này."

"Cha mẹ thương con, vì con mà tính kế sâu xa, bà tính toán cho con trai bà, ta đương nhiên cũng phải tính toán cho con gái ta."

"Phu quân ta vì cứu lão gia mà c.h.ế.t, bà cũng đã nuôi dưỡng chúng ta nhiều năm, ân oán hai bên đến đây là coi như bù đắp cho nhau."

Trì phu nhân vung tay áo, hất rơi chén trà xuống đất.

"Làm càn!"

"Cổng lớn Trì gia này là nơi các người muốn vào là vào, muốn ra là ra sao?"

Nương thẳng lưng, lớn giọng nói.

"Chuyện dơ bẩn trong hậu trạch rất nhiều, tuy không qua tay ta, nhưng ta cũng có nghe ngóng được chút ít."

"Hậu trạch hôm nay chỉ còn lại mỗi thiếu gia Trì Vị Nhất, ta nghĩ lão gia chắc hẳn cũng rất tò mò nguyên do đấy."

Thân hình Trì phu nhân lảo đảo, sắc mặt tái nhợt.

"Cút! Cút hết cho bản phu nhân!"

Nương nắm c.h.ặ.t t.a.y ta.

Khi quay người lại, ngoài cửa có một người đang đứng.

Là Trì Vị Nhất.

Ngài ấy tựa vào khung cửa, gió lạnh lùa qua tà áo, trông vô cùng lạc lõng và đơn 

độc.

"Ly Mạt."

Ngài ấy gọi khẽ.

Nương lướt qua ta tiến lên trước.

Một tiếng "bốp" vang lên, đầu ngài ấy ngoảnh sang một bên, trên má in hằn vết đỏ.

Nương nghiêm giọng.

"Ngài còn trẻ như vậy, đáng lẽ phải ngẩng cao đầu hãnh diện, làm những việc người thường không làm được, hy vọng ngài đừng làm phiền con gái ta, để chứng tỏ tấm lòng rộng lượng của mình, đừng để bị giam hãm trong thứ tình cảm nhi nữ chật hẹp này."

Trì Vị Nhất c.ắ.n c.h.ặ.t răng, dường như không chịu nhận thua.

"Con... đời này kiếp này nhất định sẽ cưới Ly Mạt!"

"Tuổi trẻ thiếu hiểu biết."

Ta theo chân nương rời đi.

Không ngoảnh đầu lại.

Nhưng ta cảm nhận được, ánh mắt đó đang dán c.h.ặ.t lên lưng mình.

Nóng đến đáng sợ.