16
Ta và nương thuê một cửa hàng nhỏ ở phía Tây thành, phía trước là mặt bằng, phía sau là phòng ngủ. Nương dùng tay nghề trong bếp để mở một tiệm chè.
Hai ngày đầu, buôn bán ế ẩm đến t.h.ả.m thương.
Ngày thứ ba, Vương thúc nhà bên giúp ta loan tin một vòng quanh hàng xóm láng giềng.
Có khá nhiều khách qua đường ghé mua.
Tối đến, ta và nương đếm tiền đồng cười tít mắt: "Cuối cùng cũng coi như bảo toàn vốn."
Ngày thứ tư, Trì Vị Nhất đến.
Ngài ấy đứng trước cửa.
Mặc trường sam màu nguyệt bạch, có vẻ như gầy hơn trước một chút.
"Khách quan muốn uống gì?"
"Chè hoa quế."
Ta bưng ra cho ngài ấy, ngài ấy lại kéo vạt áo ta: "Ngươi không hỏi khách quan uống có ngon không sao?"
Ta trả lời lấy lệ: "Có ngon không?"
"Bình thường."
"Thế ngài đừng uống nữa, ta trả tiền lại cho ngài."
Nói xong ta định bưng bát đi.
Ngài ấy lại giật về: "Ta nói bình thường, chứ có bảo là không uống đâu."
"Trì Vị Nhất, ngài có thể đừng như thế này được không?"
"Ta làm sao?"
Nương chịu không nổi, cầm chổi lông gà đ.á.n.h ngài ấy ra ngoài.
"Cút! Đừng có đến quấy rầy con gái ta."
Hôm sau, ngài ấy lại đến.
17
Trì Vị Nhất cứ như mọc rễ ở tiệm nhà ta vậy, đuổi thế nào cũng không đi.
Ngài ấy sợ bị nương đ.á.n.h, nên cứ ngồi im lìm ở góc quán uống bát chè, ngắm ta chạy tất bật ngược xuôi trong tiệm.
Hàng xóm láng giềng đều tưởng ngài ấy là người tình của ta.
Ta bảo không phải, nhưng chẳng ai tin.
Sau đó có bà mối đến mai mối cho ta, giới thiệu ông chủ một tiệm vải.
"Công t.ử đó năm nay tròn hai mươi, trong nhà có trăm mẫu ruộng tốt, ba cửa hàng."
Ta đang đứng nghe, thì Trì Vị Nhất lại ta.
Ngài ấy chắn trước mặt ta, nói với bà mối: "Cô nương này không bàn chuyện hôn sự, bà đi được rồi đấy."
Bà mối ngẩn người: "Ngài là...?"
"Ta là phu quân tương lai của nàng ấy."
Ta phun thẳng ngụm nước trà trong miệng ra ngoài.
"Trì Vị Nhất! Ngài nói hươu nói vượn cái gì thế!"
Ta tức muốn c.h.ế.t, ngài ấy lại ung dung bình thản: "Tên bán vải nhà đó tiểu thiếp đến cả mười mấy người rồi, không xứng với ngươi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Thế ngài bảo người như thế nào mới xứng?"
"Như ta đây."
Ngài ấy nói xong, quay đầu cảnh cáo bà mối: "Nếu bà còn đến nữa, ta sẽ báo quan."
"Nói bà lừa gạt bán phụ nữ nhà lành."
Bà mối c.h.ử.i thề lầm bầm rồi bỏ đi.
Ngài ấy ngồi xuống, thong thả tự rót cho mình một bát chè.
Ta hít sâu một hơi, cố gắng giảng đạo lý với ngài ấy.
"Trì Vị Nhất, trước kia ngài là thiếu gia ta là nha hoàn, chúng ta không thể ở bên nhau, sau này ngài làm quan ta làm thương nhân, chúng ta lại càng không thể ở bên nhau."
Bàn tay đang bưng bát của ngài ấy khựng lại, không nói gì thêm.
Sự im lặng gói ghém nỗi đau nhói nhức, đến cả hơi thở cũng mang theo sự run rẩy dè dặt cẩn trọng.
Giống như chỉ hơi mạnh tay một chút, sẽ tự vỡ vụn ra thành từng mảnh.
18
Kinh thành rất lớn, lớn đến mức đi bộ từ Trì gia đến tiệm chè nhà ta nhanh nhất cũng mất một canh giờ.
Nhưng kinh thành cũng rất nhỏ, nhỏ đến mức ta lại đụng mặt Thẩm Hoài An.
Lúc hắn đang xin ăn trước cửa tiệm chè thì ta đang lau bàn.
"Các chủ tiệm làm ơn làm phước! Ta là cử t.ử vào kinh dự thi, nửa đường bị kẻ gian cướp sạch! Xin hãy cho ta mượn chút bạc, đợi khi ta đỗ đạt, nhất định sẽ hoàn trả gấp mười lần!"
"Thẩm Hoài An?! Sao lại là ngươi?"
"Ly Mạt!"
Thẩm Hoài An vì trêu ghẹo tỳ nữ mà bị Trì phủ đuổi ra ngoài, thân không một đồng xu dính túi.
Lúc này trên mặt hắn vẫn còn mang theo thương tích, đầu bù tóc rối, dáng vẻ hăng hái ở Trì phủ ngày trước đã không còn vết tích.
Ta ghét bỏ cầm chiếc giẻ lau phẩy phẩy đuổi khách.
"Xin ăn lại đến tận cửa tiệm nhà ta! Thật là xui xẻo!"
"Mau cút đi!"
"Xui xẻo?" Hắn cười lạnh một tiếng.
"Ta bị Trì gia đuổi ra ngoài, thư viện cũng không nhận ta nữa, giờ nhìn kinh thành ta cũng sắp không sống nổi rồi. Ngươi vừa lòng chưa?"
"Ta vừa lòng cái gì?"
"Chính ngươi tâm thuật bất chính, say xỉn trêu ghẹo lăng loàn, rơi vào cảnh ngộ này thì liên quan gì đến ta?"
Tiệm chè sắp đến giờ đóng cửa, nương ra ngoài mua nguyên liệu vẫn chưa về.
Thấy trong tiệm không có ai khác, Thẩm Hoài An bỗng ngửa mặt lên trời cười dài, bộ dạng vô cùng điên loạn.
"Ly Mạt à Ly Mạt!"
"Oan có đầu nợ có chủ, nếu không phải vì ngươi không muốn lấy ta, cô mẫu lại chê ta không quản nổi ngươi, thì sao ta lại đ.á.n.h mất vinh hoa phú quý chứ?"
🍀 Mấy bà yêu thương thì Follow kênh Cám tại FB: "Cam Sắc Cám" và "Đại Bản Danh Nhà Cám" nha 💗
"Ngươi phải đền cho ta!"
Vừa dứt lời, hắn đã lao mạnh vào trong đòi bắt ta.
Nhưng tay hắn còn chưa kịp chạm vào ta thì đã bị hất văng xuống đất.
"Ngươi không sao chứ?"
Trì Vị Nhất che chở ta trong vòng tay, gương mặt tràn ngập vẻ tự trách và ân hận.