19
Thẩm Hoài An bị Trì Vị Nhất đưa đi, một thời gian sau không hề có tin tức gì.
Ngày thứ tư, ngài ấy không đến.
Ngày thứ năm, ngài ấy vẫn chưa đến.
Thì ra, Trì Vị Nhất cũng chỉ có thế.
Không ngờ nửa tháng sau, Trường Canh lại đến tiệm.
"Thiếu gia sợ muội lo lắng, bảo ta nhắn lại với muội rằng, ngài ấy bị vướng bận chuyện trên tay, nên mấy ngày nay mới không đến."
Lúc hắn đến ta đang tính sổ sách, ngay cả một ánh mắt cũng lười ngước lên.
Ta buông tiếng "À", lại cúi đầu tiếp tục gẩy bàn tính.
Trường Canh thấy ta hờ hững liền tức giận nói: "Thiếu gia vẫn luôn nhớ mong muội, muội lại chẳng thèm bận tâm chút nào!"
"Muội có biết... có biết..."
Ta dừng tay, mất kiên nhẫn thúc giục: "Huynh muốn nói gì thì cứ nói thẳng, nói xong thì mau cút đi! Đừng làm phiền bọn ta buôn bán!"
Trường Canh trợn tròn mắt giận dữ: "Nói thì nói, chỉ sợ nói rồi cũng bằng thừa."
"Thiếu gia sợ tên Thẩm Hoài An đó lại tìm muội gây phiền phức, đã nhốt hắn vào Sài phòng của Trì phủ."
"Ai ngờ tên Thẩm Hoài An đó rắp tâm làm càn, lại trốn được ra khỏi Sài phòng rồi đi đ.â.m người."
"Thiếu gia vì đỡ cho phu nhân một nhát d.a.o, nhát d.a.o đó chỉ cách chỗ hiểm nửa tấc. Lúc ngài ấy ngã gục, miệng còn lẩm bẩm, công ơn nuôi dưỡng của phu nhân nay coi như đã trả sạch..." Trường Canh nghẹn ngào rơi nước mắt: "Thiếu gia đều là vì muội, loại người vô tâm vô phế như muội còn có tâm trí ngồi đây tính toán sổ sách!"
"Thật không đáng..."
🍀 Mấy bà yêu thương thì Follow kênh Cám tại FB: "Cam Sắc Cám" và "Đại Bản Danh Nhà Cám" nha 💗
Đầu ngón tay đang gẩy bàn tính của ta khẽ run rẩy.
Hạt bàn tính phát ra tiếng "lách cách" ch.ói tai.
Món sổ sách này...
Rốt cuộc tính không nổi nữa rồi.
20
Chuyện của Trì gia cuối cùng vẫn bị làm ầm ĩ lên.
"Văn Khúc Tinh của Trì gia sắp không trụ nổi nữa rồi."
"Trì gia tìm bao nhiêu lang trung nhưng đều vô phương cứu chữa, đứa con một của Trì gia hiện đang thoi thóp treo sinh mạng trên sợi chỉ!"
"Haiz, một thanh niên tài hoa, thật đáng tiếc..."
Nương hỏi ta: "Con có muốn đến thăm ngài ấy không?"
"Không đi."
"Thật sự không đi sao?"
"Ngài ấy không liên quan gì đến con."
Ta nhốt mình trong phòng, thức trắng một đêm,
Nhắm mắt lại toàn là khuôn mặt ngài ấy cười nhưng như không cười,
Chỉ có thể vùi mặt vào gối, giả vờ như mình không hề rơi nước mắt.
Những ngày sau đó, lòng ta cứ như người mất hồn.
Bưng canh chua thì nhầm thành trà thảo mộc, bưng bánh hoa quế thì nhầm thành bánh đậu xanh.
Nương thấy hết trong mắt, nhưng không nói lời nào.
Đêm dọn dẹp cửa tiệm xong, ta ngồi thẩn thờ bên bếp lò.
Nương bước ta trêu: "Củi này không được châm thêm nữa đâu, thêm nữa là cháy trụi cả nhà đấy."
Lúc này ta mới hoàn hồn.
"Đứa trẻ Trì Vị Nhất đó, quả thực là cứng đầu cứng cổ a!"
"Ban đầu ta nghĩ thân phận của hai đứa cách biệt quá lớn, nhưng không ngờ ngài ấy lại có thể vì con mà làm đến mức độ này."
Ta im lặng một hồi lâu.
"Nương."
"Hả?"
Ta ngẩng đầu lên, quyết định chắc chắn.
"Nếu ngài ấy còn đến tìm con, con muốn đ.á.n.h cược một ván."
Nương thở dài: "Cứ xem tạo hóa của hai đứa vậy."
21
Để giúp ta giải sầu, nương dẫn ta lên núi hái rau dại.
Đi đến lưng chừng núi, thấy một bà lão đang nằm ven đường.
Mặc y phục gấm vóc, tóc hoa râm, nhắm nghiền mắt, bất động.
Ta ngồi xổm xuống thăm dò hơi thở.
Vẫn còn thở.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Nương, lão phu nhân này ngất rồi."
Nương ngần ngại một lúc: "Đa sự không bằng thiếu sự..."
"Bên ngoài lạnh lắm, bà ấy sẽ lạnh c.h.ế.t mất."
Ta ngồi xổm xuống, cõng bà lão lên lưng.
Cũng nặng gớm.
Về đến nhà, ta đút nước ấm, thay y phục sạch sẽ cho bà.
Bà lão lơ mơ, miệng không biết đang lẩm bẩm cái gì.
Ta nấu cháo, bón cho bà từng chút một.
Ngày thứ ba, bà lão tỉnh dậy.
Bà ngồi trên giường, nhìn ta, nhìn rất lâu.
"Tiểu cô nương, là cháu đã cứu lão thân sao?"
"Cũng không tính là cứu, chỉ là cõng lão phu nhân về nhà thôi."
"Cháu tên là gì?"
"Ly Mạt."
"Ly Mạt?" Bà kéo lấy tay ta, "Ly Mạt, cháu tâm tính hiền lương thiện đức, sau này nhất định sẽ có phúc báo."
"Tiểu nữ không cầu phúc báo, chỉ cầu không hổ thẹn với lương tâm."
Bà gật gù ra vẻ hiểu ý.
Lại ở thêm hai ngày, bà lão nằng nặc đòi đi.
Ta không cản được, liền gói cho bà ít lương khô, lại nhét thêm ít ngân lượng, tiễn bà ra đến cửa.
Bà đi được vài bước, quay đầu lại nhìn ta một cái.
Ánh mắt ấy, không giống ánh mắt của một lão phu nhân bình thường chút nào.
Nhưng ta cũng không nghĩ nhiều.
Quay về tiệm, tiếp tục nấu chè.
22
Đợt tuyết đầu mùa ở kinh thành đến rất vội và rất dữ dội.
Trời lạnh, khách không muốn ra đường.
Việc buôn bán ở tiệm chè vắng vẻ đi rất nhiều.
Ta ngồi sau quầy, chán nản.
Đến giờ đóng cửa, ta chuẩn bị ra khép cửa.
Ngoài trời màn đêm thăm thẳm, những bông tuyết rơi xuống lặng lẽ.
Phía bên kia đường có một người đang đứng, bóng dáng dưới ánh đèn đường trông thật mờ nhạt và cô độc.
Trì Vị Nhất.
Ngài ấy mặc bộ trường sam mỏng manh, lớp vải run rẩy trong gió lạnh, trên vai đọng một lớp tuyết, dường như đã đứng đó từ rất lâu rồi.
Sắc mặt tái nhợt đến gần như trong suốt, cả người như mọc ra từ trong tuyết, mong manh mà đầy cố chấp, hoàn toàn lạc lõng với sự tĩnh lặng của đêm đông này.
"Trì Vị Nhất?"
Ngài ấy không nói gì.
Ta đứng lại ở cửa, không nhúc nhích.
Tuyết rơi lên bậu cửa, rơi lên mu bàn tay ta, rõ ràng đáng nhẽ phải lạnh, nhưng trong lòng lại như được thắp thêm một ngọn lửa.
Ta và hắn nhìn nhau rất lâu... hoặc cũng có thể chỉ là một thoáng chốc.
Sau đó, ngài ấy bước tới, từng bước từng bước, tiếng giày giẫm lên nền tuyết phát ra những âm thanh rột roạt nho nhỏ.
Ngài ấy bước đến trước mặt ta, cúi đầu, cất giọng nhẹ tênh: "Ly Mạt, ta không có chỗ nào để đi nữa rồi."
Ta c.ắ.n môi, nghiêng người nép sang một bên nhường đường.
"Vào trong đi..."
Lời còn chưa dứt, ta đã bị ngài ấy ôm chầm vào lòng.
Ta định đẩy ngài ấy ra, tay đưa lên đến nửa chừng, lại hạ xuống vỗ lưng ngài ấy.
Sự lạnh lẽo quanh người Trì Vị Nhất khiến ta nhịn không được khẽ run, nhưng nhiều hơn là sự xót xa.
"Ly Mạt."
"Ta với gia đình đã triệt để đoạn tuyệt rồi, cũng bị xóa tên khỏi gia phả."
"Ta không có chỗ để đi nữa rồi, nàng thu nhận ta có được không?"
Nước mắt rơi xuống, vừa nóng vừa lạnh, thế mà ta vẫn cứ cứng miệng.
"Vậy ngài biết làm gì? Bọn ta chỉ là nhà buôn nhỏ, không có tiền trả công đâu."
Ngài ấy ôm ta c.h.ặ.t hơn.
"Ta biết làm ấm giường, biết tính sổ sách, biết dỗ dành người khác."
"Không cần trả công, chỉ cần có một bát cơm nóng ăn, chỉ cần nàng liếc nhìn ta thêm một chút thôi."