23
Trì Vị Nhất ở lại nhà ta.
Ở trong căn phòng chứa đồ lặt vặt sau tiệm chè.
Ngài ấy không chê chật chội.
Nương suy cho cùng cũng không nỡ để ngài ấy làm việc nặng, chỉ đốc thúc ngài ấy đọc sách chăm chỉ, một ngày nào đó thi đỗ công danh.
Hàng ngày ta nấu chè, ngài ấy thì ngồi sau quầy đọc sách trông tiệm.
Lúc khách đông, ngài ấy phụ ta bưng bát.
Có vài cô nương nhận ra ngài ấy, kinh ngạc hô lên: "Đây không phải là thiếu gia của Trì phủ sao?"
Ngài ấy vẫn mặt không cảm xúc: "Không phải, nhận lầm người rồi."
Vị cô nương đó không bỏ cuộc: "Ngài đích thị là Trì công t.ử, ta đã từng thấy ngài..."
"Ngươi nhận lầm người rồi."
"Nhưng..."
"Còn quấn quýt nữa, ta sẽ báo quan."
Vị cô nương đó sợ quá bỏ chạy.
Ta nhịn không được, thụi cho ngài ấy một cú: "Sao ngài lại hung dữ thế hả?"
"Không hung dữ họ không chịu đi."
"Đi hết rồi thì ai mua chè nữa?"
Ngài ấy cúi đầu, dường như có chút ủy khuất.
"Ta có thể mua."
"Ngài một đồng cũng không có mua bằng gì?"
Ngài ấy kề môi sát tai ta thầm thì, hơi thở nóng bỏng chui tọt vào lỗ tai, ướt át.
"Ta lấy thân báo đáp."
24
Trì Vị Nhất đúng là Văn Khúc Tinh hạ phàm, chỉ qua một năm, ngài ấy liền đậu Trạng nguyên.
Lúc tin Trạng nguyên đỗ đạt truyền ta, ta đang đứng trước bếp lò ninh một nồi chè đậu đỏ.
Hương thơm ngọt ngào của chè bay nghi ngút khắp phòng, bên ngoài bỗng tiếng pháo nổ vang trời, âm thanh ồn ào của hàng xóm xung quanh như thủy triều tràn vào trong tiệm.
Vương thúc nhà bên là người đầu tiên xông vào, nói năng cũng không còn lưu loát.
"Ly Mạt!"
"Lang quân nhà cháu... đỗ rồi! Đỗ đầu! Là Trạng nguyên!"
Chiếc muôi gỗ trong tay ta "xoảng" một tiếng rơi tỏm vào trong nồi.
Nương từ gian nhà trong rảo bước ra, xoa xoa hai tay vào chiếc tạp dề.
Nửa ngày sau mới lẩm bẩm: "Thật sự đỗ rồi sao?"
Trì Vị Nhất ngược lại rất bình thản.
Ngài ấy đứng dậy từ phía sau quầy, bước đến bên cạnh ta, nhận lấy chiếc giẻ lau trên tay ta, lau sạch đi vết nước đường vừa văng ra bếp.
"Vâng, đỗ rồi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Quan sai báo hỉ khua chiêng gõ trống kéo đến, hàng xóm láng giềng xúm xít chen chúc đầy ở cửa xem náo nhiệt.
Trong đám đông có tiếng bàn tán xôn xao.
"Đấy không phải là vị thiếu gia bị Trì gia trục xuất khỏi gia phả đó sao?"
"Thật không ngờ, bị xóa tên rồi vẫn có thể đỗ Trạng nguyên!"
🍀 Mấy bà yêu thương thì Follow kênh Cám tại FB: "Cam Sắc Cám" và "Đại Bản Danh Nhà Cám" nha 💗
"Thế hiện tại ngài ấy được tính là người nhà ai?"
Trì Vị Nhất lạnh lùng nhìn người vừa lên tiếng, gằn từng chữ.
"Ta, là người của Ly Mạt."
Tối đến khi đóng cửa tiệm, nương đặc biệt xào thêm hai món thức ăn.
Trên chiếc bàn ăn nhỏ bé, ánh nến nhảy nhót bập bùng.
Nương gắp cho Trì Vị Nhất một miếng thịt: "Nay con đã là Trạng nguyên lang rồi, sau này... con có dự định gì không?"
Trì Vị Nhất buông bát đũa, ánh mắt chuyển hướng sang ta.
Ánh nến phản chiếu nơi đáy mắt ngài ấy, giống như có hai ngọn lửa nhỏ đang bừng cháy.
"Bệ hạ ban chức Tu soạn ở Hàn Lâm Viện." Ngài ấy ngừng lại một lúc, "Cũng ban
cho một tòa trạch viện nhỏ ở phía Đông thành."
Giọng ngài ấy trầm thấp: "Nhà tuy không lớn, nhưng đủ ở."
"Trước cửa có một gốc hòe già, mùa hè có thể che bóng mát... Hậu viện... có thể trồng những loài hoa mà hai người thích."
Đầu tai ta ửng đỏ.
Nương nhịn không được buông lời trêu ghẹo: "Món ăn ta nay sao lại ngọt thế này nhỉ?"
25
Ngay khi ta đang chuẩn bị hỉ phục, Hoàng đế lại muốn ban hôn cho Trì Vị Nhất.
Nhưng Vị Nhất đứng trước mặt bá quan văn võ triều đình, trực tiếp cự tuyệt: "Bệ hạ, vi thần đã có người trong lòng."
Hoàng đế không vui: "Là ai?"
"Bà chủ tiệm chè ở Tây thành."
Hoàng đế cứ ngỡ ngài ấy đang đùa.
Trì Vị Nhất lại ưỡn thẳng lưng: "Vi thần xưa nay chưa từng nói đùa."
Hoàng đế nổi giận, mắng ngài ấy không biết tốt xấu.
"Hoàng đế~" Đúng lúc này, Thái hậu buông rèm nhiếp chính cất lời,
"Trì đại nhân là thanh niên tài tuấn, mắt nhìn đương nhiên phải cao hơn người thường, ai gia đây có một nhân tuyển, Trì đại nhân hẳn sẽ vừa lòng."
"Xin mẫu hậu cứ minh thị."
"Bà chủ tiệm chè ở Tây thành."
...
Thái hậu nói tiếp: "Mấy ngày trước ai gia bị ngất trên núi, các người không một ai đến tìm được ai gia, chính là tiểu cô nương đó đã cứu ai gia đưa về nhà."
"Đút nước đút t.h.u.ố.c, dốc lòng chăm sóc."
Hoàng đế hỏi: "Mẫu hậu định xử lý thế nào?"
Thái hậu mỉm cười nhẹ.
"Sắc phong làm An Cảm Quận Chúa đi, ban hôn cho Trì Vị Nhất."