Mượn bụng sinh con, sau đó ghi dưới danh nghĩa của hắn.
Nói với bên ngoài đó là đích t.ử của hoàng hậu?
Càng nghĩ ta càng thấy Tiêu Nghiễn Thanh đang trắng trợn ám chỉ ta!
7
Tối hôm đó ta kéo Cố Từ lên giường luôn.
Sở dĩ chọn Cố Từ là vì hắn nhìn có vẻ tính tình rất tốt, lúc cười mắt cong cong.
Giống hệt một chú ch.ó to ngoan ngoãn.
Khi bị ta kéo tay áo, Cố Từ rõ ràng sững người.
"Hoàng hậu nương nương?"
"Đừng gọi nương nương nữa." Ta kéo hắn về phía mép giường: "Giờ ta đã là phế hậu trong lãnh cung rồi, còn gọi nương nương làm gì."
"Vậy..."
"Gọi Minh Thư."
Tai hắn đỏ lên, đứng yên tại chỗ không nhúc nhích, cất giọng rất khẽ.
"Nương nương, như vậy không hợp lễ."
"Có gì không hợp lễ?" Ta cực kỳ đúng lý hợp tình: "Ngươi đã vào lãnh cung rồi, chính là người của ta!"
Ta kiễng chân.
Hôn nhẹ lên khóe môi hắn.
Toàn thân hắn cứng đờ, hô hấp cũng ngừng lại.
"Nương nương..."
Hắn giữ tay ta, giọng đã khàn đi.
Ta kéo tay hắn ra, tiếp tục tháo đai lưng của hắn.
Đai lưng bung ra, ngoại bào trượt xuống, lộ lớp trung y màu trắng bên trong.
Qua lớp vải mỏng, có thể nhìn thấy đường cong l.ồ.ng n.g.ự.c đang phập phồng.
Ta nuốt nước bọt.
Không thể không nói.
Mắt nhìn nam nhân của Tiêu Nghiễn Thanh thật sự rất tốt.
Ta đẩy hắn ngã xuống giường.
Ngồi lên người hắn, từ trên cao nhìn xuống.
Ánh trăng xuyên qua ô cửa sổ rách chiếu lên mặt hắn, mày mắt như tranh vẽ.
Đến nửa đêm.
Hắn cúi đầu, trán tựa lên vai ta, hô hấp nóng bỏng dồn dập.
"Minh Thư." Giọng hắn run rẩy: "Xin nàng thương ta."
Sau một đêm hoang đường, eo ta gần như muốn gãy.
Chỉ có thể nói, công phu trên giường của Tiêu Nghiễn Thanh so với tài làm hoàng đế của hắn còn kém xa mười vạn tám nghìn dặm.
Cũng có thể không phải hắn kém, mà là Cố Từ quá giỏi.
Nam nhân này nhìn ôn hòa dịu dàng, lúc thật sự động tình lại như muốn lấy mạng người ta.
Khoảnh khắc sung sướng đến gần như c.h.ế.t đi sống lại.
Ta c.ắ.n góc chăn, móng tay cào ra mấy vệt đỏ trên lưng hắn.
Hắn cúi đầu hôn lên sau gáy ta, giọng mang ý cười.
"Minh Thư, thoải mái không?"
"Im miệng."
Hắn khẽ cười một tiếng, động tác lại không hề dừng.
Còn về Cố Tịch.
Hắn đứng ngoài cửa suốt cả quá trình, quay lưng về phía trong, giống hệt một pho tượng.
8
Những ngày tiếp theo ta sống vô cùng thoải mái.
Có hai người làm ấm giường.
Đêm nào ta cũng ca múa hưởng lạc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Cố Từ nhìn bề ngoài thì giống ch.ó nhỏ vô hại.
Thật sự lên giường mới biết đó là một con sói non.
Cố Tịch trầm mặc kiệm lời, cứ như người câm vậy, có thể mấy ngày không nói một câu.
Nhưng hắn đối với ta tuyệt đối nghe lời.
Có lần nhân lúc hắn trực đêm, ta bảo hắn cởi y phục cho ta nhìn.
Thân thể hắn cứng lại, vành tai lập tức đỏ bừng.
Sau đó rũ mắt, cởi ra từng món từng món.
Ta ép hắn lên tường.
Hắn khẽ hít sâu một hơi.
Lồng n.g.ự.c phập phồng dữ dội, cơ bắp căng c.h.ặ.t, nhưng vẫn không đẩy ta ra.
"Đại tiểu thư..."
Thân thể Cố Tịch còn nóng hơn cả Cố Từ.
Cứ như muốn hòa tan ta.
Khoảng thời gian này, Tiêu Nghiễn Thanh chưa từng đến thăm ta.
Hắn ném ta vào lãnh cung, mặc kệ không hỏi han, đến gặp cũng không chịu gặp lấy một lần.
Ta luôn cảm thấy có gì đó không đúng.
Nhưng lại không muốn nghĩ sâu thêm.
Vẫn tiếp tục cùng hai tiểu ám vệ sống cuộc đời hoang đường không biết xấu hổ.
9
Sáng hôm ấy, ta bỗng buồn nôn dữ dội.
Cố Từ hoảng sợ, vội tới vỗ lưng cho ta.
"Sao vậy? Ăn hỏng bụng à?"
Ta lắc đầu.
Trong dạ dày cuộn trào khó chịu, nhưng chẳng nôn ra được gì.
Cố Tịch bưng nước ấm tới, chậm rãi đút cho ta uống.
Ánh mắt hắn dừng trên bụng dưới của ta.
Đầu óc ta ong một tiếng.
Không phải chứ?
Tính lại ngày tháng, đúng là kỳ kinh nguyệt lần này chưa tới.
"Đi mời Ôn thái y đến đây, hắn là người của ta."
Ta cố giữ bình tĩnh.
"Âm thầm thôi, đừng để lộ."
Cố Từ gật đầu rồi đi ra ngoài.
Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!
Ta ngồi trên giường, tay đặt lên bụng dưới, tim đập rất nhanh.
Tiêu Nghiễn Thanh muốn ta mượn bụng sinh con.
Giờ đứa bé tới rồi, ta không dám tưởng tượng hắn sẽ vui đến mức nào nữa!
Ôn thái y nhắm mắt bắt mạch hồi lâu, run giọng nói.
"Chúc mừng nương nương, là hỉ mạch."
Cố Từ đứng bên cạnh.
Biểu cảm trên mặt biến từ kinh ngạc sang vui mừng như điên, rồi từ vui mừng chuyển thành lo lắng.
Cố Tịch vẫn đang thất thần nhìn chằm chằm bụng ta.
Ánh mắt dịu dàng như nước.
Ta vui sướng vô cùng.
Đang định tính chuyện báo tin vui này cho Tiêu Nghiễn Thanh.
Trước mắt bỗng hiện ra vô số hàng chữ chi chít.
[Ha ha ha nữ phụ đúng là gan quá rồi, hoàng đế bắt nàng ta kiểm điểm, nàng ta quay đầu đội cho hoàng đế hai cái nón xanh luôn.]
[Cười c.h.ế.t mất, hai tiểu ám vệ là ca ca nữ phụ phái tới bảo vệ nàng ấy đó, ai ngờ nữ phụ ăn sạch cả hai lại còn mang thai.]
[Hai tiểu ám vệ trẻ khỏe như vậy, ai mà không muốn ăn vài lần chứ?]
[Mọi người mau chúc mừng hoàng đế vui vẻ làm cha hờ đi nào!]