10.
"Phóng hỏa!"
Tiếng gầm lột tả sự phấn khích của đại phó tướng Triệu Hùng vang động một góc trời. Hàng ngàn mũi tên lửa từ trên vách đá sườn núi Khe Gió trút xuống như mưa lũ, biến thung lũng hẹp bên dưới thành một biển lửa ngút ngàn. Tiếng la hét t.h.ả.m thiết của vương quân địch tộc vang lên, khói đen bốc cao cuồn cuộn chắn cả tầm nhìn.
Thẩm Diệc Dao đứng trên đài chỉ huy cao nhất, hai tay chắp sau lưng, gương mặt thanh tú tràn ngập nụ cười ngạo nghễ của kẻ chiến thắng. Ả nhìn cảnh tượng hỗn loạn bên dưới, hừ lạnh đầy khinh bỉ: "Bản tướng quân đã nói rồi, quân địch dẫu đông đến ba mươi vạn thì cũng chỉ là một lũ cổ nhân đầu óc thô sơ. Chiến thuật gọng kìm bọc lót hỏa công này ở thời hiện đại của ta là kiến thức cơ bản, áp dụng vào đây đúng là múa rìu bạt mạng."
"Thẩm quân sư thần cơ diệu toán! Địch quân quả nhiên c.ắ.n câu rồi!" Mấy vị võ tướng trẻ tuổi xung quanh reo hò, ánh mắt nhìn Ả đầy vẻ sùng bái tột độ. Chiến thuật ban đầu diễn ra vô cùng suôn sẻ, đúng như những gì Thẩm Diệc Dao đã ngông cuồng cam đoan.
Thế nhưng, nụ cười trên môi Thẩm Diệc Dao chưa kịp tắt thì một tiếng động trầm hùng, rùng rợn bỗng từ lòng đất vang lên.
Ầm ầm ầm!
Mặt đất dưới chân đài chỉ huy đột ngột rung chuyển dữ dội. Thung lũng Khe Gió vốn dĩ có kết cấu đất đá lỏng lẻo sau những trận mưa lớn kéo dài trước đó, nay lại bị sức nóng kinh hoàng từ biển lửa thiêu đốt, cấu trúc địa hình lập tức phát sinh biến động chí mạng. Những mảng đá lớn từ hai bên sườn núi bắt đầu sạt lở, đổ ập xuống rầm rộ, chặn đứng hoàn toàn lối ra duy nhất của thung lũng.
Cùng lúc đó, thời tiết biên cương Tây Bắc vốn dĩ hanh khô bỗng nhiên thay đổi một cách bất ngờ, một cơn cuồng phong ngược chiều từ phía hốc núi thình lình nổi lên, thổi quét điên cuồng. Gió đổi chiều! Ngọn lửa hung hãn đang thiêu đốt quân địch bỗng chốc theo đà cuồng phong tạt ngược trở lại, bùng lên dữ dội hướng thẳng về phía trận doanh của vương quân Đại Mạc.
"Báo! Gió đổi chiều rồi! Lửa đang táp về phía binh mã của ta!" Một binh sĩ trinh sát mặt mày đen nhẻm, hớt hải chạy lên đài chỉ huy, giọng nói lạc đi vì kinh hoàng.
Chưa kịp để Thẩm Diệc Dao định thần, từ phía sau những mảng đá sạt lở, tiếng tù và sừng trâu của địch tộc bỗng vang lên dồn dập, xé rách màn khói xám. Ba mươi vạn thiết kỵ binh của Thác Bạt Hùng hoàn toàn không bị tiêu diệt như Ả tưởng tượng. Cánh quân tiên phong bị đốt cháy hóa ra chỉ là mồi nhử bằng gỗ và một nhóm nhỏ binh sĩ già yếu tế thần. Lực lượng chủ lực thực sự của địch từ lâu đã đi vòng qua sườn núi phía tả, lợi dụng địa hình cát lún mà vương quân Đại Mạc bỏ ngỏ để giăng sẵn một vòng vây khổng lồ.
"Sát!"
Tiếng gào thét của quân địch vây kín bốn phương tám hướng. Đội quân chủ lực gồm ba vạn tinh binh Đại Mạc do Triệu Hùng dẫn đầu lúc này đã hoàn toàn rơi vào vòng vây hãm chí mạng của địch. Tiến không được vì đất đá sạt lở chặn lối, lùi không xong vì ngọn lửa ngược chiều đang thiêu đốt chính mình, lại bị kỵ binh địch từ trên cao xông xuống càn quét. Chiến trường lập tức biến thành một cỗ máy nghiền thịt tàn khốc, m.á.u nhuộm đỏ cả bãi cát vàng, từng t.h.i t.h.ể binh sĩ Đại Mạc gục xuống trong đau đớn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Làm sao... làm sao có thể như vậy được?" Thẩm Diệc Dao chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng bên dưới, toàn thân Ả cứng đờ, chiếc kính viễn vọng trên tay rơi xuống đất vỡ tan tành. Gương mặt Ả trắng bệch không còn một giọt m.á.u, đôi mắt trợn trừng đầy vẻ hoang mang, kinh hãi.
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Ả vốn là một Giáo sư chính trị ngồi trong phòng máy lạnh ở thế kỷ hai mươi mốt, chỉ biết đến chiến tranh qua những dòng chữ, những con số khô khan trong sách vở giáo trình. Ả chưa từng ngửi thấy mùi m.á.u tanh nồng nặc của sa trường thực tế, chưa từng tận mắt chứng kiến hàng ngàn mạng người bị nghiền nát trong chớp mắt. Hiện thực tàn khốc của chiến tranh cổ đại đã hoàn toàn đ.á.n.h sập mớ lý thuyết sách vở viển vông của Ả. Thẩm Diệc Dao hoàn toàn hoảng loạn, đầu óc trống rỗng, đứng chôn chân tại chỗ dứt khoát không biết phải đưa ra quân lệnh xử lý tình huống khẩn cấp thế nào.
"Thẩm quân sư! Đội hình phía tả bị xé rách rồi! Mau đưa ra kế sách ứng phó đi!" Một võ tướng trẻ tuổi lao đến, túm lấy vai Ả gào thét, mắt đỏ ngầu.
Thẩm Diệc Dao run rẩy lùi lại một bước, giọng nói run bần bật nhưng vẫn cố chấp che giấu sự bất lực của mình bằng cách đổ lỗi cho thuộc hạ: "Là... là do các người! Do binh sĩ cổ đại các người quá mức ngu muội, không biết phối hợp linh hoạt theo sơ đồ gọng kìm của ta! Tại sao cánh quân mật không chịu rút lui nhanh hơn? Tại sao các người không dự đoán trước được hướng gió? Trận pháp của ta hoàn mỹ như vậy, chính sự thô lậu, kém cỏi của các người đã phá hỏng toàn bộ kế hoạch!"
Ả gào lên đầy vẻ uất ức, tin rằng lỗi không phải ở mớ lý thuyết hiện đại của mình, mà là do những con người cổ đại này quá kém cỏi nên mới không vận hành được chiến thuật siêu việt đó.
Đám võ tướng trẻ tuổi nghe vậy thì sắc mặt đại biến, ánh mắt nhìn Thẩm Diệc Dao từ sùng bái cuồng nhiệt lập tức biến thành một sự bàng hoàng, lạnh lẽo tột độ. Đến lúc này, họ mới hoàn toàn tỉnh ngộ, nhận ra gã "Thẩm quân sư" mà họ coi như bậc thần cơ diệu toán thực chất chỉ là một kẻ nói suông, một kẻ ích kỷ coi mạng sống của vạn quân ra làm trò đùa thí nghiệm học thuật!
"Đủ rồi!"
Một tiếng quát lạnh lùng như sấm sét vang lên từ phía sau. Mặc Khiêm khoác trên người bộ chiến giáp hắc thiết, tay cầm thanh trường kiếm rỉ m.á.u, phong thái sát phạt dứt khoát bước lên đài chỉ huy. Đôi mắt chim ưng của anh nhìn lướt qua cục diện hỗn loạn, khuôn mặt lạnh như băng thạch không một chút d.a.o động. Anh đã sớm đoán trước được kết cục này nên đã chuẩn bị sẵn phương án dự phòng.
Mặc Khiêm dứt khoát đẩy ngã Thẩm Diệc Dao sang một bên, cướp lấy cờ lệnh từ tay Ả, giọng nói dõng dạc mang theo áp lực ngàn cân truyền khắp toàn quân: "Tất cả nghe lệnh bản vương! Cánh quân phía hữu lập tức lập trận khiên che chắn ngọn lửa! Đội kỵ binh bọc lót theo bản vương xông xuống, c.h.ặ.t đứt mũi nhọn tấn công của Thác Bạt Hùng ở hướng Tây Nam! Bằng mọi giá phải chống đỡ, chờ viện binh tới!"
"Tuân lệnh Vương gia!" Lòng quân đang hoảng loạn, vừa nghe thấy giọng nói của vị Chiến thần trải qua trăm trận liền lập tức như tìm được xương sống, nhanh ch.óng chỉnh đốn đội hình, theo chân Mặc Khiêm lao xuống sa trường chống đỡ đòn sấm sét của địch tộc. Mặc Khiêm tự mình đi đầu, trường kiếm vung lên gặt hái mạng sống quân địch, m.á.u b.ắ.n tung tóe trên chiến giáp, dùng chính mang lực và kinh nghiệm thực chiến m.á.u thịt để kéo dài thời gian sống sót cho ba vạn binh sĩ.
Thẩm Diệc Dao bị ném ngã sõng soài trên mặt đất đài chỉ huy, y phục xanh trúc vương đầy cát bụi bẩn thỉu. Ả ngước đầu nhìn chiến trường đẫm m.á.u bên dưới, nhìn những binh sĩ Đại Mạc đang gục xuống từng người một trong ngọn lửa và vũng m.á.u.
Đúng lúc đó, đại phó tướng Triệu Hùng mình đầy thương tích, giáp trụ rách nát, một cánh tay bị c.h.é.m sâu đến tận xương, chao đảo chạy ngược lên đài chỉ huy. Đôi mắt gã đỏ ngầu như dã thú, gân xanh trên cổ nổi lên cuồn cuộn, gã nhìn chằm chằm vào Thẩm Diệc Dao đang ngồi bệt dưới đất bằng ánh mắt căm hận và phẫn nộ tột cùng. Triệu Hùng tiến lại gần, bàn tay còn lại túm c.h.ặ.t lấy cổ áo chiến bào của Ả, nhấc bổng Ả lên, nhìn chiến trường đẫm m.á.u ròng ròng phía dưới rồi gầm lên một tiếng xé lòng:
"Đây chính là kế sách của ngươi sao?!"