11.
Bùm!
Tiếng một mảng đá lớn trên sườn núi Khe Gió nứt vỡ, đổ sập xuống lòng thung lũng, kéo theo những tràng âm thanh chát chúa x.é to.ạc màn khói đen đặc quánh. Tiếng la hét t.h.ả.m thiết của binh sĩ, tiếng vó ngựa hỗn loạn cùng ánh lửa ngùn ngụt táp ngược chiều đang biến trận địa của vương quân Đại Mạc thành một địa ngục trần gian. Ba vạn quân chủ lực bị kẹt cứng giữa vòng vây trùng trùng điệp điệp của ba mươi vạn thiết kỵ binh địch tộc, giáp trụ rách nát, m.á.u chảy thành sông, phòng tuyến cuối cùng sắp sửa sụp đổ hoàn toàn.
Mặc Khiêm tóc tai vương đầy cát bụi, chiến giáp hắc thiết loang lổ vết m.á.u, thanh trường kiếm trong tay đã mẻ lưỡi sau hàng trăm đường c.h.é.m dứt khoát. Anh gầm lên, vung kiếm chẻ đôi một tên kỵ binh địch đang lao tới, nhưng sức người có hạn, vòng vây của Thác Bạt Hùng mỗi lúc một siết c.h.ặ.t.
"Vương gia! Quân ta ở phía tả ngạn chịu không nổi nữa rồi!" Triệu Hùng gào lên, cánh tay bị thương c.h.é.m sâu tận xương đang run rẩy kịch liệt, đôi mắt đỏ ngầu đầy tuyệt vọng.
Giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc, từ phía đường chân trời phía sau lưng đại doanh, một tiếng tù và vang lên trầm hùng, vang vọng khắp núi non sa mạc. Tiếng trống trận rầm rộ như sấm vang chớp giật dồn dập dội tới, kéo theo một dải bụi đất mù mịt cao vạn trượng.
"Viện quân! Viện quân đến rồi!" Một binh sĩ kiệt sức nằm trên vũng m.á.u bỗng gào lên kinh ngạc.
Trên lá cờ đại soái đang tung bay phần phật trong gió cát, chữ "Nam" bằng chỉ vàng rực rỡ lóa mắt hiện ra. Mười vạn đại quân tinh nhuệ của phủ Thừa tướng hai triều, do đích thân Nam đại ca – vị tướng quân nhị phẩm chiến công hiển hách thống lĩnh, đã thần tốc vượt ngàn dặm sa mạc, xuất hiện ngay đúng vào thời điểm nguy cấp nhất.
Thế nhưng, điều khiến các tướng lĩnh trên đài chỉ huy chấn động hơn cả là đi ngay bên cạnh Nam đại ca không phải là một phó tướng thô hào, mà là một bóng dáng mảnh khảnh khoác chiến bào màu bạc, trên mặt đeo một chiếc mặt nạ bạc che nửa dung nhan. Người đó chính là Nam Nguyệt Ly cải trang. Nàng không màng đến sự nguy hiểm của chiến tuyến, điềm đạm thúc ngựa tiến thẳng lên đài quan sát cao nhất, phong thái thong thả, ung dung tự tại như thể đang bước vào một hội thưởng trà kinh thành, hoàn toàn không có nửa điểm hoảng sợ trước cảnh tượng đẫm m.á.u bên dưới.
Thẩm Diệc Dao đang ngồi bệt dưới đất mặt mày xám xịt, nhìn thấy bóng dáng cải trang của Nam Nguyệt Ly tiến lên liền nghiến răng, giọng nói run rẩy đầy vẻ bất mãn: "Ngươi tới đây làm gì? Đây là chiến trường khốc liệt, không phải nơi để một nữ t.ử khuê các ra vẻ ta đây!"
Nam Nguyệt Ly hoàn toàn phớt lờ lời nói nhảm nhí của Ả. Nàng bước tới trước bàn cờ quân sự sa bàn, đôi mắt trong vắt qua khe mặt nạ bạc lướt nhanh như chớp qua toàn bộ bố cục chiến trường. Lúc này, cánh quân chủ lực của Mặc Khiêm đang bị chia cắt, lửa táp ngược chiều thiêu đốt. Nàng không hề hoảng loạn, càng diện đối nguy cơ, tâm tư nàng lại càng bình tĩnh đến mức đáng sợ.
"Tất cả nghe lệnh, từ bây giờ bản vương phi trực tiếp tiếp quản toàn bộ quyền chỉ huy trận chiến này." Giọng Nam Nguyệt Ly nhẹ nhàng nhưng nội lực thâm hậu truyền khắp lều lớn, mang theo một sự uy nghiêm dứt khoát khiến người nghe không dám có nửa phần hoài nghi.
"Nực cười! Ngươi biết cái gì về khoa học quân sự?" Thẩm Diệc Dao vỗ đất đứng dậy, dùng giọng điệu dạy đời cố chấp để mắng nhiếc: "Trận hình đã vỡ, quân địch đông gấp mười lần, lý thuyết gọng kìm bất đối xứng của ta còn thất bại, loại cổ nhân chỉ biết thêu thùa như ngươi cầm cờ lệnh dứt khoát sẽ hại c.h.ế.t toàn quân!"
Nam Nguyệt Ly liếc nhìn Ả một cái, ánh mắt lạnh lẽo như băng thạch: "Câm miệng. Nếu ngươi còn dám nói thêm một câu nhiễu loạn lòng quân, ta sẽ lệnh cho hộ vệ c.h.é.m đầu ngươi ngay tại chỗ."
Khí thế dứt khoát của Nam Nguyệt Ly khiến Thẩm Diệc Dao sợ tới mức cứng họng, lùi lại một bước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nam Nguyệt Ly lập tức cầm lấy cờ lệnh màu đỏ, cắm mạnh vào ba vị trí hốc đá ở phía Bắc thung lũng, ra lệnh dứt khoát cho các phó tướng đang ngơ ngác: "Triệu Hùng! Thu gom toàn bộ khiên đồng, lập thành trận hình mai rùa ở hướng Đoài, chặn đứng gió ngược chiều! Đội tấm khiên sũng nước lên đầu, lửa táp tới đâu dập tới đó! Cánh quân phía hữu lập tức di chuyển theo hình chữ Chi (之), lợi dụng những mảng đá vừa sạt lở làm công sự che chắn, dụ kỵ binh địch tiến vào bãi cát lún phía Tây!"
Nàng vừa dứt lời, cờ lệnh liên tục phất lên, biến hóa khôn lường. Nam Nguyệt Ly tinh thông binh pháp võ công do hai triều phủ Thừa tướng rèn giũa, nàng hiểu rõ địa hình Tây Bắc hơn bất kỳ kẻ nào chỉ đọc qua sách vở hiện đại. Nàng lợi dụng chính những mảng đá sạt lở do sự ngu muội của Thẩm Diệc Dao gây ra để biến chúng thành những bức tường thành tự nhiên, chia cắt đội hình thiết k kỵ binh của địch tộc thành nhiều mảnh nhỏ.
Đồng thời, Nam Nguyệt Ly quay sang phía Nam đại ca, gật đầu ra hiệu: "Đại ca, huynh dẫn ba vạn kỵ binh bọc lót đường vòng qua sườn núi phía Đông, dùng chiến thuật nghi binh, cắm nhiều cờ xí, đốt nhiều khói bụi, giả vờ như có năm mươi vạn đại quân bao vây từ phía sau tổng doanh của Thác Bạt Hùng!"
"Được! Em gái cứ yên tâm giao cho đại ca!" Nam đại ca cười lớn một tiếng hào sảng, vung đao dứt khoát dẫn quân đi ngay lập tức.
Dưới sự chỉ huy sắc bén, điêu luyện của Nam Nguyệt Ly, vương quân Đại Mạc vốn đang hoảng loạn, rệu rã bỗng chốc như tìm được sinh cơ. Trận hình thay đổi liên tục một cách kinh biến. Khiên đồng chặn lửa, đất đá che thân, kỵ binh địch tộc kiêu ngạo lao xuống liền bị địa hình cát lún bẫy c.h.ặ.t, dẫm đạp lên nhau mà ngã ngựa.
Cùng lúc đó, phía sau lưng đại doanh địch tộc bỗng nhiên khói bụi mịt mù, tiếng trống trận rền vang như sấm dậy, hàng ngàn lá cờ Đại Mạc xuất hiện ở sườn núi phía Đông. Con cáo già Thác Bạt Hùng đang đắc ý bỗng nhiên biến sắc mặt, nhìn thấy khói bụi ngập trời liền tưởng rằng mười vạn viện quân phủ Thừa tướng phối hợp cùng đại quân ẩn mật của triều đình đang muốn bao vây tiêu diệt toàn bộ vương quốc của mình.
"Trúng kế rồi! Đại Mạc có mai phục phía sau! Mau rút quân bảo vệ tổng doanh!" Thác Bạt Hùng hoảng hốt hạ lệnh.
Mưu kế đ.á.n.h nghi binh dựa trên tâm lý chiến thực tế và việc khai thác triệt để địa thế bờ cõi của Nam Nguyệt Ly đã hoàn toàn đ.á.n.h sập ý chí chiến đấu của quân địch. Ba mươi vạn thiết k kỵ binh địch tộc đang trên đà thắng lợi bỗng chốc hoảng loạn quay đầu tháo chạy, giẫm đạp lên nhau mà c.h.ế.t hại vô số.
Mặc Khiêm ở bên dưới chiến tuyến nhìn thấy quân địch đại bại rút chạy như triều xuống, anh dứt khoát vung kiếm gầm lớn: "Toàn quân xông lên! Tiêu diệt sạch lũ tàn quân cho bản vương!"
Vương quân Đại Mạc thừa thắng xông lên, truy kích ba dặm, c.h.é.m g.i.ế.c vô số kẻ thù, lật ngược thế cờ một cách oanh liệt, biến một trận đại bại chí mạng thành một đại thắng kinh thiên động địa, định quốc an bang!
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Khói s.ú.n.g dần tan, chiến trường Tây Bắc rốt cuộc cũng trở lại một mảnh yên bình giữa ánh hoàng hôn đỏ rực như m.á.u. Toàn bộ tướng sĩ ba quân, từ đại phó tướng Triệu Hùng cho đến những binh sĩ bình thường, ai nấy đều đứng chôn chân tại chỗ, ánh mắt ngơ ngác rồi chuyển sang chấn động, sùng bái tột độ nhìn về phía đài chỉ huy cao nhất.
Họ không thể tin được, vị Vương phi vốn bị đồn là "hiền lành đến mức nhu nhược, chỉ biết cầm kỳ thi họa" ở kinh thành, khi cải trang lên chiến tuyến lại sở hữu năng lực điều binh khiển tướng xuất chúng, sắc bén đến mức nghiền ép cả con cáo già Thác Bạt Hùng! Đây mới thực sự là bậc thầy binh pháp thực chiến, là hàng thật giá thật của phủ Thừa tướng! so với mớ lý thuyết ăn may, hại c.h.ế.t hàng ngàn binh sĩ của gã "Thẩm quân sư" kia, năng lực của Nam Nguyệt Ly dứt khoát là một trời một vực.
Thẩm Diệc Dao đứng ở góc đài, chứng kiến màn đảo ngược cục diện kinh biến của Nam Nguyệt Ly, toàn thân Ả run rẩy kịch liệt, lòng tự phụ của một "người hiện đại ưu việt" hoàn toàn bị vỡ vụn dưới chân logic binh pháp của người cổ đại. Ả mấp máy môi, muốn nói điều gì đó để biện minh, nhưng sự thật rành rành trước mắt khiến Ả nhục nhã đến mức không thốt nên lời.
Mặc Khiêm từ dưới sa trường thúc ngựa chạy ngược trở về đài chỉ huy. Anh bước nhanh lên bậc thềm, giáp trụ còn vương m.á.u địch, nhưng ánh mắt lạnh lùng, sát phạt thường ngày giờ đây đã bay sạch. Anh dứt khoát vứt thanh trường kiếm sang một bên, đứng dừng lại trước mặt Nam Nguyệt Ly.
Anh nhìn bóng dáng thê t.ử khoác chiến bào bạc, đeo mặt nạ đứng hiên ngang giữa gió lộng sa mạc, ánh mắt Mặc Khiêm tràn ngập sự sùng bái, tự hào và tình yêu vô bờ bến. Vợ của anh, A Ly của anh dứt khoát là nữ t.ử tuyệt mỹ và thông tuệ nhất thiên hạ này! Anh khẽ mỉm cười, lòng tự hào dâng lên đến cực điểm, bao nhiêu lo lắng ghen tuông trước đó đều tan biến sạch sẽ trước hào quang rực rỡ của thê t.ử.
Mặc Khiêm nhìn bóng dáng A Ly trên đài chỉ huy, ánh mắt tràn ngập tự hào.