Cổ Nhân Ngu Muội? Để Bản Vương Phi Dạy Ngươi Làm Người!

Chương 9



9.

Rầm!

"Bản vương không đồng ý! Kế sách này hoàn toàn là đ.â.m đầu vào chỗ c.h.ế.t!"

Tiếng đập bàn dứt khoát của Cửu Vương gia Mặc Khiêm vang lên rầm rộ bên trong lều trung quân chốn tiền tuyến Tây Bắc. Gió sa mạc gầm rú dữ dội ngoài màn da, cuốn theo những hạt cát mịn đập bôm bốp vào vách lều, càng làm tăng thêm bầu không khí căng thẳng, nồng nặc mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g của buổi nghị sự. Bản đồ địa hình bờ cõi bị gió tạt bay phần phật, nhưng không một ai dám đưa tay ra vuốt phẳng.

Giữa lều lớn, Thẩm Diệc Dao trong bộ chiến bào quân sư màu xanh trúc vẫn đứng khoanh tay, thần sắc không chút d.a.o động. Ả nhìn Mặc Khiêm bằng nửa con mắt, trong lòng dâng lên một sự khinh bỉ tột độ đối với tư duy mà ả cho là cổ hủ, hẹp hòi của vị Chiến thần phong kiến này. Ả bước lên một bước, cầm lấy ngọn cờ đen cắm mạnh vào vị trí thung lũng Khe Gió trên sa bàn, cất giọng dạy đời đanh thép:

"Vương gia, người dẫu có là thống soái sa trường, thì cũng không nên để sự định kiến cá nhân che mờ lý trí khoa học. Trận chiến trước chúng ta đã dùng hỏa công tiêu diệt sạch ba vạn quân địch tại địa hình tương tự, tại sao lần này lại không thể lặp lại? Đây gọi là chiến thuật kế thừa tối ưu trong khoa học quân sự hiện đại. Địch quân đông tới ba mươi vạn kỵ binh, nếu không tiếp tục dụ chúng vào eo núi hẹp để dùng hỏa công bọc lót, vương quân Đại Mạc lấy cái gì để đối đầu trực diện?"

Mặc Khiêm nhìn ngọn cờ đen cắm trên sa bàn, gân xanh trên thái dương giật nảy liên hồi, đôi mắt chim ưng bốc lên ngọn lửa giận dữ: "Ngươi câm miệng cho bản vương! Quân địch lần này không phải là gã hoàng thân hèn nhát trước kia, chủ soái của chúng là Thác Bạt Hùng – một con cáo già sa trường mưu mô quỷ quyệt! Thung lũng Khe Gió địa hình tuy hẹp nhưng sườn núi đất đá lỏng lẻo, nếu chúng không tiến vào toàn bộ mà chia quân bao vây từ phía sườn, vương quân sẽ lập tức biến thành rùa trong hũ!"

Anh quay sang nhìn đám phó tướng đang đứng im lặng bên dưới, giọng nói gằn từng chữ đầy nghiêm khắc: "Triệu Hùng! Bản vương ra lệnh cho ngươi lập tức điều động cánh quân phía tả lùi về sau năm mươi dặm, lập hàng phòng thủ kiên cố ở vùng đồng bằng, tuyệt đối không được nghe theo mưu kế viển vông này!"

Tuy nhiên, phản ứng của đám thuộc hạ lại nằm ngoài dự liệu của Mặc Khiêm. Đại phó tướng Triệu Hùng mặt mày đăm chiêu, ngập ngừng bước lên ôm quyền, ánh mắt đầy vẻ thiên vị và sùng bái dành cho Thẩm Diệc Dao: "Vương gia... mạt tướng thiết nghĩ lời của Thẩm quân sư không phải là không có lý. Trận trước bọn ta cũng từng hoài nghi gã, nhưng kết cục thế nào? Thẩm huynh chỉ dùng một trận hỏa công đã đổi lấy đại thắng oanh liệt cho toàn quân! Binh sĩ tiền tuyến hiện tại ai nấy đều vô cùng tin tưởng vào kịch bản cũ của Thẩm huynh, nếu chúng ta đột ngột thay đổi chiến thuật, lòng quân chắc chắn sẽ d.a.o động."

"Phải đấy, Vương gia! Thẩm quân sư có tư duy vượt thời đại, gã nói dụ địch tâm lý chiến dứt khoát sẽ thành công! Xin Vương gia hãy tin Thẩm huynh thêm một lần này!" Mấy vị phó tướng trẻ tuổi cũng nhao nhao lên tiếng phụ họa, hoàn toàn đứng về phía ả xuyên không.

Thẩm Diệc Dao thấy có toàn quân ủng hộ, lòng tự phụ dâng lên đến cực điểm. Ả khoanh tay trước n.g.ự.c, nụ cười trên môi ngày càng đắc ý: "Vương gia, người thấy chưa? Quần chúng nhân dân luôn có con mắt tinh tường nhất. Người dẫu có tư lợi muốn gạt bỏ công lao của ta để bảo vệ cái danh hiệu Chiến thần tội nghiệp kia, thì dứt khoát cũng không thể chống lại ý chí của toàn quân được đâu."

Mặc Khiêm tức đến mức l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội, bàn tay siết c.h.ặ.t chuôi kiếm đến mức phát ra tiếng kêu ken két. Đám thuộc hạ của anh đã hoàn toàn bị những lý thuyết sách vở ăn may của ả mê hoặc đến mức lú lẫn đầu óc. Nếu lúc này anh dùng quyền lực tối cao để cưỡng chế thi hành quân lệnh, nội bộ quân doanh dứt khoát sẽ phát sinh rạn nứt, đại quân chưa đ.á.n.h đã tự loạn. Trong lòng anh ngập tràn sự bất lực và phẫn nộ, thầm nghĩ đến bức thư mật cầu cứu vừa gửi về kinh thành cho Nam Nguyệt Ly. Chỉ có thê t.ử thông tuệ của anh mới có thể dẹp loạn được cục diện quái dị này.

Trong khi đó, tại đại doanh của vương quân địch tộc cách biên cảnh ba mươi dặm, bầu không khí lại mang một vẻ thâm trầm, nguy hiểm hoàn toàn khác biệt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Chủ soái địch tộc Thác Bạt Hùng – một lão tướng râu tóc bạc phơ nhưng đôi mắt sắc lạnh như d.a.o cạo, đang ngồi thong thả lật xem một xấp tài liệu chép tay chi tiết về trận hỏa công t.h.ả.m bại trước đó của quân mình. Lão tướng cười lạnh một tiếng, ném xấp tài liệu xuống đất, giọng nói khàn khàn đầy chế giễu:

"Bản tướng quân cứ tưởng vương quân Đại Mạc xuất hiện thiên tài quân sự nào, hóa ra chỉ là một gã tiểu t.ử rập khuôn sách vở, dựa vào chút vận may khí tượng học để lập công. Chiến thuật dụ địch vào thung lũng hẹp này, lão phu từ ba mươi năm trước đã chơi chán rồi. Chúng muốn dùng lại kịch bản cũ sao? Được, lão phu sẽ tương kế tựu kế, giăng sẵn một cái bẫy c.h.ế.t người để chôn sống toàn bộ vương quân của Mặc Khiêm."

Thác Bạt Hùng lập tức đứng dậy, ra lệnh cho phó tướng: "Truyền lệnh xuống, ngày mai xuất quân, bảo cánh quân tiên phong giả vờ thua trận, cố tình để lộ sơ hở ở cửa ngõ thung lũng Khe Gió. Phải diễn cho thật khéo, để gã quân sư thiên tài kia tưởng rằng chúng ta đã c.ắ.n câu tâm lý chiến của gã."

"Tuân lệnh chủ soái!"

Sáng hôm sau, chiến sự bùng nổ dữ dội tại biên cảnh Tây Bắc. Đúng như những gì Thác Bạt Hùng sắp đặt, cánh quân tiên phong của địch tộc vừa chạm trán với vương quân Đại Mạc liền giả vờ hoảng loạn, vứt bỏ v.ũ k.h.í giáp trụ, tháo chạy tán loạn về phía thung lũng Khe Gió.

Nhìn thấy cảnh tượng đó qua kính viễn vọng tự chế, Thẩm Diệc Dao đứng trên đài quan sát liền cười lớn đầy đắc ý. Ả quay sang nhìn Mặc Khiêm bằng ánh mắt vô cùng thượng đẳng, giọng điệu tràn ngập sự châm biếm: "Vương gia, người nhìn thấy chưa? Quân địch dứt khoát đã rơi vào cái bẫy gọng kìm của ta rồi! Bản tính con người dẫu có ở thời đại nào cũng đều ngu muội như nhau, chỉ cần dùng một chút lý thuyết tâm lý chiến hiện đại là có thể nắm thóp được bọn họ."

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

Mặc Khiêm đứng bên cạnh, sắc mặt thâm trầm nhìn đoàn quân địch đang tháo chạy. Trải nghiệm xương m.á.u sa trường giúp anh ngửi thấy mùi vị âm mưu nồng nặc từ cái gọi là "sơ hở" quá mức hoàn mỹ kia. Anh lập tức lên tiếng ngăn cản: "Không được đuổi theo! Đây dứt khoát là bẫy dụ địch của Thác Bạt Hùng!"

"Vương gia, người đừng vì đố kỵ tài năng của ta mà làm lỡ mất chiến cơ ngàn năm có một này!" Thẩm Diệc Dao dứt khoát gạt phăng lời cảnh báo của Mặc Khiêm, ả quay ngoắt lại phía sau, lớn tiếng ra lệnh cho đám phó tướng đang hừng hực khí thế thắng trận: "Triệu Hùng! Nghe lệnh ta, lập tức thống lĩnh toàn bộ ba vạn quân chủ lực truy kích thẳng vào thung lũng Khe Gió, phóng hỏa tiễn thiêu rụi toàn quân địch cho ta!"

"Mạt tướng tuân lệnh Thẩm quân sư!" Triệu Hùng cùng đám tướng sĩ hoàn toàn bị hào quang của trận thắng cũ che mắt, không một ai thèm nghe theo quân lệnh của Mặc Khiêm nữa, bạt mạng thúc ngựa dẫn quân xông thẳng vào thung lũng c.h.ế.t ch.óc.

Mặc Khiêm nhìn đại quân rầm rộ lao vào thung lũng, trong lòng dâng lên một sự tức giận cùng cực xen lẫn lo âu sâu sắc. Anh lập tức quay sang ám bộ thân vệ, hạ lệnh dứt khoát: "Tập hợp toàn bộ thân vệ binh mã còn lại, chuẩn bị sẵn sàng cứu viện! Đại ca của Vương phi dứt khoát sắp tới rồi, chúng ta phải giữ mạng mạng sống cho binh sĩ cho đến lúc đó!"

Thẩm Diệc Dao đứng trên thành lâu cao cao tại thượng, nhìn ba vạn quân chủ lực Đại Mạc đang tràn vào thung lũng Khe Gió theo đúng kịch bản thiết kế của mình. Gió sa mạc thổi tung tà áo chiến bào, ả chắp tay sau lưng, gương mặt thanh tú lộ rõ sự kiêu ngạo vô bờ bến của một kẻ xuyên không tự cho mình nắm giữ dòng chảy lịch sử văn minh. Ả tin chắc rằng, trận chiến này dứt khoát sẽ biến cái tên Thẩm Dao thành một huyền thoại bất t.ử, khiến vị Chiến thần lạnh lùng Mặc Khiêm kia và toàn bộ triều đình Đại Mạc hủ lậu phải quỳ rạp dưới chân trí tuệ siêu việt của ả.

Ả quay đầu nhìn bầu trời bao la, trên mặt nở một nụ cười đắc ý tột đỉnh:

"Lần này ta sẽ khiến toàn thiên hạ phải kinh ngạc."