Cổ Nhân Ngu Muội? Để Bản Vương Phi Dạy Ngươi Làm Người!

Chương 12



12.

Rầm!

Một tấm lệnh tiễn bằng đồng ròng găm thẳng xuống mặt bàn gỗ của lều trung quân, dư chấn khiến nghiên mực chấn động, đổ tràn một dòng mực đen ngòm như huyết sắc khô cạn. Bầu không khí bên trong đại doanh quân đội lúc này không hề có niềm vui của kẻ chiến thắng, mà ngược lại, ngột ngạt và nặng nề đến mức bóp nghẹt l.ồ.ng n.g.ự.c của bất kỳ ai bước vào.

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

"Vương gia! Mạt tướng không phục! Trận chiến Khe Gió vừa rồi tuy thắng, nhưng ba vạn anh em vương quân Đại Mạc dứt khoát tổn thất hơn một nửa, m.á.u nhuộm đỏ cả thung lũng! Mạt tướng khẩn cầu Vương gia và Thừa tướng gia điều tra rõ ràng thất bại ban đầu, trả lại công lý cho những binh sĩ đã c.h.ế.t oan uổng!"

Đại phó tướng Triệu Hùng quỳ rạp dưới đất, một cánh tay quấn băng gạc đỏ thẫm m.á.u tươi vẫn còn run lên bần bật, đôi mắt đỏ ngầu chực rơi lệ. Phía sau gã, hàng chục vị phó tướng và võ tướng trẻ tuổi cũng đồng loạt quỳ sụp xuống, đầu chạm đất, tiếng gầm phẫn nộ của những nam nhân sa trường vang vọng khắp lều lớn.

Mặc Khiêm ngồi ở ghế chủ tọa, gương mặt góc cạnh lạnh lùng như băng thạch sa mạc, đôi mắt chim ưng nhìn quét qua thuộc hạ, rồi khẽ liếc nhìn sang bên cạnh.

Ở vị trí phó tọa, Nam Nguyệt Ly lúc này đã tháo bỏ mặt nạ bạc, khôi phục lại dung nhan tuyệt mỹ, đoan trang của một bậc mẫu nghi vương phủ. Nàng mặc một bộ trường bào thắt eo gọn gàng màu nguyệt bạch, tay khẽ vuốt ve tà áo, thần sắc phẳng lặng, sâu hoắm không thấy đáy. Càng đối diện với mâu thuẫn lớn, tâm tư nàng lại càng bình tĩnh đến mức đáng sợ.

Nàng nghiêng đầu, đôi mắt trong vắt nhìn về góc lều, nơi Thẩm Diệc Dao đang bị hai thân vệ binh mã áp chế đứng đó. Y phục xanh trúc của Ả vương đầy bùn đất bẩn thỉu, gương mặt thanh tú trắng bệch, nhưng đôi môi vẫn bặm c.h.ặ.t, ánh mắt lộ rõ sự cố chấp điên cuồng của một "người hiện đại ưu việt" dứt khoát không chịu nhận sai.

Nam Nguyệt Ly chậm rãi đứng dậy, phong thái điềm đạm bước xuống bậc thềm đài chỉ huy, thanh âm nhẹ nhàng thanh tao nhưng nội lực thâm hậu truyền khắp toàn quân: "Triệu tướng quân đứng lên đi. Các vị tướng sĩ đều đứng lên cả đi. Các người muốn điều tra nguyên nhân thất bại chí mạng vừa rồi? Được, bản vương phi hôm nay sẽ cùng Thẩm quân sư tính toán rạch ròi từng khoản một."

Nàng tiến lại gần bàn sa bàn, ngón tay thanh mảnh cầm lấy ngọn cờ lệnh màu xanh, dứt khoát rút mạnh nó ra khỏi vị trí thung lũng Khe Gió, ném thẳng dưới chân Thẩm Diệc Dao, thanh âm lạnh lùng vang lên: "Thẩm cô nương, đến lúc này rồi, ngươi vẫn cho rằng kế sách gọng kìm bất đối xứng của ngươi là hoàn mỹ, dứt khoát lỗi hoàn toàn là do binh sĩ cổ đại ngu muội không biết vận hành?"

Thẩm Diệc Dao ngẩng phắt đầu lên, dù đang là tù binh, Ả vẫn giữ nguyên cái giọng điệu dạy đời, thượng đẳng bẩm sinh của một Giáo sư chính trị: "Ngụy biện! Trận pháp hỏa công dụ địch của ta đúc kết từ những mô hình khoa học quân sự kinh điển nhất! Trận trước ta dùng chiến thuật này liền đổi lấy đại thắng oanh liệt, điều đó chứng minh tư duy của ta hoàn toàn đúng đắn! Trận này thất bại là do hướng gió bất thường, do đất đá sạt lở ngoài ý muốn, và quan trọng nhất là lũ phó tướng cổ đại các người tư duy thô sơ, hành quân chậm trễ làm lỡ mất chiến cơ! Các người không có năng lực khoa học thực chứng, lấy cái gì để phán xét tri thức vượt thời đại của ta?"

Ả nói một cách hùng hồn, dùng hết tất cả những thuật ngữ hiện đại cao siêu để bao biện cho bản thân, tin chắc rằng mớ lý thuyết sách vở của mình là tuyệt đối vô tội.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nam Nguyệt Ly nghe xong, không hề tức giận, ngược lại trên môi còn hiện lên một nụ cười nhạt đầy châm biếm: "Tri thức vượt thời đại? Khoa học thực chứng? Thẩm Diệc Dao, bản vương phi hôm nay sẽ dùng chính thực tế sa trường để vạch trần cái gọi là thiên tài giả tạo của ngươi."

Nàng gõ ngón tay xuống vị trí thung lũng trên bản đồ địa hình, bắt đầu phân tích từng bước sai lầm chí mạng: "Sai lầm thứ nhất của ngươi chính là rập khuôn máy móc kịch bản cũ, hoàn toàn không biết đến đạo lý binh bất yếm trá. Ngươi thấy quân địch giả vờ thua trận, vứt bỏ giáp trụ tháo chạy liền tưởng chúng c.ắ.n câu tâm lý chiến? Thác Bạt Hùng là cáo già sa trường, lão ta đã nghiên cứu kỹ trận hỏa công ăn may trước đó của ngươi, cố tình lộ ra sơ hở hoàn mỹ để dụ ba vạn quân chủ lực của ta đ.â.m đầu vào thung lũng. Ngươi tự phụ cho mình thông minh nhìn thấu đối phương, nhưng thực chất, cái đầu Giáo sư của ngươi từ giây phút đầu tiên đã bị gã chủ soái địch tộc dắt mũi như một đứa trẻ."

Thẩm Diệc Dao nheo mắt, sắc mặt hơi biến đổi, nhưng vẫn c.ắ.n răng giữ im lặng.

Nam Nguyệt Ly chuyển ngón tay sang hai bên sườn núi, thanh âm càng lúc càng dứt khoát, sắc bén: "Sai lầm thứ hai, ngươi chê bai cổ nhân không có tư duy khoa học, nhưng chính ngươi mới là kẻ ngu muội không hiểu thực tế địa lý bờ cõi Tây Bắc. Vùng núi Khe Gió kết cấu đất cát lỏng lẻo, sau những đợt mưa lớn kéo dài, nền đất đã sớm úng nước nghiêm trọng. Ngươi phóng hỏa tiễn thiêu đốt thung lũng, sức nóng kinh hoàng của biển lửa bốc lên sẽ lập tức làm giãn nở thể tích đất đá, gây ra sạt lở địa hình là điều tất yếu của tự nhiên! Ngươi nói hướng gió thay đổi là ngoài ý muốn? Nực cười! Khí tượng sa mạc biến hóa khôn lường, gió Tây Bắc vào mùa này hễ gặp áp thấp hốc núi là dứt khoát sẽ táp ngược chiều. Người không biết tính toán địa thế thời tiết thực tế, chỉ biết bám lấy mấy dòng chữ trong phòng sách để bày binh bố trận, ngươi không hại c.h.ế.t toàn quân thì ai hại c.h.ế.t?"

"Ngươi... ngươi..." Thẩm Diệc Dao run rẩy lùi lại một bước, gương mặt trắng bệch đi vài phần. Ả không ngờ một nữ t.ử cổ đại chỉ biết cầm kỳ thi họa lại có thể chỉ ra những lỗ hổng chí mạng về mặt địa chất học và khí tượng học thực chiến một cách tường tận, chuẩn xác đến thế.

Nam Nguyệt Ly bước thêm một bước, áp lực từ phong thái của đích nữ phủ Thừa tướng khiến Thẩm Diệc Dao cảm thấy ngột ngạt đến mức nghẹt thở: "Và sai lầm lớn nhất của ngươi, chính là trận thắng đầu tiên khiến ngươi thành danh kia, hoàn toàn không phải nhờ vào tài năng quân sự xuất chúng của ngươi, mà hoàn toàn là do một vận may hy hữu của trời đất! Trận trước, chủ soái lão luyện của địch tộc bất ngờ đột t.ử vì bạo bệnh, nội bộ của chúng xâu xé công trạng, gã phó soái mới lên thay ngu muội dẫm đạp lên nhau mà tiến vào thung lũng, lại gặp đúng lúc ngọn gió Tây Bắc tắt hẳn do áp thấp. Ngươi lấy một trận thắng bấp bênh nhờ vào sự may mắn ngẫu nhiên để làm bùa hộ mệnh, ảo tưởng mình là thiên tài quân sự đứng trên đỉnh cao thiên hạ, khinh thường toàn bộ tướng lĩnh Đại Mạc. Sự tự phụ mù quáng đó của ngươi, chính là nguồn gốc của tai họa ngày hôm nay!"

Lời phân tích sắc bén, đầy logic thực tế của Nam Nguyệt Ly như một thanh đại đao, từng nhát từng nhát c.h.ặ.t đứt sạch sẽ mọi hào quang, mọi mớ lý thuyết thượng đẳng của Ả xuyên không, lột trần bộ mặt của một kẻ nói suông giả tạo trước mặt toàn quân.

Đám phó tướng quỳ bên dưới nghe xong, niềm tin cuối cùng dành cho "Thẩm quân sư" hoàn toàn sụp đổ tan tành. Họ dần tuyệt vọng, rồi chuyển sang phẫn nộ cùng cực. Họ hận bản thân vì đã mù quáng tin theo những lời hoa mỹ của Ả, để rồi tự tay đẩy anh em binh sĩ vào cỗ máy nghiền thịt tàn khốc.

Triệu Hùng đứng phắt dậy, đôi mắt đỏ ngầu gầm lên, nhìn Thẩm Diệc Dao bằng ánh mắt căm hận tột độ: "Thẩm Dao! Bản tướng quân hỏi ngươi, lời Vương phi nói có đúng không? Trận trước ngươi hoàn toàn là ăn may? Ngươi không hiểu địa hình, không hiểu khí tượng, vậy mà dám đứng trước mặt bọn ta khoa chân múa tay dạy đời? Ngươi có biết quyết định sai lầm của ngươi đã hại c.h.ế.t bao nhiêu anh em đồng cam cộng khổ với bọn ta bấy lâu nay không?"

"Đúng vậy! Trả mạng mạng sống cho anh em ta đi! Gã quân sư giả tạo này phải chịu quân pháp nghiêm trị!" Toàn bộ tướng sĩ trong lều lớn phẫn nộ vây kín lấy Thẩm Diệc Dao, tiếng chất vấn, tiếng mắng c.h.ử.i vang lên rầm rộ như triều dâng.

Thẩm Diệc Dao đứng giữa vòng vây chất vấn của toàn quân, nhìn những ánh mắt từng sùng bái mình nay chỉ còn sự căm ghét, tởm lợm, Ả hoàn toàn sụp đổ tâm lý. Sự nhục nhã tột cùng đè nặng lên lòng tự trọng của một Giáo sư hiện đại. Ả muốn gào lên giải thích, muốn dùng tư tưởng tiến bộ để bảo vệ bản thân, nhưng số liệu thương vong rành rành, m.á.u tươi của binh sĩ cổ đại ngoài kia vẫn còn chưa ráo, khiến mọi lời ngụy biện của Ả trở nên nực cười, hèn hạ vô cùng.

Nam Nguyệt Ly điềm đạm đứng nhìn sự t.h.ả.m hại của đối phương, nàng tiến lên một bước cuối cùng, đôi mắt trong vắt khóa c.h.ặ.t lấy tâm hồn đang run rẩy của Thẩm Diệc Dao. Nàng nâng tay lên, liệt kê ra bảng số liệu thống kê ghi chép quân vụ, giọng nói lạnh lùng gằn từng chữ, mang theo áp lực vạn trượng giáng thẳng xuống lòng tự phụ của Ả xuyên không:

"Ngươi lấy mạng của bao nhiêu người để chứng minh mình là thiên tài?"