Cổ Nhân Ngu Muội? Để Bản Vương Phi Dạy Ngươi Làm Người!

Chương 13



13.

Xoảng!

Bản báo cáo quân nhu trên bàn gỗ bị ngọn gió đêm sa mạc thốc qua làm lật tung, phát ra những tiếng sột soạt gấp gáp. Giữa bóng tối bao trùm doanh trại Tây Bắc, lều chủ soái của Cửu Vương gia vẫn sáng rực ánh nến. Mặc Khiêm đang ngồi thẳng lưng, chân mày nhíu c.h.ặ.t khi đọc tờ tấu chương chuẩn bị gửi về kinh thành, vết m.á.u khô trên tay áo chiến giáp vẫn chưa kịp tẩy sạch.

Xoạt! Tấm màn da dày cộp ở cửa lều đột ngột bị vén lên. Một bóng dáng lảo đảo lao vào, mang theo hơi lạnh của sương đêm và mùi cát bụi nồng nặc.

Mặc Khiêm dứt khoát ngẩng đầu, đôi mắt chim ưng lập tức b.ắ.n ra tia nhìn lạnh lẽo như băng thạch. Anh đang định quát lớn gọi thị vệ kéo kẻ vô phép này ra ngoài, nhưng khi nhìn rõ khuôn mặt dưới ánh nến, chân mày anh lại càng nhíu c.h.ặ.t hơn.

Thẩm Diệc Dao tóc tai xõa xượi, bộ chiến bào quân sư màu xanh trúc rách nát loang lổ vết m.á.u và bùn đất. Ả không còn vẻ ngạo nghễ, phóng khoáng bẩm sinh của mọi khi. Đôi mắt ả sưng húp, đỏ ngầu, vừa nhìn thấy Mặc Khiêm liền quỳ thụp xuống đất, hai hàng nước mắt tuôn rơi lã chã.

Ả khóc, khóc đến hoa lê đới vũ, khóc đến mức uất nghẹn, giọng nói run rẩy vang lên đầy vẻ tủi nhục: "Vương gia! Xin người hãy minh xét cho ta! Trận chiến Khe Gió vừa rồi dứt khoát không phải lỗi của ta! Ta vì vương quân Đại Mạc dốc hết tâm huyết, đem toàn bộ tri thức tiến bộ ra bày binh bố trận, tại sao... tại sao các người lại đối xử với ta như vậy?"

Mặc Khiêm không nói một lời, nét mặt vô cảm nhìn Thẩm Diệc Dao đang khóc lóc dưới đất. Sự lạnh lùng của anh không làm ả tỉnh ngộ, ngược lại càng kích hoạt tư duy cố chấp của một người hiện đại ưu việt.

Thẩm Diệc Dao lết người tiến về phía trước một bước, hai tay bấu c.h.ặ.t lấy góc bàn gỗ, ngước khuôn mặt đầy nước mắt nhìn Mặc Khiêm, bắt đầu dùng giọng điệu dạy đời ly gián: "Vương gia, người dứt khoát đã bị người phụ nữ kia lừa gạt rồi! Nam Nguyệt Ly căn bản không hề ôn nhu, hiền thục như vẻ bề ngoài! Nàng ta là một kẻ thâm hiểm, ghen tuông đến mức cực đoan! Nàng ta đố kỵ với tài năng của ta, đố kỵ vì ta có thể đứng ngang hàng với đấng nam nhi chốn sa trường nên mới cố tình sắp đặt màn kịch kia để hạ bệ ta, hòng độc chiếm sự sủng ái của người!"

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

Mặc Khiêm nghe đến ba chữ "Nam Nguyệt Ly", mí mắt anh bỗng giật nảy một cái.

Thẩm Diệc Dao thấy anh có phản ứng, tưởng rằng lời ly gián của mình đã có hiệu quả, liền càng điên cuồng nói tiếp, giọng điệu tràn ngập sự khinh bỉ thượng đẳng: "Đích nữ phủ Thừa tướng thì đã sao? Chẳng qua cũng chỉ là một kẻ giả tạo, dùng mưu mô khuê các hèn hạ để thao túng người cổ đại các người! Nàng ta giả vờ thanh cao, giả vờ hiểu binh pháp, nhưng thực chất mục đích duy nhất của nàng ta chỉ là triệt hạ những nữ t.ử có tư tưởng tự do tiến bộ như ta để củng cố vị trí vương phi của mình! Vương gia, người là Chiến thần vạn người kính sợ, người dứt khoát phải tỉnh táo lại, đừng để một sinh vật ký sinh hủ bại như nàng ta dắt mũi!"

"Câm miệng!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Mặc Khiêm đột ngột gầm lên một tiếng, thanh âm trầm hùng như sấm sét giữa đêm giông bão, chấn động đến mức ngọn nến trên bàn lung lay suýt tắt. Anh đứng phắt dậy, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội.

Thế nhưng, điều mà Thẩm Diệc Dao không bao giờ ngờ tới chính là, khuôn mặt của Mặc Khiêm lúc này không phải là sự tức giận đối với Nam Nguyệt Ly, mà là một sự sợ hãi, hoảng hốt tột độ hiện rõ trong đôi mắt chim ưng.

Mặc Khiêm không phải sợ Thẩm Diệc Dao, mà anh đang sợ phát điên lên được! Da đầu anh tê dại, sống lưng lạnh toát khi nghĩ đến việc nếu những lời vu khống, nhảm nhí này lọt vào tai của "A Ly", nàng dứt khoát sẽ không vui. Mà một khi A Ly không vui, tiền đồ vương phủ của anh coi như sụp đổ, chiếc vỏ sầu riêng ở thư phòng kinh thành dứt khoát sẽ tăng thêm vài cái đinh sắt! Anh vừa mới lấy lòng được thê t.ử sau trận thắng, ả quái dị này lại dám chạy tới đây để đào hố chôn anh!

Mặc Khiêm hoảng loạn nhìn quanh lều chủ soái, chỉ sợ Nam Nguyệt Ly đang đứng sau tấm màn che mà nghe thấy. Anh vội vàng bước ra khỏi bàn, dứt khoát kéo giãn khoảng cách với Thẩm Diệc Dao mười bước chân như né tà, lớn tiếng mắng c.h.ử.i để thanh minh lòng thủy chung của mình: "Ngươi câm ngay cái miệng thối của ngươi lại cho bản vương! Ai cho phép ngươi bôi nhọ Vương phi của ta? Ngươi lấy cái tư cách gì để so sánh với A Ly?"

Thẩm Diệc Dao ngơ ngác nhìn phản ứng kinh hồn bạt vía của Mặc Khiêm, ả hoàn toàn không hiểu nổi vì sao một vị tướng quân m.á.u lạnh sa trường lại có biểu cảm giống như một tên trộm bị bắt quả tang như vậy. Ả c.ắ.n răng, uất ức khóc lớn: "Vương gia! Ta là vì người! Nàng ta ghen tuông ích kỷ, dùng quyền thế ép người, người dứt khoát là bị nàng ta ép buộc nên mới phải cung phụng nàng ta như vậy! Ở thế giới tiến bộ của ta, phu thê phải tôn trọng nhau, người làm vương gia tại sao phải sợ một nữ t.ử phong kiến hủ lậu?"

"Ngươi thì biết cái gì!" Mặc Khiêm tức đến mức mặt mũi đỏ gay, giọng nói gằn từng chữ đầy dứt khoát: "Bản vương không phải sợ nàng, bản vương là kính nàng, yêu nàng, sủng nàng! A Ly của ta từ nhỏ tinh thông cầm kỳ thi họa, võ công binh pháp đều xuất chúng, nàng quản lý vương phủ ngăn nắp, một tay xoay chuyển cục diện Khe Gió cứu mạng vạn quân, loại thiên tài chân chính như nàng cần gì phải ghen tuông với một kẻ nói suông, hại c.h.ế.t hàng ngàn binh sĩ như ngươi?"

Anh tiến lại gần giá kiếm, xoẹt một tiếng, thanh trường kiếm hắc thiết sáng loáng được rút mạnh ra khỏi vỏ, mũi kiếm sắc bén chỉ thẳng vào l.ồ.ng n.g.ự.c của Thẩm Diệc Dao, sát khí cuồn cuộn tỏa ra khiến không khí đóng băng: "Còn ngươi, ngươi cậy mình biết vài câu đạo lý viển vông liền chạy tới đây làm trò hề ly gián? Bản vương nói cho ngươi biết, trận trước ngươi ăn may, trận này ngươi hại c.h.ế.t bao nhiêu anh em của ta, nếu không phải vì Vương phi muốn giữ mạng ngươi để đưa về kinh thành xét xử theo luật pháp Đại Mạc, bản vương đã một đao chẻ đôi ngươi từ lâu rồi!"

Thẩm Diệc Dao nhìn mũi kiếm lạnh ngắt đang chĩa vào mình, nhìn ánh mắt tràn ngập sự chán ghét, tởm lợm tột cùng của Mặc Khiêm, lòng tự phụ của ả xuyên không hoàn toàn bị giẫm đạp không thương tiếc. Ả nhục nhã, bàng hoàng đến mức khóc không ra tiếng, không thể hiểu nổi vì sao mớ lý thuyết ly gián đỉnh cao của mình lại thất bại t.h.ả.m hại trước sự "thê nô" ăn sâu vào xương tủy của người đàn ông này.

Mặc Khiêm không thèm nhìn ả lấy một cái, dứt khoát hướng ra ngoài cửa lều hét lớn: "Thị vệ! Điếc hết rồi sao? Mau lôi ả quái dị này ra ngoài, tổng giam vào xe tù canh gác nghiêm ngặt cho bản vương! Nếu còn để ả lẻn vào đây làm bẩn mắt bản vương, ta sẽ c.h.é.m đầu tất cả các người!"

Mấy tên thị vệ vương phủ mặt mày xanh mét, lập tức lao vào như gió lốc, thô bạo túm lấy hai tay Thẩm Diệc Dao lôi xệch ra ngoài. Thẩm Diệc Dao giãy giụa gào thét, nhưng tiếng hét của ả nhanh ch.óng bị gió đêm sa mạc nuốt chửng.

Mặc Khiêm đứng giữa lều, vội vàng thu kiếm vào vỏ, lóng ngóng phủi phủi y phục, trong lòng vẫn còn run rẩy lo sợ. Anh dứt khoát bước đến cửa lều, trừng mắt nhìn theo bóng dáng đang bị áp giải đi xa, giọng nói lạnh lùng vang dội khắp đêm tối:

"Ngươi nói xấu Vương phi của ta thêm một câu nữa thử xem."