14.
Chát!
Một cái tát nảy lửa từ tên binh sĩ canh gác hất hàm Thẩm Diệc Dao ngã xoài xuống đống cỏ khô trong lều giam lỏng. Khóe môi Ả rỉ ra một vệt m.á.u tươi rành rành, nhưng sự đau đớn thể xác ấy dứt khoát không bằng một phần vạn sự nhục nhã đang gặm nhấm tâm can Ả. Gió đêm sa mạc tạt qua khe hở của lều da, thổi bùng lên ngọn lửa oán hận điên cuồng trong đôi mắt sưng húp.
"Lũ cổ nhân ngu muội! Một lũ dã man hủ bại không khai hóa!" Thẩm Diệc Dao nghiến răng trầm giọng c.h.ử.i rủa, hai tay bấu c.h.ặ.t lấy lớp đất cát bẩn thỉu.
Dẫu đã bị Mặc Khiêm thẳng tay ném ra khỏi lều chủ soái, dẫu danh tiếng thiên tài quân sự bị Nam Nguyệt Ly bóc trần không còn một mảnh giáp, Thẩm Diệc Dao dứt khoát vẫn không cam tâm chịu trói. Tư tưởng ưu việt của một Giáo sư hiện đại nói cho Ả biết, Ả không thể c.h.ế.t một cách vô danh, nhục nhã ở cái xó xỉnh phong kiến này được. Ả tin chắc bản thân chỉ thiếu một chút may mắn, và Mặc Khiêm sở dĩ tuyệt tình như vậy hoàn toàn là do bị bùa mê t.h.u.ố.c lú từ gia thế của phủ Thừa tướng ép buộc.
"Chỉ cần có được Mặc Khiêm, chỉ cần hắn thuộc về ta, ta sẽ danh chính ngôn thuận lật ngược thế cờ!" Thẩm Diệc Dao thò bàn tay run rẩy vào trong lớp lót bí mật của chiếc đai ngọc rách nát, lôi ra một chiếc bình sứ nhỏ màu đỏ.
Đây là "Thuốc chung tình" – một loại bí d.ư.ợ.c Ả vô tình có được từ một thương nhân Tây Vực chốn biên thùy trước khi xuất quân. Theo lời tên thương nhân, chỉ cần một giọt hòa vào nước uống, dẫu là bậc thánh nhân sắt đá hay chiến thần m.á.u lạnh cũng sẽ lập tức động tình, cả đời này chỉ biết mê luyến cuồng nhiệt người đầu tiên hắn nhìn thấy.
Thẩm Diệc Dao nắm c.h.ặ.t chiếc bình sứ, gương mặt thanh tú méo mó nặn ra một nụ cười đầy dã tâm cố chấp: "Nam Nguyệt Ly, ngươi cậy mình biết vài ba đường binh pháp phong kiến liền cho rằng mình thắng? Thượng đế đưa ta đến thời đại này, ta dứt khoát mới là nữ chính chân chính. Đêm nay, ta sẽ khiến phu quân của ngươi tự tay quỳ phục dưới chân ta."
Ả bắt đầu vạch ra một kế hoạch dứt khoát. Đêm nay là đêm cuối cùng trước khi vương quân Đại Mạc nhổ neo khải hoàn trở về kinh thành, lòng quân phòng bị dứt khoát sẽ lỏng lẻo. Ả sẽ dùng số vàng bạc còn sót lại để mua chuộc tên lính gác hám lợi, lẻn vào khu vực nhà bếp nấu nước thượng hạng của lều chủ soái, hạ t.h.u.ố.c vào chén canh sâm đêm của Mặc Khiêm.
Thế nhưng, Thẩm Diệc Dao dẫu có bộ óc của Giáo sư hiện đại, thì cũng hoàn toàn không thể ngờ được rằng, mọi hành vi và ánh mắt điên cuồng của Ả từ đầu đến cuối đều lọt vào tầm ngắm của một bóng đen đang nấp ngoài lều giam.
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Đó là một gã gián điệp tinh nhuệ của địch tộc, kẻ đã ẩn mật ẩn nấp trong hàng ngũ binh sĩ hậu cần Đại Mạc từ lâu để chờ thời cơ báo thù. Gã nhìn thấy chiếc bình sứ màu đỏ trong tay Thẩm Diệc Dao, lại nghe thấy lời lẩm bẩm điên loạn của Ả, khóe môi gã lập tức nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn, quỷ quyệt.
"Một ả nữ t.ử điên cuồng muốn hạ d.ư.ợ.c Cửu Vương gia?" Gã gián điệp thì thầm, ánh mắt lóe lên tia sáng c.h.ế.t ch.óc: "Cơ hội trời ban là đây chứ đâu. Mặc Khiêm mạng lớn có thần binh bảo hộ, nhưng nếu ta tương kế tựu kế, dùng chính mưu đồ hèn hạ của ả quái dị này để bẻ gãy toàn bộ vương quân Đại Mạc, đây dứt khoát sẽ là đòn chí mạng nhất."
Gã gián điệp nhanh ch.óng hành động, quyết định tương kế tựu kế. Gã bỏ ra một lượng mê d.ư.ợ.c cực mạnh, nhân lúc tên lính gác lơ là liền lẻn vào đ.á.n.h tráo chiếc bình sứ màu đỏ của Thẩm Diệc Dao. Chiếc bình vẫn nguyên vẹn, nhưng thứ chất lỏng bên trong đã biến thành "Xuân tình tán" – loại mị d.ư.ợ.c thô thiển, tàn khốc nhất của Tây Vực, hễ trúng phải là lý trí bay sạch, bản năng thú tính trỗi dậy cuồng nhiệt, nếu không có nam nữ giao hợp dứt khoát sẽ nổ tung kinh mạch mà c.h.ế.t.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Chưa dừng lại ở đó, gã gián điệp nhìn sang lều trại lớn của đám phó tướng cách đó không xa. Lúc này, đại phó tướng Triệu Hùng cùng vài vị võ tướng trẻ tuổi vừa trải qua trận chiến Khe Gió đẫm m.á.u, lòng dạ đang vô cùng sầu muộn, uất hận vì đặt niềm tin sai chỗ. Họ đang tụ tập cùng nhau uống rượu giải sầu, không khí vô cùng rệu rã.
Gã gián điệp lạnh cười, thò tay rắc một lượng lớn Xuân tình tán vào bên trong những vò rượu mỹ t.ửu chuẩn bị cung ứng cho tiệc rượu của các phó tướng. Hành vi diễn ra vô cùng nhanh gọn, thần không biết quỷ không hay. Trong bóng tối nhập nhẹm của quân doanh đêm muộn, không một ai phát hiện ra bất kỳ điều bất thường nào. Cái bẫy c.h.ế.t người đã được giăng sẵn, chỉ chờ con mồi tự mình nhảy vào.
Biến cố bắt đầu vận hành theo đúng quỹ đạo tàn khốc của nó.
Thẩm Diệc Dao dùng vàng bạc mua chuộc tên lính gác thành công, ả lén lút trốn khỏi lều giam, lóng ngóng mò đến khu vực bếp lò. Ả thấy một vò nước sâm chuẩn bị dâng lên lều chủ soái liền vui mừng khôn xiết, nhanh tay dốc cạn chiếc bình sứ vào bên trong, hoàn toàn không biết mình vừa đổ vào đó một liều t.h.u.ố.c độc đẩy bản thân vào địa ngục.
Thế nhưng, ý trời một lần nữa trêu ngươi Ả. Thẩm Diệc Dao vừa hạ t.h.u.ố.c xong, chưa kịp rút lui thì đột nhiên có tiếng bước chân của tuần tra thân vệ rầm rập đi tới. Ả hoảng sợ đến mức hồn xiêu phách lạc, trong cơn hoảng loạn dứt khoát vớ đại lấy một bình rượu lớn trên bàn bếp để ngụy trang làm nô bộc đi giao rượu, rồi ba chân bốn cẳng cắm đầu chạy thục mạng về phía những lều trại sáng đèn.
Ả chạy đại vào một gian lều lớn, mùi rượu nồng nặc lập tức xộc vào mũi. Bên trong lều, Triệu Hùng cùng đám tướng sĩ mặt mày đỏ gay, đang dốc cạn từng bát rượu lớn đầy u uất.
"Thẩm Dao? Sao ngươi lại ở đây?" Triệu Hùng đặt mạnh bát rượu xuống bàn gỗ, đôi mắt đỏ ngầu trừng lên nhìn gã quân sư rách rưới vừa xông vào.
Thẩm Diệc Dao nén sự hoảng loạn, cố giữ phong thái ung dung dạy đời thường ngày, ả đặt bình rượu xuống bàn, cất giọng khàn khàn ngụy trang: "Triệu tướng quân, các người dứt khoát không cần phải sầu muộn như vậy. Thắng bại là chuyện thường nhà binh, tư duy của các người dẫu chưa hiểu được khoa học của ta, thì ta cũng không trách các người. Đến đây, ta cùng các người uống một chén rượu đoạn tuyệt, ngày mai khải hoàn trở về kinh, ân oán xóa sạch."
Triệu Hùng nghe vậy, cười lạnh một tiếng đầy khinh bỉ: "Uống rượu đoạn tuyệt? Được! Bản tướng quân hôm nay sẽ uống với ngươi một chén, để tiễn đưa cái gọi là thiên tài giả tạo của ngươi!"
Triệu Hùng vung tay, dứt khoát rót đầy một bát rượu lớn đã bị gã gián điệp hạ t.h.u.ố.c mị d.ư.ợ.c từ trước, đẩy về phía Thẩm Diệc Dao. Ả không một chút phòng bị, nâng bát rượu lên uống cạn một hơi sạch sẽ. Đ đám phó tướng xung quanh cũng đồng loạt nâng bát, dốc cạn những giọt rượu độc vào trong bụng.
Chỉ sau vài hơi thở, chén rượu trống rỗng rơi xuống đất vỡ tan tành.
Bên trong gian lều lớn, ngọn nến bỗng nhiên lung lay dữ dội. Mùi rượu nồng đượm dường như biến đổi thành một thứ hương khí ma mị, nóng bỏng một cách kỳ lạ. Thẩm Diệc Dao đột nhiên cảm thấy toàn thân nóng ran như có hàng ngàn con kiến đang bò trong huyết quản, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội, lý trí Giáo sư hiện đại bỗng chốc mờ mịt đi từng chút một. Phía đối diện Ả, Triệu Hùng cùng đám võ tướng trẻ tuổi cũng bắt đầu thở dốc, mắt trợn trừng, gân xanh nổi đầy cổ, ánh mắt nhìn về phía Thẩm Diệc Dao bỗng nhiên phát sinh một sự biến đổi vô cùng quái dị và đáng sợ.
Trong bóng tối sâu thẳm bên ngoài lều trại, gã gián điệp địch tộc đứng ẩn nấp sau góc khuất, chứng kiến Thẩm Diệc Dao và đám phó tướng đã hoàn toàn nuốt trọn miếng mồi mị d.ư.ợ.c, khóe môi gã nhếch lên thành một đường cong lạnh lẽo, tàn nhẫn tột cùng:
"Muốn hại người? Vậy để ngươi tự hại chính mình."