15.
Rầm!
Một tiếng động kinh thiên động địa phá vỡ sự tĩnh mịch của khu lều trại phía sau quân doanh Tây Bắc vào lúc rạng sáng. Chiếc bàn gỗ nặng nề bên trong lều lớn của các phó tướng bị lật tung, chén đĩa vỡ vụn loảng xoảng bạt mạng, kèm theo đó là những tiếng gầm rú hỗn loạn, thở dốc đầy dã tính chấn động cả một vùng.
Hơi lạnh của sương đêm chưa kịp tan thì mị d.ư.ợ.c "Xuân tình tán" cực mạnh của Tây Vực đã hoàn toàn phát tác trong huyết quản của những người bên trong. Lý trí bị thiêu rụi thành tro bụi, bản năng nguyên thủy nhất trỗi dậy một cách tàn khốc, biến đêm cuối cùng nơi biên cương thành một màn hoang đường không cách nào vãn hồi.
"Có chuyện gì thế? Phía lều của Triệu tướng quân xảy ra chuyện gì rồi?"
"Mau! Tập hợp binh mã! Đề phòng địch tộc tập kích bất ngờ!"
Tiếng bước chân rầm rập vang lên dồn dập khắp các ngõ ngách. Lửa đuốc được thắp lên sáng rực, soi rõ khuôn mặt hốt hoảng của hàng ngàn binh sĩ tuần tra. Quân doanh hoàn toàn rơi vào trạng thái hỗn loạn khi những tiếng động ái muội xen lẫn tiếng khóc lóc gào thét t.h.ả.m thiết từ gian lều lớn kia ngày một cao lên, xé rách cả màn đêm.
Ở phía trước lều, một toán binh sĩ canh gác sắc mặt đại biến, không ai dám tự ý xông vào. Đúng lúc đó, tấm màn da dày cộp bất ngờ bị vén mạnh, Cửu Vương gia Mặc Khiêm cùng Nam Nguyệt Ly sải bước tiến tới. Chiến giáp hắc thiết của Mặc Khiêm tỏa ra sát khí đóng băng vạn vật, trong khi Nam Nguyệt Ly vẫn diện bộ trường bào nguyệt bạch đoan trang, thần sắc phẳng lặng như hồ nước mùa thu, điềm đạm đến đáng sợ.
"Vương gia! Vương phi! Bên trong... bên trong dường như có biến!" Triệu phó tướng của cánh quân bọc lót run rẩy ôm quyền bẩm báo.
Mặc Khiêm nheo mắt chim ưng, đôi mắt sắc lạnh quét qua tấm màn da đang rung lên bần bật, giọng nói lạnh lùng dứt khoát hạ lệnh: "Chặt đứt dây neo, lật tung chiếc lều này lên cho bản vương!"
"Tuân lệnh!"
Xoẹt! Xoẹt! Hàng chục thanh trường đao vung lên, những sợi dây thừng giữ lều trại lập tức đứt phăng. Tấm màn da khổng lồ đổ sụp xuống, phơi bày toàn bộ cảnh tượng kinh hoàng bên trong ra trước ánh sáng của hàng trăm ngọn đuốc.
Cả vạn binh sĩ Đại Mạc có mặt tại hiện trường đồng loạt hít vào một ngụm khí lạnh, đứng chôn chân tại chỗ như những bức tượng đá.
Giữa đống đổ nát của cỏ khô và chăn nệm xô lệch, đại phó tướng Triệu Hùng cùng vài vị võ tướng trẻ tuổi đầu tóc bù xù, y phục rách nát, đôi mắt vẫn còn vương nét đỏ ngầu của mị d.ư.ợ.c chưa tan hết. Nhưng chấn động nhất chính là thân ảnh đang nằm bò dưới đất, khóc lóc t.h.ả.m thiết ở trung tâm.
Thẩm Diệc Dao – gã "Thẩm quân sư" giả trai cao ngạo bấy lâu nay, lúc này chiến bào màu xanh trúc đã bị xé rách tả tơi, để lộ ra làn da trắng trẻo cùng đường cong rành rành của một nữ t.ử. Mái tóc b.úi cao phong lưu thường ngày xõa xượi trên vai, chiếc đai ngọc rách nát vứt sang một bên. Ả ôm lấy l.ồ.ng n.g.ự.c, toàn thân run rẩy kịch liệt, gương mặt thanh tú tràn ngập sự nhục nhã, bàng hoàng và uất hận tột đỉnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Sự thật phơi bày một cách trần trụi và tàn nhốc nhất dưới ánh mặt trời rạng sáng. Ả bị chính những người Ả từng khoác vai bá cổ, uống rượu lu bù gọi là "huynh đệ" làm nhục trong cơn say t.h.u.ố.c.
"Lũ dã man! Một lũ súc sinh phong kiến hủ bại!" Thẩm Diệc Dao gào lên điên cuồng, nước mắt hòa cùng cát bụi nhuốm bẩn khuôn mặt. Ả dùng ánh mắt oán hận thượng đẳng nhìn chằm chằm vào đám đông binh sĩ xung quanh, lớn tiếng mắng nhiếc để bảo vệ lòng tự trọng tội nghiệp của một Giáo sư hiện đại: "Ta là người văn minh! Ta là thiên tài quân sự của các người! Các người làm sao có thể đối xử với ta như thế này? Triệu Hùng! Ngươi phải chịu trách nhiệm! Các người phải thực hiện chế độ một vợ một chồng để đền bù tôn nghiêm cho ta!"
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Triệu Hùng lúc này mị d.ư.ợ.c đã tan được vài phần, nhìn thấy thân hình nữ t.ử của Thẩm Diệc Dao, gã kinh hoàng lùi lại, sắc mặt từ đỏ gay chuyển sang trắng bệch như người c.h.ế.t. Gã nghe lời mắng c.h.ử.i của Ả, không hề có nửa điểm thương hại, ngược lại trong lòng dâng lên một sự ghê tởm, căm hận tột cùng.
"Chịu trách nhiệm? Một vợ một chồng?" Triệu Hùng vung tay, dứt khoát nhổ một bãi nước bọt xuống đất, giọng nói khàn đặc vì phẫn nộ: "Thẩm Dao, ngươi hóa ra là một con thối nữ nhân! Ngươi giả trai lừa dối vương quân, tư thông trong quân doanh, đây là tội c.h.ế.t tru di tam tộc theo luật pháp Đại Mạc! Bản tướng quân dẫu có c.h.ế.t cũng không bao giờ cưới loại nữ nhân mưu mô hèn hạ, hại c.h.ế.t hàng ngàn anh em binh sĩ như ngươi!"
"Phải đấy! Loại nữ nhân lăng loàn, vô liêm sỉ!" Đám phó tướng xung quanh cũng đồng loạt lùi xa như né tà, ánh mắt nhìn Thẩm Diệc Dao tràn ngập sự khinh bỉ, coi thường tột độ.
Những bí mật, những hành vi phóng khoáng quá mức trước kia của Ả bỗng chốc được đào lại dưới một góc nhìn hoàn toàn khác. Việc Ả khoác vai bá cổ nam nhân, ngày ngày lăn lộn trong quân doanh, uống rượu lu bù dứt khoát không còn là "khoáng đạt tự do" nữa, mà biến thành minh chứng rõ ràng nhất cho sự trơ trẽn, lăng loàn, chà đạp lên mọi khuê huấn giáo điều. Danh tiếng "thần cơ diệu toán" của Ả vốn đã sụp đổ sau trận thua Khe Gió, nay đến chút tôn nghiêm của nữ t.ử cũng bị chính hành vi của Ả đạp xuống bùn đen.
Không còn một ai đứng về phía Ả. Đ đám binh sĩ từng sùng bái Ả nay chỉ nhìn Ả bằng ánh mắt kinh tởm như nhìn một sinh vật bẩn thỉu.
Thẩm Diệc Dao nhìn quanh vòng vây, nhìn những gương mặt cổ đại đang sỉ nhục mình, rồi ánh mắt Ả đột ngột chạm phải Nam Nguyệt Ly đang đứng cao cao tại thượng. Nam Nguyệt Ly vẫn mỉm cười ôn hòa, điềm đạm, đôi mắt trong vắt phẳng lặng nhìn xuống sự t.h.ả.m hại của Ả giống như nhìn một chú hề diễn trò trong rạp xiếc.
Lòng tự phụ của kẻ xuyên không bị nghiền nát thành từng mảnh vụn. Thẩm Diệc Dao hóa điên gào khóc, định lao về phía Nam Nguyệt Ly: "Nam Nguyệt Ly! Là ngươi hại ta! Ngươi là đồ phụ nữ phong kiến độc ác!"
Xoẹt! Thanh trường kiếm hắc thiết của Mặc Khiêm dứt khoát rút ra, mũi kiếm sắc bén lạnh ngắt đặt ngay sát cổ Thẩm Diệc Dao, sát khí cuồn cuộn khóa c.h.ặ.t Ả tại chỗ. Mặc Khiêm trừng mắt nhìn Ả bằng ánh mắt tàn nhẫn như muốn ăn tươi nuốt sống, giọng nói gằn từng chữ đầy dứt khoát: "Ả quái dị kia, ngươi còn dám mở miệng sỉ nhục Vương phi của ta thêm một lời, bản vương sẽ lập tức băm vằn ngươi làm mồi cho quạ!"
Anh quay sang nhìn thê th t.ử, khuôn mặt lạnh lùng lập tức biến đổi thành vẻ khép nép tội nghiệp, cuống cuồng giải thích thanh minh: "A Ly, nàng nhìn xem, gã này rõ ràng là tự gieo gió gặt bão, t.h.u.ố.c mị d.ư.ợ.c này chắc chắn là do Ả định dùng để hại người nhưng lại tự hại mình! Ta hoàn toàn trong sạch, đêm qua ta ngủ ở lều riêng bên cạnh Nam đại ca, có đại ca làm chứng cho ta!"
Nam Nguyệt Ly khẽ vươn tay vỗ nhẹ lên mu bàn tay của Mặc Khiêm, nụ cười điềm đạm không đổi, giọng nói nhẹ nhàng thanh tao: "Vương gia yên tâm, thiếp thân dĩ nhiên tin tưởng người."
Nàng ngước mắt nhìn về phía vạn quân đang đứng bao vây xung quanh, thanh âm dõng dạc truyền khắp quân doanh rạng sáng: "Thẩm Diệc Dao giả trai lừa gối, nhiễu loạn lòng quân, gây trọng tội sát thương binh sĩ, hành vi lăng loàn bại hoại gia phong. Truyền lệnh của bản vương phi, lập tức áp giải Ả vào xe tù, xích c.h.ặ.t t.a.y chân, đưa về kinh thành chờ Bộ Lễ và Đại Lý Tự đồng xét xử!"
"Tuân lệnh Cửu Vương phi!"
Tiếng kinh hô vang khắp quân doanh: "Thẩm Dao là nữ nhân!"