3.
Rầm!
Một tiếng động trầm đục vang lên trong lều trung quân. Bản sơ đồ bố phòng và nhật ký quân vụ bị ném mạnh xuống bàn phẳng, khiến những mũi tên gỗ cắm trên sa bàn cũng phải rung lên bần bật.
Các phó tướng vốn đang hân hoan trong niềm vui thắng trận lập tức im bặt. Bầu không khí bên trong lều lớn rơi xuống điểm đóng băng chỉ trong một chớp mắt.
Mặc Khiêm đứng thẳng bên bàn nghị sự, chiến bào thẫm màu còn vương vệt m.á.u khô chưa kịp tẩy sạch. Gương mặt anh góc cạnh như băng đá sa trường, đôi mắt chim ưng lạnh lùng quét qua từng người đang đứng bên dưới. Sát khí cuồn cuộn tỏa ra từ vị Chiến thần Đại Mạc khiến văn võ toàn quân chưa bao giờ dám thở mạnh.
"Các người thật sự cho rằng trận này thắng là nhờ vào thần cơ diệu toán?" Giọng Mặc Khiêm trầm thấp, lạnh lẽo vô cùng.
Đại phó tướng Triệu Hùng hơi sững sờ, trán rịn ra một tầng mồ hôi mỏng, cung kính ôm quyền: "Vương gia, Thẩm quân sư dùng mưu kế hỏa công thiêu rụi ba vạn vương quân địch tộc, đây... đây chẳng phải là đại thắng ngoài dự kiến sao?"
"Đúng là ngoài dự kiến." Mặc Khiêm cười lạnh, ngón tay gõ mạnh vào vị trí thung lũng hẹp trên bản đồ: "Nhưng cái ngoài dự kiến lớn nhất là chủ soái địch tộc đột t.ử, nội bộ của chúng xâu xé công trạng mới đ.â.m đầu vào chỗ c.h.ế.t. Triệu Hùng, ngươi đi theo bản vương đ.á.n.h trận mười năm, cái đầu trên cổ ngươi chỉ để làm cảnh thôi sao?"
Mặc Khiêm tiến lên một bước, áp lực ngàn cân đè nặng lên vai các tướng lĩnh: "Nhìn kỹ lại hướng gió đêm đó đi! Gió Tây Bắc thổi ngược chiều. Nếu áp thấp thời tiết không đột ngột xuất hiện làm ngọn gió tắt hẳn, thì ngọn lửa từ trận hỏa công đó đã theo gió tạt ngược lại, thiêu rụi toàn bộ cánh quân mật của chúng ta rồi!"
Anh lật mở cuốn nhật ký ghi chép quân vụ, giọng nói gằn từng chữ đầy nghiêm khắc: "Lý thuyết sách vở cái gì mà gọng kìm bất đối xứng? Điểm phục binh ở sườn núi phía tả hoàn toàn là đất cát lún. Nếu quân địch chia làm hai đường bao vây từ phía sau, ba vạn thạch lương thảo ở cửa ngõ phía Tây đã bị cướp sạch từ lâu. Trận này chúng ta không phải thắng nhờ mưu kế, mà là thắng nhờ vận may."
Đám phó tướng nghe xong, sắc mặt đại biến, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc sống lưng. Họ mải mê trong tiếng reo hò chiến thắng, nghe những thuật ngữ cao siêu từ Thẩm Dao mà mù quáng tin phục. Lúc này, dưới sự phân tích sắc bén, lạnh lùng của Mặc Khiêm, họ mới nhận ra toàn bộ kế sách kia thực chất đang treo mạng sống của vạn quân trên lưỡi đao tấc tóc. Chỉ cần một sợi tóc đứt, vương quân Đại Mạc đã toàn quân bị diệt.
"Bản vương cảnh cáo các người." Mặc Khiêm thu tay về, ánh mắt thâm trầm đầy uy nghiêm: "Từ nay về sau, nghiêm cấm toàn quân thần thánh hóa Thẩm Dao. Những kiến thức sách vở viển vông đó không có chỗ đứng trên chiến trường đổi bằng m.á.u thực tế. Kẻ nào còn dám mang mạng sống của binh sĩ ra làm trò đùa thí nghiệm, bản vương sẽ dùng quân pháp nghiêm trị không tha!"
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
"Mạt tướng tuân lệnh!" Đám phó tướng lập tức quỳ sụp xuống, không ai dám hoài nghi lời của vị Chiến thần trải qua trăm trận nữa.
Bên ngoài lều lớn, Thẩm Diệc Dao đang cầm một xấp tài liệu cải tiến v.ũ k.h.í, định vào tìm Mặc Khiêm để tiếp tục thể hiện tài năng. Ả đứng nép bên góc khuất của tấm màn da che cửa, nghe không sót một chữ nào từ cuộc đối thoại bên trong.
Nụ cười tự tin trên gương mặt thanh tú của ả dần đông cứng lại. Đôi lông mày thanh mảnh nhíu c.h.ặ.t, ngón tay siết c.h.ặ.t lấy xấp giấy tờ đến mức móng tay chuyển sang màu trắng bệch.
Trong lòng Thẩm Diệc Dao, một luồng uất nghẹn và bất mãn dâng lên mãnh liệt. Ả vốn là một Giáo sư chính trị hiện đại, nắm giữ tinh hoa kiến thức của cả một nền văn minh đi trước hàng ngàn năm. Chiến thuật hỏa công đó là ả đúc kết từ những trận đ.á.n.h kinh điển trong sách vở, làm sao có thể sai được? Người cổ đại các người không nhìn ra cái hay của chiến thuật, lại đổ lỗi cho vận may?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Đố kỵ. Đúng là đố kỵ bẩm sinh của kẻ cầm quyền." Thẩm Diệc Dao hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho bản thân bình tĩnh, thầm nghĩ trong lòng.
Ả cho rằng Mặc Khiêm sở dĩ có thái độ lạnh lùng, phủ nhận công lao của ả như vậy là vì anh cảm thấy địa vị "Chiến thần" của mình đang bị đe dọa. Một vị vương gia vạn người kính sợ, bỗng nhiên bị một gã quân sư trẻ tuổi mới đến cướp mất hào quang bằng một trận thắng oanh liệt, làm sao anh ta có thể cam tâm cho được? Sự bảo thủ và tính hiếu thắng của đàn ông cổ đại đã khiến Mặc Khiêm nảy sinh lòng ghen ghét đối với một thiên tài như ả.
"Ngươi càng muốn dập tắt hào quang của ta, ta lại càng phải đứng trước mặt ngươi." Ánh mắt Thẩm Diệc Dao lóe lên một tia kiên định xen lẫn kiêu ngạo.
Ả tự tin vào bàn tay vàng tri thức của mình. Thời đại phong kiến lạc hậu này cần một kẻ tiên phong khai sáng như ả. Mặc Khiêm tuy lạnh lùng, tàn nhẫn, nhưng lại là nam nhân quyền lực nhất, hoàn mỹ nhất ở nơi này. Việc chinh phục một vị Chiến thần cao ngạo, bắt anh ta phải cúi đầu thừa nhận tư duy hiện đại của ả, mới là chiến thắng vinh quang nhất.
Nghĩ đến đây, Thẩm Diệc Dao chỉnh lại dung nhan, nén đi sự bực bội, thản nhiên bước vào trong lều.
"Thẩm Dao bái kiến Vương gia." Thẩm Diệc Dao ôm quyền, giọng nói trong trẻo, phong thái ung dung tự tại như một danh sĩ không màng danh lợi.
Đám phó tướng vừa đứng dậy, nhìn thấy ả liền có chút ngượng ngùng, ánh mắt không còn sự sùng bái cuồng nhiệt như trước mà mang theo vài phần e dè, phòng bị.
Mặc Khiêm ngồi trở lại ghế chủ tọa, khuôn mặt không chút cảm xúc, đôi mắt lạnh lẽo nhìn gã nam nhân nhỏ nhắn trước mặt: "Thẩm quân sư có việc gì?"
"Nghe nói Vương gia đang kiểm tra lại nhật ký quân vụ, Thẩm Dao có mang đến một số phương án cải tiến nỏ tiễn dựa trên nguyên lý cơ học." Thẩm Diệc Dao bước tới, đặt xấp bản vẽ lên bàn, dùng giọng điệu bề trên quen thuộc để giải thích: "Binh khí hiện tại của Đại Mạc quá thô sơ, tầm b.ắ.n ngắn, độ chuẩn xác kém. Nếu áp dụng cấu trúc ròng rọc và đòn bẩy này, lực sát thương sẽ tăng lên gấp đôi. Người cổ... người bình thường đ.á.n.h trận thường phụ thuộc vào thể lực, nhưng dùng công cụ khoa học mới là thượng sách."
Ả cố ý nhấn mạnh hai chữ "khoa học", ánh mắt nhìn thẳng vào Mặc Khiêm, chờ đợi sự kinh ngạc từ anh. Ả tin rằng, bản thiết kế vượt thời đại này sẽ khiến vị vương gia bảo thủ kia phải sáng mắt ra.
Mặc Khiêm lật qua vài tờ bản vẽ, khóe môi khẽ nhếch lên một đường vòng cung lạnh lùng đầy châm biếm. Anh không thèm nhìn đến những thuật ngữ rắc rối của ả, thẳng tay ném tập bản vẽ sang một bên.
"Ròng rọc? Đòn bẩy?" Mặc Khiêm đứng dậy, từng bước tiến sát đến trước mặt Thẩm Diệc Dao, chiều cao vượt trội cùng khí thế áp đảo của anh khiến ả cảm thấy ngột ngạt: "Bản vẽ thì tinh xảo, nhưng Thẩm quân sư có biết vùng biên cương Tây Bắc quanh năm gió cát gầm rú, cát mịn sẽ lọt vào những khe rãnh nhỏ này làm kẹt toàn bộ hệ thống dây cót không? Ngươi có biết gỗ ở biên cương khô khốc, dùng cấu trúc phức tạp này chỉ cần b.ắ.n ba lần là thân nỏ tự động nứt gãy không?"
Thẩm Diệc Dao cứng họng, gương mặt trắng bệch đi vài phần. Ả thiết kế dựa trên lý thuyết công nghiệp hiện đại, hoàn toàn chưa từng nghĩ tới điều kiện khắc nghiệt của thực địa cổ đại.
"Ở sa trường, thứ binh sĩ cần là sự bền bỉ, đơn giản và hiệu quả, chứ không phải thứ đồ chơi tinh xảo nhưng vô dụng này." Mặc Khiêm ghé sát tai ả, giọng nói trầm thấp đầy cảnh cáo: "Thu lại mấy trò vặt vãnh của ngươi đi. Đừng tưởng một lần ăn may là có thể đứng trước mặt bản vương khoa chân múa tay."
Nói xong, Mặc Khiêm quay lưng, dứt khoát sải bước ra khỏi lều trại quân y, không thèm để lại cho ả một ánh nhìn nào nữa.
Thẩm Diệc Dao đứng trơ trọi giữa lều, các phó tướng xung quanh cũng lục đục giải tán, không ai thèm tiến lại gần ả như mọi khi. Sự nhục nhã và thất bại lần đầu tiên trong đời khiến l.ồ.ng n.g.ự.c ả phập phồng dữ dội. Nhưng sự cố chấp của một kẻ tự xưng là người hiện đại ưu việt không cho phép ả nhận sai. Ả tin rằng Mặc Khiêm chỉ đang cố chấp bảo vệ lòng tự trọng tội nghiệp của cổ nhân mà thôi.
Thẩm Diệc Dao quay đầu nhìn theo bóng lưng thẳng tắp, oai phong của Mặc Khiêm đang khuất dần sau màn đêm sa trường, bàn tay ả siết c.h.ặ.t, trên mặt nở nụ cười đầy tự tin và kiêu ngạo: "Rồi sẽ có ngày ngươi phải thừa nhận ta."