4.
Keng!
Tiếng một chiếc chén ngọc bảo thạch va chạm nhẹ trên khay bạc vang lên giữa Thái Hòa điện phồn hoa, rực rỡ ánh đèn. Mùi rượu mỹ t.ửu ngào ngạt cùng hương trầm thượng hạng quyện vào nhau, nhưng bầu không khí bên trong yến tiệc lại mang một tầng vi diệu và đầy gợn sóng.
Hôm nay là tiệc tẩy trần long trọng do đích thân Hoàng đế thiết đãi để mừng vương quân Đại Mạc đại thắng khải hoàn. Văn võ bá quan cung kính ngồi hai bên điện lớn, hoàng thân quốc thích quần áo lụa là, ai nấy đều mang vẻ mặt hân hoan rạng rỡ.
Thế nhưng, tâm điểm của mọi ánh nhìn lúc này không phải là bệ hạ trên long ngai, mà là một bóng dáng trẻ tuổi đang thong thả bước vào trung tâm đại điện.
Thẩm Diệc Dao hôm nay đã khôi phục lại y phục nữ t.ử, nhưng không giống như các quý nữ kinh thành thích mặc váy dài thướt tha, ả lại chọn một bộ trường bào màu trắng bằng lụa cao cấp gọn gàng, tóc b.úi cao bằng một dải lụa đơn giản, phong thái phóng khoáng đầy vẻ dị biệt. Thân phận của ả được giới thiệu trước bá quan là khách quý của quân doanh, người đã hiến kế hỏa công giúp ổn định bờ cõi biên cương.
Cậy mình có hào quang của trận thắng lớn và tư thế của một Giáo sư chính trị hiện đại ưu việt, Thẩm Diệc Dao ngẩng cao đầu, ánh mắt lướt qua những gương mặt cổ đại đầy vẻ khinh thường ngầm. Ả cho rằng lũ đàn ông phong kiến này chỉ biết quy phục trước quyền lực và những giáo điều hủ bại, chỉ có ả mới sở hữu bộ óc tiên phong nắm giữ tương lai.
Ánh mắt Thẩm Diệc Dao khẽ đảo quanh một vòng, cuối cùng dừng lại ở vị trí bàn tiệc long trọng của Cửu Vương phủ.
Mặc Khiêm đang ngồi đó, trên người khoác một bộ cẩm bào thêu mãng xà màu đen huyền bí, gương mặt góc cạnh vô cảm, tỏa ra thứ khí thế lãnh khốc áp đảo quần hùng. Sự tàn nhẫn, dứt khoát trên sa trường của anh khiến các quan viên xung quanh ngay cả việc nâng chén chúc rượu cũng phải khép nép, cẩn trọng.
"Đàn ông cổ đại dẫu có quyền thế đến đâu, đối diện với tư duy vượt thời đại cũng sẽ phải khuất phục mà thôi." Thẩm Diệc Dao thầm nghĩ trong lòng, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười đầy tự tin.
Ả thong thả nâng chén rượu bạc, bước thẳng về phía bàn tiệc của Mặc Khiêm trước sự ngỡ ngàng của văn võ bá quan. Thẩm Diệc Dao đứng dừng lại trước mặt anh, không hề hành lễ quỳ bái theo quy củ phong kiến, mà chỉ nghiêng đầu nhẹ, đôi mắt nhìn chằm chằm vào Mặc Khiêm, ánh mắt mập mờ, sâu xa xen lẫn vài phần tình tứ như muốn nói: Chúng ta là những người đã từng vào sinh ra t.ử, từng có chung một bí mật chốn sa trường.
"Cửu Vương gia, trận chiến Tây Bắc vừa qua thật sự là một kỷ niệm khó quên. Kế sách hỏa công của Thẩm Dao dẫu có hay, nhưng cũng phải nhờ Vương gia quyết đoán phối hợp mới có thể làm nên đại tích." Giọng Thẩm Diệc Dao không quá lớn, nhưng lại cố tình kéo dài, mang theo một tầng ý tứ mập mờ khó tả.
Ả vừa dứt lời, cả đại điện bỗng chốc rộ lên những tiếng xầm xì, bàn tán nhỏ to. Các quan viên nhìn nhau đầy ẩn ý, mấy vị phu nhân mệnh phụ thì khẽ dùng quạt che miệng, ánh mắt liên tục liếc về phía Mặc Khiêm và gã "Thẩm quân sư" giả trai này. Ánh mắt tình tứ, ám muội của Thẩm Diệc Dao cùng những lời nói có phần "gần gũi" ấy đã thành công khiến mọi người có mặt trong yến tiệc lập tức hiểu lầm rằng giữa vị Chiến thần tàn nhẫn và vị khách quý nữ t.ử này chắc chắn có một đoạn tình cảm mập mờ nơi biên thùy gió cát.
Mặc Khiêm nhìn gã nữ t.ử mặc đồ trắng đang đứng chắn trước bàn tiệc của mình, chân mày đen rậm nhíu c.h.ặ.t lại, trong mắt tràn ngập sự chán ghét và phiền phức. Anh dứt khoát xoay chén rượu trong tay, đang định mở miệng lạnh lùng ra lệnh cho hộ vệ ném ả quái dị này ra ngoài, thì từ phía cửa điện, một tiếng thông báo trong trẻo của thái giám vang lên:
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
"Cửu Vương phi đến!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ngay lập tức, một bóng dáng thanh mảnh, đoan trang từ ngoài cửa điện thong thả bước vào. Nam Nguyệt Ly hôm nay mặc một bộ cung trang thêu hoa mẫu đơn ẩn hiện bằng chỉ bạc sang trọng mà không phô trương, mái tóc mun b.úi kiểu vương phi, cài một bộ bộ d.a.o bằng ngọc lưu ly khẽ lay động theo từng bước chân. Khuôn mặt nàng tuyệt mỹ, đôi mắt trong vắt như hồ nước mùa thu, trên môi luôn giữ nụ cười ôn hòa, điềm đạm đúng chuẩn mực của một đích nữ hai triều phò trợ. Nàng đi đến đâu, khí chất thanh cao, dung nhã đến cực điểm liền áp chế quần phương đến đó.
Vừa nhìn thấy bóng dáng thê t.ử xuất hiện, Chiến thần Đại Mạc vốn đang tỏa ra sát khí đóng băng vạn vật bỗng nhiên cứng đờ người. Toàn bộ sự lạnh lùng, dứt khoát trên gương mặt Mặc Khiêm bay sạch như chưa từng tồn tại. Thay vào đó là một sự hoảng hốt, kinh sợ tột độ hiện rõ trong đôi mắt chim ưng của anh.
Rầm!
Mặc Khiêm vội vã đứng phắt dậy, thậm chí vạt áo cẩm bào còn dẫm phải chân bàn làm chén rượu đổ ra ngoài, nhưng anh hoàn toàn không quan tâm. Trước ánh mắt ngơ ngác của Hoàng đế và văn võ bá quan, vị Cửu Vương gia khét tiếng m.á.u lạnh sa trường đột nhiên vứt bỏ hết thảy uy nghiêm, ba bước gộp làm một, hớt hải chạy băng qua đại điện, hướng thẳng về phía Nam Nguyệt Ly.
"A Ly!" Giọng Mặc Khiêm cao lên một tông, mang theo sự cuống cuồng và sợ hãi bẩm sinh của một kẻ "thê nô" sợ vợ ghen.
Anh chạy đến bên cạnh Nam Nguyệt Ly, không màng đến lễ nghi cung đình hay hàng trăm con mắt đang trợn trừng kinh hãi xung quanh, lập tức vươn hai tay nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay nhỏ nhắn của nàng. Mặc Khiêm dùng thân hình cao lớn của mình khéo léo che chắn toàn bộ tầm nhìn của thê t.ử khỏi phía Thẩm Diệc Dao, gương mặt lo lắng đến mức trán rịn ra một tầng mồ hôi mỏng.
"A Ly, nàng đến rồi! Sao nàng đi đường không thông báo để ta ra cửa cung đón nàng? Gió đêm ngoài điện lớn lắm, tay nàng lại lạnh rồi này!" Mặc Khiêm vừa cuống quýt xoa xoa sưởi ấm tay cho nàng, vừa liên tục liếc nhìn nét mặt của Nam Nguyệt Ly để dò xét, trong lòng anh lúc này hoảng loạn đến mức như ngồi trên đống lửa. Anh thề có trời đất, anh hoàn toàn không muốn liên quan gì đến ả quái dị đồ trắng kia cả!
Toàn bộ Thái Hòa điện chìm vào một khoảng lặng c.h.ế.t ch.óc. Hoàng đế đang nâng chén rượu bỗng khựng lại giữa không trung, văn võ bá quan và các mệnh phụ phu nhân há hốc mồm, trợn mắt nhìn cảnh tượng kinh hoàng trước mắt.
Vị Chiến thần Đại Mạc ai nhìn cũng phải kinh hồn bạt vía, g.i.ế.c người không chớp mắt kia, lúc này lại giống như một chú cún nhỏ đang khép nép, lo lắng lấy lòng vị Vương phi vốn bị đồn là "nhu nhược, dễ bắt nạt". Sự tương phản cực hạn này khiến tư duy của người trong đại điện hoàn toàn đình trệ.
Thẩm Diệc Dao đứng cách đó không xa, nhìn thấy cảnh tượng Mặc Khiêm vội vã chạy trốn mình như né tà để đến ôm chân một nữ t.ử cổ đại, gương mặt ả lập tức trở nên vô cùng khó coi. Sự kiêu ngạo của người hiện đại khiến ả không thể chấp nhận được việc mình bị phớt lờ một cách nhục nhã như vậy. Ả nhìn Nam Nguyệt Ly với ánh mắt đầy vẻ bất mãn và ghen tị, thầm nghĩ nữ t.ử này chỉ biết dựa vào quyền thế gia tộc để trói buộc đàn ông, hoàn toàn là một sinh vật ký sinh hủ bại vô dụng.
Nam Nguyệt Ly vẫn duy trì nụ cười ôn hòa, điềm đạm như gió xuân. Nàng không hề tức giận, đôi mắt trong vắt nhìn thẳng vào gương mặt đang tràn ngập sự hoảng hốt của phu quân mình, khẽ chớp mắt, giọng nói nhẹ nhàng thanh tao: "Vương gia, dường như vị khách quý kia đang có chuyện muốn đàm đạo cùng người. Thiếp thân có làm phiền hai người chăng?"
Nghe thấy câu nói mang theo ý vị thâm sâu ấy, da đầu Mặc Khiêm lập tức tê dại. Anh như nhìn thấy hình ảnh chiếc vỏ sầu riêng đang chờ sẵn mình ở thư phòng vương phủ.
Mặc Khiêm không kịp suy nghĩ nhiều, lập tức lớn tiếng thanh minh, giọng nói vang vọng khắp đại điện, gấp gáp đến mức lạc cả đi: "A Ly! Nàng tin ta đi, giữa ta và gã đó tuyệt đối không có nửa điểm quan hệ! Trận chiến ở Tây Bắc hoàn toàn là do thuộc hạ tự ý sắp xếp cho gã làm quân sư tạm thời. Ta ở trong quân doanh suốt ba tháng, chưa từng cho gã đứng cách ta quá năm bước!"
Anh vừa nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng, vừa quay đầu trừng mắt nhìn Thẩm Diệc Dao với ánh mắt lạnh lẽo, tàn nhẫn như muốn ăn tươi nuốt sống ả, hoàn toàn cắt đứt mọi sự mập mờ mà ả cố tình tạo ra trước đó: "Thẩm cô nương, bản vương cùng ngươi chỉ là quan hệ quân vụ công sự, xin hãy tự trọng hành vi ngôn ngữ, tránh để Vương phi của bản vương phải bận lòng!"
Mặc Khiêm quay ngoắt đầu lại, gương mặt lạnh lùng lập tức biến đổi thành vẻ mặt tội nghiệp, dốc lòng cầu xin, cuống cuồng nhìn Nam Nguyệt Ly: "A Ly, nàng tin ta đi, ta thật sự chưa từng nhìn kỹ mặt gã đó lần nào."