Cổ Nhân Ngu Muội? Để Bản Vương Phi Dạy Ngươi Làm Người!

Chương 5



5.

"Cạn ly! Hôm nay không say không về!"

Tiếng cười nói hào sảng rầm rộ vang lên từ gian phòng bao thượng hạng của t.ửu lâu đắt đỏ nhất kinh thành. Mùi rượu nồng đượm bay tỏa khắp không gian, quyện cùng tiếng chén đĩa va chạm loảng xoảng bạt mạng.

Bên trong phòng tiệc, vài vị phó tướng và võ tướng trẻ tuổi thuộc hạ thân cận dưới trướng Cửu Vương gia Mặc Khiêm đang ngồi vây quanh một chiếc bàn lớn phủ đầy sơn hào hải vị. Ngồi ở vị trí trung tâm, không ai khác chính là Thẩm Diệc Dao. Hôm nay, ả lại một lần nữa cải trang thành nam nhi trong bộ trường bào thắt gọn, eo buộc đai ngọc, dáng vẻ phong lưu, phóng khoáng vô cùng.

Sau gáo nước lạnh bị Mặc Khiêm dội thẳng vào mặt ở tiệc tẩy trần cung đình mấy ngày trước, Thẩm Diệc Dao không hề nản lòng. Ả tự thuyết phục bản thân rằng vị Cửu Vương gia kia chỉ vì bị áp lực từ gia thế của phủ Thừa tướng và người vợ "nhu nhược" Nam Nguyệt Ly trói buộc, nên mới phải diễn kịch lạnh lùng trước mặt bá quan. Để củng cố thế lực và tìm đường quay lại bên cạnh Chiến thần, ả quyết định bắt đầu từ việc thắt c.h.ặ.t mối quan hệ với đám phó tướng thô hào này.

Ả vươn tay, vô cùng tự nhiên khoác vai vị phó tướng thô kệch Triệu Hùng ngồi bên cạnh, tay kia nâng cao chén rượu bạc, giọng nói có phần ngà ngà say nhưng đầy vẻ ngạo nghễ: "Triệu huynh! Trận thắng Tây Bắc vừa rồi dẫu sao cũng là mồ hôi nước mắt của anh em ta. Đến đây, cạn thêm một chén!"

"Được! Cạn! Thẩm huynh đệ thật đúng là người hào sảng!" Triệu Hùng cười hô hố, không mảy may nghi ngờ, thẳng tay vỗ bành bạch vào lưng Thẩm Diệc Dao rồi dốc cạn chén rượu.

Đám võ tướng trẻ tuổi xung quanh cũng đồng loạt reo hò cổ vũ. Trong mắt những nam nhân sa trường xuất thân thô lậu này, gã "Thẩm Dao" trước mặt tuy vóc dáng nhỏ nhắn, gương mặt trắng trẻo như thư sinh, nhưng phong thái uống rượu không thua gì đấng nam nhi, lại chẳng màng quy củ tiểu tiết, thật sự là một người vô cùng đặc biệt. Không một ai trong số họ có thể nhìn ra vị "Giang huynh đệ" cùng họ chung lều, khoác vai bá cổ bấy lâu nay thực chất lại là một nữ t.ử rành rành.

Thẩm Diệc Dao đặt mạnh chén rượu xuống bàn, hai chân hơi dạng ra, một tay gác lên đầu gối, bắt đầu dùng ánh mắt của một kẻ thuộc tầng lớp văn minh cao hơn để nhìn ngắm những con người cổ đại xung quanh. Bản tính của một Giáo sư chính trị hiện đại bắt đầu trỗi dậy khi có men rượu kích thích. Ả nhìn đám đàn ông này, trong lòng tràn ngập một sự thương hại lẫn tự cao khinh bỉ.

"Triệu huynh, các người đ.á.n.h trận lưu huyết hy sinh mạng sống vì cái gì? Vì một gã hoàng đế ngồi trên ngai vàng, hay vì cái gọi là trung quân ái quốc hủ lậu?" Thẩm Diệc Dao gõ ngón tay xuống bàn, giọng điệu mang đậm tính chất giảng bài, dạy đời: "Thời đại này của các người thật sự quá lạc hậu, phong kiến từ trong xương tủy. Con người sinh ra vốn dĩ là bình đẳng, thiên phú nhân quyền, nam hay nữ cũng đều có quyền lợi ngang nhau. Tại sao nữ t.ử cứ phải giam mình trong hậu viện, còn nam nhân các người thì cứ răm rắp nghe theo những giáo điều phong kiến vô lý?"

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Đám phó tướng nghe đến hai chữ "bình đẳng" và "thiên phú nhân quyền" thì ngơ ngác nhìn nhau, những khái niệm này quá mức xa lạ đối với họ. Một võ tướng trẻ tuổi gãi đầu gãi tai hỏi: "Thẩm huynh, nam nữ bình đẳng là thế nào? Nữ t.ử không ở nhà thêu thùa quản gia, chẳng lẽ lại đòi vác đao ra sa trường sao?"

Thẩm Diệc Dao hừ lạnh một tiếng, ánh mắt lộ rõ sự thượng đẳng vô bờ bến: "Tại sao lại không thể? Đó là tư duy hẹp hòi của các người mà thôi. Ở thế giới... ở những nơi tiến bộ mà ta biết, nam nữ cùng đi học, cùng làm quan, cùng gánh vác giang sơn. Lễ giáo phong kiến của các người đặt ra vô số quy tắc hà khắc, bóp nghẹt bản tính con người, bắt nữ t.ử phải tam tòng tứ đức, khép nép nhu nhược như vị Cửu Vương phi kia, thật sự là một sự sỉ nhục đối với nền văn minh!"

Ả lại rót đầy một chén rượu, đứng bật dậy, một tay chống hông, lớn tiếng ra rả bàn luận như thể đang đứng trên bục giảng đại học: "Nực cười nhất chính là chế độ thê thiếp của các người! Một nam nhân cưới năm thê bảy thiếp, biến nữ t.ử thành món hàng trao đổi quyền lực, xem họ như vật ký sinh. Tư tưởng tiến bộ chân chính phải là một vợ một chồng, chung thủy tuyệt đối! Đàn ông cổ đại các người chỉ biết thỏa mãn thú tính bản thân, không có chút ý thức nào về sự tôn trọng bạn đời."

Càng nói, Thẩm Diệc Dao càng cảm thấy bản thân mình thật vĩ đại. Ả tin chắc rằng những tư tưởng hiện đại này một khi truyền bá ra ngoài sẽ giống như một luồng ánh sáng khai sáng, phá tan màn đêm tăm tối của chế độ phong kiến Đại Mạc. Ả nhìn đám tướng sĩ đang ngơ ngác lắng nghe bên dưới, lòng tự phụ dâng lên đến cực điểm. Tư tưởng của ả tiến bộ hơn, cao siêu hơn tất cả những con người đang sống ở thời đại này. Ả sinh ra là để làm kẻ cứu rỗi, làm người dẫn đường cho lũ cổ nhân ngu muội.

Đám phó tướng Đại Mạc dẫu sao cũng là những kẻ thô hào, quanh năm chỉ biết cầm đao kiếm, chưa từng được nghe những lý thuyết kinh thế hãi tục như vậy bao giờ. Tuy có nhiều chỗ họ không hiểu, nhưng cách Thẩm Diệc Dao hùng hồn tuyên bố, mắng c.h.ử.i lễ giáo một cách dứt khoát, không sợ trời không sợ đất lại khiến họ cảm thấy vô cùng chấn động. Họ cho rằng "Thẩm huynh" là một danh sĩ ẩn dật, sở hữu những học thuyết cao thâm của các bậc thánh nhân phương xa mà người thường không cách nào chạm tới.

"Thẩm huynh đệ mắng rất hay! Mấy lão già ở Bộ Lễ suốt ngày quy củ phiền phức, lão t.ử cũng nhìn không vừa mắt từ lâu rồi!" Triệu Hùng uống thêm một ngụm rượu lớn, mặt đỏ gay, lớn tiếng phụ họa: "Mặc dù chuyện một vợ một chồng nghe có chút lạ lẫm, nhưng cách ngươi nói về nam nhi sa trường phải có khí phách, không chịu trói buộc bởi những luật lệ cổ hủ thật sự rất đúng ý ta!"

"Đúng vậy! Tư tưởng của Thẩm quân sư thật sự quá mức khoáng đạt, vượt xa những hủ nho trong triều đình!" Một võ tướng trẻ tuổi khác cũng giơ cao chén rượu, ánh mắt nhìn Thẩm Diệc Dao tràn ngập sự kính phục, sùng bái tột cùng: "Bọn ta thô lậu, quanh năm suốt tháng chỉ biết có g.i.ế.c ch.óc, người trong kinh thành ai cũng chê bọn ta đầy mùi m.á.u tanh, né tránh không kịp. Chỉ có Thẩm huynh là không chê bai, lại còn coi bọn ta là bằng hữu, cùng uống rượu đàm đạo đại cục."

Thẩm Diệc Dao cười lớn, một lần nữa ngồi xuống, khoác tay lên vai Triệu Hùng, gương mặt tràn đầy sự đắc ý và tự mãn. Ả tận hưởng sự kính phục của đám phó tướng, cảm thấy bản thân đã hoàn toàn thu phục được cánh tay phải của Mặc Khiêm. Chỉ cần có sự ủng hộ của toàn bộ tướng lĩnh quân doanh, việc ả bước chân vào phủ Cửu Vương gia, thay thế vị trí của người đàn bà cổ đại nhu nhược Nam Nguyệt Ly kia chỉ còn là vấn đề thời gian.

Triệu Hùng nhìn gã thanh niên trắng trẻo trước mặt, trong lòng dâng lên một sự cảm kích chân thành. Gã đặt mạnh chén rượu xuống, nhìn Thẩm Diệc Dao bằng ánh mắt vô cùng xúc động, lớn tiếng cảm thán:

"Thẩm huynh đúng là tri kỷ hiếm có trên đời."