6.
"Xoảng!"
Tiếng chiếc chén sứ men lam thượng hạng va chạm nhẹ trên mặt bàn đá cẩm thạch vang lên giữa đình hóng mát chốn biệt viện Trưởng Công chúa. Thanh âm giòn giã ấy vô tình bóp nghẹt bầu không khí vốn dĩ đang vui vẻ, yểu điệu của buổi tiệc thưởng trà. Mùi hương thanh khiết của trà long tỉnh quyện cùng hương hoa mẫu đơn ngào ngạt khắp ngự uyển, nhưng không một ai còn tâm trí để thưởng thức.
Hôm nay, biệt viện của Trưởng Công chúa mở tiệc tụ hội dành cho các quý nữ đại gia tộc tại kinh thành. Những người có mặt ở đây, nếu không phải là quận chúa, thiên kim đích nữ của các phủ quan viên nhất phẩm, nhị phẩm trong triều, thì cũng là những mệnh phụ phu nhân có m.á.u mặt.
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Thế nhưng, tâm điểm của mọi ánh nhìn lúc này lại đổ dồn vào hai nữ t.ử đang ngồi đối diện nhau ở khu vực trung tâm đài thưởng trà.
Nam Nguyệt Ly thong thả ngồi ở vị trí chủ tọa dành cho Cửu Vương phi. Nàng mặc một bộ nhu quần thêu hoa nhài ẩn hiện bằng chỉ tơ tằm màu trắng mộc vô cùng trang nhã, mái tóc đen mun chỉ cài độc một chiếc trâm ngọc bích đơn giản. Khuôn mặt nàng từ tốn, đôi mắt trong vắt phẳng lặng như hồ nước mùa thu, trên môi luôn giữ nụ cười ôn hòa, đoan trang đúng chuẩn mực phong thái của một đích nữ được giáo dưỡng nghiêm ngặt từ phủ Thừa tướng.
Phía đối diện nàng, Thẩm Diệc Dao lại là một sự tồn tại hoàn toàn dị biệt. Hôm nay, ả vẫn giữ nguyên lối trang phục giả trai, lấy tên là Thẩm Dao. Ả diện một bộ giao lĩnh tràng bào màu xanh trúc cắt may gọn gàng, thắt lưng buộc c.h.ặ.t, phong thái phóng khoáng, hai tay chắp sau lưng, cằm hơi hếch lên đầy vẻ ngạo nghễ bẩm sinh.
Đây là lần đầu tiên Thẩm Diệc Dao diện kiến Nam Nguyệt Ly – vị chính thất vương phi luôn được đồn đại là "hiền lành đến mức nhu nhược" của Cửu Vương phủ.
Thẩm Diệc Dao khẽ híp mắt, chậm rãi đ.á.n.h giá Nam Nguyệt Ly từ đầu đến chân bằng một ánh mắt tràn ngập sự khinh thường ngầm. Trong lòng vị Giáo sư chính trị hiện đại này, Nam Nguyệt Ly chẳng qua cũng chỉ là một sản phẩm đáng thương, một món đồ lỗi thời được nhào nặn hoàn mỹ dưới bàn tay độc hại của xã hội phong kiến hủ bại mà thôi.
Ả thầm nghĩ, một nữ t.ử dẫu có xinh đẹp, đoan trang đến mấy, nhưng tư duy bị giam cầm trong những giáo điều cổ hủ thì cũng chỉ là một chú chim non tội nghiệp trong chiếc l.ồ.ng son quyền lực. Một linh hồn hủ lậu như vậy, làm sao có thể thấu hiểu và xứng đáng đứng bên cạnh một kiêu hùng sa trường như Cửu Vương gia Mặc Khiêm?
Thẩm Diệc Dao thản nhiên tiến lên một bước, không hề hành lễ quỳ bái theo đúng quy củ của triều đình đối với một bậc Vương phi, mà chỉ nhàn nhạt chắp tay, giọng điệu mang theo sự cao ngạo bẩm sinh của kẻ nắm giữ văn minh đi trước thời đại: "Thẩm Dao bái kiến Cửu Vương phi. Nghe danh Vương phi đoan trang hiền thục đã lâu, hôm nay gặp mặt, quả nhiên đúng như lời đồn."
Hai chữ "lời đồn" được ả nhấn mạnh đầy ẩn ý, rõ ràng là đang châm biếm sự nhu nhược, yếu đuối của Nam Nguyệt Ly.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Toàn bộ khách khứa có mặt tại biệt viện, từ Trưởng Công chúa cho đến các quý nữ kinh thành, thảy đều im lặng theo dõi. Không một ai lên tiếng phá vỡ cục diện này. Một bên là thiên kim Thừa tướng quyền quý, một bên là gã "Thẩm công t.ử" có đại công ăn may tại biên cương, cuộc chạm trán này dĩ nhiên là màn kịch hay nhất kinh thành mùa hạ này.
Nam Nguyệt Ly dường như không hề nhận ra sự vô lễ trong thái độ của đối phương. Nàng vẫn bình thản nâng chén trà lên, khẽ dùng nắp chén gạt nhẹ bọt trà, cử chỉ thong thả, ưu nhã đến cực điểm. Nàng nhấp một ngụm nhỏ, hành động vô cùng tự nhiên, hoàn toàn không có nửa điểm tức giận hay d.a.o động trước lời khiêu khích.
Thấy Nam Nguyệt Ly giữ im lặng, Thẩm Diệc Dao càng cho rằng vị Vương phi này quả thực là một kẻ nhút nhát, chỉ biết nấp sau quyền thế gia tộc để cầu an. Lòng tự phụ của ả xuyên không lập tức dâng lên đến cực điểm. Ả quyết định dùng tư tưởng hiện đại siêu việt của mình để thức tỉnh, hoặc đúng hơn là để đè bẹp lòng tự trọng của người phụ nữ cổ đại này trước mặt toàn bộ quý tộc kinh thành.
"Vương phi dường như rất hài lòng với cuộc sống nhàn hạ chốn hậu viện?" Thẩm Diệc Dao khoanh tay trước n.g.ự.c, khinh bỉ liếc nhìn chiếc trâm ngọc trên tóc Nam Nguyệt Ly, cất giọng dạy đời: "Ta thật sự thấy đáng tiếc cho nữ t.ử các người. Sinh ra trong thời đại này, từ nhỏ đã bị trói buộc bởi tam tòng tứ đức, lớn lên lại bị giam hãm trong bốn bức tường, ngày ngày chỉ biết sống dựa vào nam nhân để sinh tồn. Các người xem nam nhân như bầu trời, nhưng có bao giờ nghĩ đến việc tự mình đứng lên dưới ánh mặt trời chưa?"
Ả tiến gần hơn một bước, thanh âm cao hơn, vang vọng khắp đình hóng mát: "Lễ giáo phong kiến dạy các người học cầm kỳ thi họa, thêu thùa nữ công, nhưng bản chất của những thứ đó là gì? Chẳng qua cũng chỉ là những kỹ năng vô dụng, được tạo ra để biến nữ t.ử thành một món đồ chơi vừa mắt nam nhân, làm vật trang trí cho phủ đệ của họ mà thôi! Đáng nực cười nhất là các người lại lấy đó làm niềm kiêu hãnh!"
Mấy vị quý nữ ngồi gần đó nghe vậy thì biến sắc mặt, bàn tay nắm c.h.ặ.t khăn lụa vì phẫn nộ, nhưng khí thế của Thẩm Diệc Dao quá ngông cuồng, khiến bọn họ nhất thời không biết phản bác ra sao.
Thẩm Diệc Dao càng nói càng đắc ý, gương mặt thanh tú lộ rõ sự thượng đẳng vô bờ bến: "Nữ nhân phong kiến dẫu có là vương phi, chính thất, thì nửa đời người còn lại cũng chỉ là một sinh vật ký sinh hèn mọn. Nam nhân ban cho một chút ân sủng thì vui cười, nam nhân nạp thiếp đổi lòng thì chỉ biết ôm gối khóc thầm chốn phòng khuê. Thật là một sự chà đạp lên giá trị tôn nghiêm của con người!"
Ả xoay người, tà áo xanh trúc bay lên, phong thái tràn đầy sự tự do giả tạo: "Nữ nhân phải giống như ta, tự do tự tại, vác đao ra sa trường, dùng trí tuệ để bày binh bố trận, đứng ngang hàng với đấng nam nhi, tự làm chủ vận mệnh của chính mình! Chứ không phải như Vương phi đây, ngoài việc ngồi một chỗ thưởng trà, thêu hoa, chờ đợi sự che chở của phu quân, thì dẫu giang sơn có biến đổi cũng chẳng thể làm được việc gì giúp ích cho thiên hạ."
Màn phát biểu hùng hồn mang đậm tư tưởng nữ quyền thượng đẳng của Thẩm Diệc Dao tuôn ra như thác đổ. Ả dùng ánh mắt bề trên nhìn xuống Nam Nguyệt Ly, chờ đợi một sự hoảng loạn, nhục nhã hay ít nhất là một màn cãi vã mất kiểm soát từ phía đối phương. Ả tin chắc rằng, với vốn kiến thức chính trị hiện đại của mình, việc bẻ gãy một nữ t.ử cổ đại chỉ biết cầm kỳ thi họa là điều dễ như trở bàn tay.
Thế nhưng, suốt từ đầu đến cuối, Nam Nguyệt Ly vẫn im lặng lắng nghe. Nàng không hề tức giận, hàng mi dài hơi rủ xuống giấu đi tâm tư sâu hoắm, thần sắc ôn hòa điềm đạm đến mức đáng sợ. Nàng không hề có ý định phản bác ngay lập tức, mà thản nhiên để cho Thẩm Diệc Dao diễn hết màn kịch tự cao tự đại của mình. Sự bình tĩnh tuyệt đối của nàng giống như một dòng nước sâu, dẫu gió bão bên trên có gầm rú thế nào thì bên dưới vẫn là một mảnh tĩnh lặng đóng băng.
Khi Thẩm Diệc Dao dứt lời, cả biệt viện rơi vào một khoảng lặng im phăng phắc, đến nỗi một chiếc lá rụng cũng có thể nghe thấy. Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào Cửu Vương phi, hồi hộp chờ xem phản ứng của nàng.
Nam Nguyệt Ly lúc này mới chậm rãi đặt chén trà xuống mặt bàn đá. Tiếng gốm sứ va chạm nhẹ nhàng nhưng dứt khoát vang lên thanh thúy. Nàng ngước đôi mắt trong vắt, phẳng lặng như gương nhìn thẳng vào Thẩm Diệc Dao, trên khuôn mặt tuyệt mỹ hiện lên một nụ cười nhàn nhạt, giọng nói dịu dàng nhưng mang theo áp lực vô hình đè nặng không gian:
"Thẩm công t.ử nói xong rồi sao? Vậy đến lượt ta."