7.
Gió mùa hạ lướt qua hồ sen, làm những đóa hoa mẫu đơn trong biệt viện khẽ lay động, kéo theo tiếng bộ d.a.o ngọc lưu ly thỉnh thoảng va vào nhau lách cách. Toàn bộ đài thưởng trà yên tĩnh đến mức một chiếc lá rụng cũng có thể nghe thấy. Mấy chục đôi mắt của các vị mệnh phụ và quý nữ kinh thành đều đổ dồn về phía thượng tọa, nín thở chờ đợi một trận lôi đình thịnh nộ từ Cửu Vương phi.
Theo luật lệ Đại Mạc, một thường dân dẫu có công trạng dẫu có tôn xưng là khách quý quân doanh, nếu dám ở trước mặt vương phi nói năng làm càn, sỉ nhục lễ giáo như vậy thì đã đủ tội tống giam vào đại lao. Thế nhưng, Nam Nguyệt Ly vẫn ung dung ngồi đó, thần sắc phẳng lặng, thong thả điều chỉnh lại vạt áo tơ tằm thêu nhài chìm của mình.
Nàng không hề dùng thân phận hoàng tộc hay quyền thế của phủ Thừa tướng hai triều để ép người. Nàng chỉ nhìn Thẩm Diệc Dao bằng đôi mắt trong vắt không một gợn sóng, nhàn nhạt mở miệng, giọng nói dịu dàng ôn hòa như nước chảy qua khe đá: "Thẩm cô nương mở miệng là mắng nữ t.ử phong kiến hèn mọn, chê bai cầm kỳ thi họa vô dụng, lại tự nhận mình tự do tự tại dưới ánh mặt trời. Vậy bản vương phi muốn hỏi cô nương một câu, trong mắt cô nương, cái gì mới được gọi là năng lực?"
Thẩm Diệc Dao khoanh tay trước n.g.ự.c, cười lạnh một tiếng. Ả cho rằng Nam Nguyệt Ly bắt đầu đuối lý nên mới phải hỏi một câu mang tính khái niệm mơ hồ như vậy. Bản tính của một Giáo sư chính trị hiện đại lập tức trỗi dậy, ả ngẩng cao đầu, dùng giọng điệu đanh thép giảng giải đạo lý: "Năng lực chính là khả năng tự chủ! Một nữ nhân chân chính muốn tự do thì điều tiên quyết phải là tự lập về mặt kinh tế, dùng trí tuệ tự mình kiếm tiền nuôi sống bản thân, đứng độc lập trên đôi chân của mình chứ không phải ngửa tay xin tiền phụ thuộc vào nam nhân! Kiểu nữ t.ử quý tộc từ nhỏ giam mình trong phòng khuê học ba cái trò gảy đàn, ngâm thơ, thêu hoa để chờ ngày gả đi, biến mình thành món đồ phụ thuộc, đó hoàn toàn là sự bất lực của giai cấp hủ bại."
Đám quý nữ xung quanh nghe vậy, sắc mặt chợt xanh chợt trắng, uất ức nắm c.h.ặ.t khăn lụa nhưng lại không biết phải dùng ngôn từ gì để phản bác lại một mớ lý thuyết quá đỗi mới lạ và gay gắt này.
Nam Nguyệt Ly khẽ nâng chén trà lên, môi cười nhạt, thanh âm vang lên không nhanh không chậm: "Tự lập kinh tế? Tự mình kiếm tiền? Logic của Thẩm cô nương thật sự khiến bản vương phi cảm thấy thú vị. Cô nương cậy mình đọc vài cuốn sách cổ phương xa, đi qua vài mảnh đất biên thùy liền cho rằng mình thấu hiểu thế cục thiên hạ, nhìn thấu nữ t.ử phong kiến. Nhưng cô nương có biết, vì sao thiên kim đại gia tộc từ nhỏ đã phải học cầm kỳ thi họa không?"
Thẩm Diệc Dao nhướng mày, khinh khỉnh đáp: "Chẳng phải là để làm vật trang trí vừa mắt phu quân, làm công cụ hôn nhân đổi chác quyền lực cho gia tộc sao?"
"Nông cạn." Nam Nguyệt Ly nhàn nhạt thốt ra hai chữ. Nàng nhẹ nhàng đặt chén trà xuống bàn đá, tiếng va chạm tuy nhỏ nhưng lại mang theo áp lực thâm trầm của một đích nữ phủ Thừa tướng: "Cầm kỳ thi họa, dưỡng tính định thần. Người học đàn biết tiến lui, người học cờ biết đại cục, người học thư pháp biết kiên định, người học họa biết nhìn xa trông rộng. Đây là những kỹ năng rèn luyện tâm tính và tư duy phản biện từ thuở thiếu thời. Cô nương nghĩ nữ t.ử quý tộc gả đi chỉ biết ngồi một chỗ cầu xin nam nhân ban phát ân sủng để sinh tồn? Đó là vì cô nương hoàn toàn không hiểu kết cấu vận hành của một đại gia tộc."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nam Nguyệt Ly đứng dậy, từng bước điềm đạm bước xuống bậc thềm đài thưởng trà. Phong thái đoan trang, cao quý tuyệt đối của nàng tỏa ra một thứ khí thế áp đảo hoàn toàn sự ngông cuồng của ả xuyên không: "Một đích nữ gả vào đại gia tộc làm chính thất phu nhân, nàng mang theo của hồi môn là ruộng đất, trang trại, cửa tiệm kinh doanh độc lập. Toàn bộ quyền sở hữu và vận hành sản nghiệp này thuộc về riêng tư của nàng, phu quân không được phép can thiệp, luật pháp Đại Mạc bảo hộ điều đó. Nàng phải dùng trí tuệ quản trị để điều phối hàng trăm gia nô, tính toán sổ sách kinh tế phức tạp, duy trì nguồn tài chính vững mạnh cho cả một phủ đệ. Đây chẳng phải là tự lập kinh tế sao?"
Nàng dừng bước trước mặt Thẩm Diệc Dao, ánh mắt trong vắt khóa c.h.ặ.t lấy gương mặt đang dần đông cứng của đối phương: "Không chỉ dừng lại ở đó, chính thất phu nhân còn gánh vác trọng trách ngoại giao giai cấp. Việc thiết đãi tiệc tùng, kết giao khuê các, cân bằng mối quan hệ lợi ích giữa các gia tộc chính trị trên triều đình đều do một tay người phụ nữ điều phối trong hậu viện. Một bước đi sai, toàn bộ gia tộc có thể rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục. Việc quản gia trị nội, điều phối sản nghiệp, ngoại giao gia tộc và duy trì cán cân chính trị, những thứ này không phải là năng lực sống còn thì là cái gì? Cô nương phủ nhận sạch trơn mồ hôi nước mắt và trí tuệ của nữ t.ử cổ đại, chẳng qua là vì góc nhìn của cô nương quá mức hẹp hòi, chỉ biết bám lấy mấy câu khẩu hiệu suông tiến bộ để tự lừa mình dối người."
"Ngươi... ngươi đây là ngụy biện! Chế độ thê thiếp hủ bại, đàn ông tam thê tứ thiếp, các người dẫu có năng lực quản gia thì bản chất vẫn là vật phụ thuộc, làm sao có được sự bình đẳng chân chính?" Thẩm Diệc Dao tức đến mức l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng, ả không ngờ một người cổ đại lại có tư duy logic sắc bén đến mức bóc trần từng lớp lý thuyết hiện đại của ả một cách gọn gàng như vậy. ả vội vàng dùng chế độ hôn nhân để phản công.
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Nam Nguyệt Ly vẫn duy trì nụ cười ôn hòa, nhưng trong ánh mắt phẳng lặng kia lại hiện lên một sự châm biếm sâu sắc: "Bình đẳng chân chính? Thẩm cô nương, cô nương đang dùng tiêu chuẩn, dùng kết cấu xã hội của một thời đại khác, một mảnh đất xa xôi nào đó để ép buộc và phán xét con người ở thời đại này. Đó không phải là tiến bộ, đó là sự ngây ngô và độc đoán. Ở Đại Mạc, kết cấu xã hội dựa trên tôn ti trật tự và sự phân công lao động giai cấp. Chính thất phu nhân có vị thế độc lập, có luật pháp bảo vệ quyền lợi và con cái dòng đích. Cô nương chê bai chúng ta không dám vác đao ra sa trường, không dám đứng ngang hàng với nam nhân? Sa trường đổi bằng m.á.u, hậu phương đổi bằng mưu. Nếu không có nữ t.ử chúng ta bình định hậu phương, quản lý kinh tế quốc gia thông qua các sản nghiệp đại gia tộc, đàn ông các người lấy cái gì để yên tâm ra tiền tuyến?"
Nghe đến đây, các vị mệnh phụ và quý nữ kinh thành ngồi xung quanh đồng loạt gật đầu, ánh mắt nhìn Nam Nguyệt Ly đầy vẻ thán phục, kính ngưỡng. Lời phân tích của Cửu Vương phi không chỉ lấy lại tôn nghiêm cho Nam phủ, mà còn khẳng định vị thế, giá trị và công lao to lớn của toàn bộ nữ t.ử quý tộc Đại Mạc bấy lâu nay bị xem nhẹ. Sự tức giận ban đầu của họ đã biến thành sự hả hê tột cùng khi nhìn thấy gã "Thẩm quân sư" ngông cuồng đang dần rơi vào thế hạ phong.
Trưởng Công chúa ngồi trên cao khẽ nhấp một ngụm trà, trong mắt hiện lên tia tán thưởng rõ rệt. Đích nữ Nam phủ quả danh bất hư truyền, văn võ song toàn, hiểu lòng người lại càng hiểu chính trị sâu sắc.
Thẩm Diệc Dao đứng chôn chân tại chỗ, gương mặt thanh tú trắng bệch rồi chuyển sang đỏ gay vì nhục nhã. Ả muốn dùng tư duy Giáo sư chính trị hiện đại để nghiền ép cổ nhân, muốn đóng vai kẻ tiên phong khai sáng, nhưng cuối cùng lại bị chính một người cổ đại dùng logic kết cấu kinh tế xã hội học đè bẹp không thương tiếc. Ả mấp máy môi, muốn nói về nhân quyền, muốn nói về tự do cá nhân, nhưng trước sự lập luận c.h.ặ.t chẽ, thực tế của Nam Nguyệt Ly, tất cả những lý thuyết sách vở viễn vông của ả bỗng chốc trở nên rỗng tuếch, nực cười như trò trẻ con múa rìu qua mắt thợ. Ả hoàn toàn không thể tìm ra một kẽ hở nào để phản bác.
Nam Nguyệt Ly nhìn thẳng vào sự cố chấp và hoang mang trong mắt Thẩm Diệc Dao, nàng từ tốn xoay người, tà áo nhu quần thướt tha khẽ lướt qua mặt đất biệt viện. Nàng bước trở lại vị trí thượng tọa của mình, thong thả nâng chén trà lên, nhẹ nhàng kết luận:
"Người hiểu thời thế mới là người thông minh. Kẻ cầm vài câu đạo lý rồi cho rằng mình cao hơn tất cả mới thực sự đáng buồn."