8.
"Báo! Quân tình khẩn cấp! Phe đối địch quấy nhiễu biên cương, ba mươi vạn thiết kỵ binh đang áp sát bờ cõi Tây Bắc!"
Tiếng truyền tin dồn dập vang lên xé rách bầu không khí yên bình của kinh thành Đại Mạc. Khói lửa chiến tranh một lần nữa nhen nhóm, thánh chỉ từ hoàng cung ban xuống ngay trong đêm. Cửu Vương gia Mặc Khiêm phụng mệnh tiếp nhận thống soái quân đội, lập tức xuất quân ngay phục dịch hành trang.
Thế nhưng, điều khiến vị Chiến thần Đại Mạc đau đầu nhất lúc này không phải là ba mươi vạn thiết kỵ binh hung hãn của địch tộc, mà là bóng dáng quen thuộc đang đứng chình ình ngay giữa đội ngũ hậu cần tại quảng trường thao trường.
Thẩm Diệc Dao lại một lần nữa giả trai thành Thẩm Dao, mặc một bộ chiến bào quân sư, ngang nhiên đứng cưỡi trên lưng ngựa. Ả dùng ánh mắt thản nhiên đầy tự phụ nhìn thẳng vào Mặc Khiêm, như muốn chứng minh rằng dẫu anh có xua đuổi, có khinh thường thế nào, thì cái thời đại phong kiến này vẫn cần đến trí tuệ vượt thời gian của ả.
Ả thầm nghĩ, trận thắng ăn may lần trước chính là tấm bùa hộ mệnh vững chắc nhất. Lần này quân tình khẩn cấp hơn gấp bội, Mặc Khiêm dẫu có bảo thủ đến đâu dẫu có sợ hãi thế lực của phủ Thừa tướng đến đâu, cuối cùng cũng sẽ phải khuất phục trước những lý thuyết quân sự hiện đại mà ả nắm giữ.
Mặc Khiêm vừa nhìn thấy Thẩm Diệc Dao, gân xanh trên trán liền giật nảy liên hồi. Đôi mắt chim ưng của anh tràn ngập sự chán ghét cùng cực, anh lập tức quay sang quát lớn với đại phó tướng Triệu Hùng: "Ai cho phép gã đưa người này vào hàng ngũ xuất quân? Biên cương là nơi để đùa giỡn sao?"
Triệu Hùng cùng đám phó tướng trẻ tuổi vội vã tiến lên, nhao nhao ôm quyền, ra sức che chở bảo vệ cho Thẩm Diệc Dao: "Vương gia bớt giận! Thẩm quân sư lần trước đã lập đại công hỏa công diệt sạch ba vạn chủ lực địch, vương quân toàn thắng là nhờ gã! Lần này địch tộc hung hãn gấp bội, anh em binh sĩ trong quân doanh ai nấy đều vô cùng sùng bái và tin tưởng vào mưu kế của Thẩm huynh. Có gã đi theo làm quân sư, lòng quân mới định, xin Vương gia vì đại cục minh xét!"
"Đúng vậy, Vương gia! Thẩm huynh sở hữu tư duy kinh thế hãi tục, có gã trợ lực, vương quân chúng ta như hổ mọc thêm cánh!" Một phó tướng khác dốc lòng khuyên can.
Thẩm Diệc Dao đứng phía sau khoanh tay cười nhạt, giọng điệu mang đậm tính chất dạy đời nâng cao: "Vương gia, chính trị và quân sự dĩ nhiên không thể dựa vào sự định kiến cá nhân. Ta tới đây là vì sinh mạng của vạn quân Đại Mạc, vì nền văn minh tiến bộ, chứ không phải vì ham muốn tư lợi bộc lộ bản thân. Người làm đại tướng dĩ nhiên phải biết dung nạp hiền tài, thay vì dung túng cho lòng ích kỷ hẹp hòi của mình."
Mặc Khiêm nhìn đám thuộc hạ thân cận bấy lâu nay bỗng nhiên bị mấy câu thuật ngữ viển vông của ả mê hoặc đến mức lú lẫn, lại nhìn phong thái tự cao thượng đẳng chướng mắt của Thẩm Diệc Dao, anh cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c tức nghẹn đến mức muốn hộc m.á.u. Nếu không phải vì đại quân chuẩn bị xuất phát, lòng quân cần phải duy trì sự ổn định tuyệt đối, anh đã một đao c.h.é.m c.h.ế.t ả quái dị này tại chỗ.
Anh đau đầu nhức óc, nhưng cái đau đầu lớn nhất là: Nếu A Ly ở kinh thành nghe tin ả này lại bám theo quân đội của anh ra biên cương, nàng mà hiểu lầm thì tiền đồ vương phủ của anh coi như xong đời! Chiếc vỏ sầu riêng ở thư phòng dường như đang vẫy gọi anh một cách vô cùng chân thực.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Giữa đêm tối bên trong lều hành quân lập vội ngoại ô kinh thành trước giờ nhổ neo, Chiến thần Đại Mạc khét tiếng m.á.u lạnh sa trường lúc này lại đang ngồi khúm núm trước bàn nến. Anh cầm b.út lông, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán, bàn tay run rẩy viết thư mật gửi gấp về vương phủ.
Bức thư thứ nhất viết: "A Ly thân yêu của ta! Tình hình biên cương khẩn cấp, ta phải xuất quân ngay. Nhưng ta thề với trăng sáng, ta hoàn toàn không muốn đem theo ả quái dị họ Thẩm kia! Là đám phó tướng Triệu Hùng ngu muội ra sức bảo vệ ả, đòi sống đòi c.h.ế.t đem ả theo để định lòng quân. Bản vương thật sự vô tội! Bản vương dứt khoát không nhìn ả lấy một cái, đi đường cách ả ba dặm, nàng nhất định phải tin ta!"
Viết xong vẫn thấy chưa đủ an toàn, Mặc Khiêm lại vội vàng lật giấy viết tiếp bức thứ hai: "A Ly, gã Thẩm Dao kia hôm nay mắng ta ích kỷ hẹp hòi. Ta tức giận đến mức muốn lột da ả, nhưng ta nhịn! Ta nhịn là vì sợ nàng lo lắng, sợ nàng nghĩ ta có tư tình với ả nên mới giận cá c.h.é.m thớt. Trái tim của ta, lòng thủy chung một vợ một chồng của ta sáng như tuyết trắng trời Nam, nàng dứt khoát đừng bắt ta ngủ thư phòng khi trở về được không?"
Mỗi một bức thư mật đều được anh đóng dấu ấn tín vương phủ, cấp tốc lệnh cho thân vệ ám bộ dùng thần mã nhanh nhất phi báo về kinh thành.
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Sáng hôm sau, tại phủ Cửu Vương gia, Nam Nguyệt Ly đang thong thả ngồi trong hậu viện thưởng trà, Thanh Trúc vội vã bưng một xấp thư mật dày cộm chạy vào, gương mặt nửa buồn cười nửa cạn lời: "Vương phi, Vương gia xuất quân mới có một ngày đường, đã phái ám bộ liên tục phi ngựa gửi về vương phủ đến bốn bức thư mật. Binh lính canh cửa vương phủ cứ tưởng là quân tình khẩn cấp của quốc gia, ai ngờ..."
Nam Nguyệt Ly mỉm cười điềm đạm, nhận lấy xấp thư từ tay nha hoàn. Nàng thong thả mở từng phong thư ra xem. Nhìn nét chữ phượng múa rồng bay vốn dĩ sắc bén của Mặc Khiêm giờ đây lại nguệch ngoạc, hỗn loạn vì hoảng hốt, cùng với những lời lẽ thanh minh dốc lòng giải thích mình vô tội đầy tội nghiệp và hài hước, Nam Nguyệt Ly rốt cuộc không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
"Vương gia nhà chúng ta ngoài sa trường dũng mãnh bao nhiêu, chuyện khuê phòng lại như đứa trẻ bấy nhiêu." Nam Nguyệt Ly nhẹ nhàng gấp bức thư lại, đôi mắt trong vắt phẳng lặng chợt hiện lên một tia suy tư thâm trầm.
Nàng hiểu tính cách của Mặc Khiêm, anh dứt khoát không có nửa điểm gian dối với nàng. Nhưng nàng cũng hiểu lòng người, đặc biệt là sự cố chấp và dã tâm điên cuồng của Thẩm Diệc Dao sau màn vả mặt tại hội thưởng trà của Trưởng Công chúa. Ả xuyên không kia mang một tư tưởng thượng đẳng lệch lạc, luôn ảo tưởng mình có thể dùng lý thuyết sách vở để thay đổi thời đại, lần này ả bám theo quân đội ra biên cương, chắc chắn sẽ gây ra đại họa cho vương quân.
Đúng lúc đó, phủ tổng quản Thừa tướng truyền tin, đại ca của Nam Nguyệt Ly – vị tướng quân nhị phẩm chiến công hiển hách của phủ Thừa tướng vừa nhận được mật chỉ của Hoàng đế, phụng mệnh thống lĩnh mười vạn đại quân tiếp viện, chuẩn bị lên đường ra biên cương Tây Bắc để làm cánh quân bọc lót hậu phương cho Mặc Khiêm.
Nam Nguyệt Ly đứng dậy, nụ cười ôn hòa điềm đạm trên môi thu lại, thay vào đó là một sự quyết đoán dứt khoát của một nữ t.ử tinh thông binh pháp võ công: "Thanh Trúc, chuẩn bị y phục gọn gàng và binh giáp ẩn mật cho ta. Ta sẽ đồng hành cùng đại ca ra biên cương."
Thanh Trúc vừa nghe xong liền mừng rỡ khôn xiết: "Vương phi, người quyết định đến chiến trường sao? Lần này phải cho ả trà xanh kia biết thế nào là hàng thật giá thật!"
Nam Nguyệt Ly nhàn nhạt bước vào thư phòng, cầm lên bức thư mật cuối cùng mà thân vệ vừa mới chuyển tới. Nàng mở ra, bên trong chỉ vỏn vẹn có một dòng chữ nguệch ngoạc đầy rẫy sự bất lực, sợ hãi lẫn van nài dốc lòng của vị Chiến thần Đại Mạc:
"A Ly, lần này nàng thật sự phải tới cứu ta rồi."