“Ngươi là vị hôn phu của bản Quận chúa. Đi học đương nhiên phải mặc đồ tốt nhất.”
“Ta mua cho ngươi. Mua rồi thì phải mặc!”
Tai Tô Bùi Y đỏ đến nhỏ m.á.u.
Đôi mắt sáng ngời nhìn ta dường như còn ánh lên chút nước mắt.
Hắn cong môi khẽ đáp:
“Được. Đều nghe theo Quận chúa.”
Mua quần áo xong chúng ta lại đến trà lâu, gọi một bàn đầy điểm tâm.
Hắn ngồi cùng ta nghe kể chuyện còn ngồi bên cạnh bóc lạc và hạt dưa cho ta.
Buổi chiều hôm ấy ta sống vô cùng thoải mái và dễ chịu.
Mãi đến lúc chạng vạng chúng ta mới thong thả trở về.
Xe ngựa dừng trước cổng Hiền Vương phủ, Tô Bùi Y nhìn ta bằng đôi mắt sáng ngời.
“Quận chúa, hôm nay ta rất vui. Ta sẽ càng chăm chỉ đọc sách hơn nữa, không phụ lòng...”
“Được rồi. Ngươi cũng đừng ép bản thân quá. Chỉ còn chưa đầy hai tháng nữa là thành thân rồi. Nếu ngươi làm mình mệt đến ngã bệnh thì ta biết làm sao đây?”
Vốn chỉ là một câu quan tâm sức khỏe hắn mà thôi.
Không biết Tô Bùi Y nghĩ tới chuyện gì mặt hắn bỗng đỏ bừng, liên tục gật đầu.
“Vâng. Ta nhất định sẽ chú ý giữ gìn sức khỏe.”
Ta cười bước về phía Vương phủ, chợt nghe nha hoàn nói:
“Quận chúa. Tạ Chỉ huy sứ vừa rồi vẫn luôn đứng ở góc phố nhìn chúng ta đấy.”
Bước chân ta khựng lại một chút nhưng không dừng, chỉ nhàn nhạt mỉm cười.
“Mặc kệ hắn. Hắn cũng chỉ có thể nhìn mà thôi.”
12
Ngày đại hôn của ta, khắp phố dài mười dặm đều phủ đầy sắc đỏ.
Cả thành đều biết, Chiêu Nghi Quận chúa xuất giá rồi.
Của hồi môn của Hiền Vương phủ nhiều tới một trăm hai mươi tám gánh.
Từ cổng Vương phủ kéo dài mãi đến cuối con phố lớn.
Phía Tô gia tuy không giàu sang bằng Hiền Vương phủ nhưng cũng đã dốc hết thành ý.
Sau khi bái thiên địa xong, ta ngồi trong tân phòng.
Phòng cưới ở Tô phủ không quá lớn nhưng được bài trí vô cùng thanh nhã.
So với khuê phòng rộng rãi xa hoa của ta ở Hiền Vương phủ đương nhiên vẫn kém hơn không ít.
Cửa phòng bị đẩy ra, Tô Bùi Y bước vào.
Trên người mặc hỉ phục, hai má đỏ ửng, rõ ràng đã uống không ít rượu.
Bình thường hắn vốn ít nói, hôm nay lại đặc biệt hưng phấn.
Vừa ngồi xuống đã bắt đầu lải nhải không ngừng.
“Quận chúa, hôm nay các bạn học ở Quốc T.ử Giám đều tới. Bọn họ ai cũng ghen tỵ với ta.”
Ta cười hỏi:
“Ghen tỵ với ngươi chuyện gì?”
Mặt Tô Bùi Y đỏ bừng, lưỡi cũng líu lại nhưng vẫn nghiêm túc nói:
“Ghen tỵ vì ta có thể cưới được Quận chúa.”
Nói xong hắn lại bổ sung một câu:
“Ngay cả ta cũng ghen tỵ với chính mình.”
Ta không nhịn được bật cười.
“Ngươi ghen tỵ với chính mình cái gì?”
Tô Bùi Y nhìn ta, vành tai hơi đỏ, đột nhiên nâng hai tay ôm lấy mặt ta.
“Ghen tỵ vì chính mình có thể cưới được Quận chúa.”
Đầu ngón tay hắn rất nóng, ánh mắt hắn rất nóng, mà nụ hôn rơi xuống… cũng rất nóng.
Khó khăn lắm mới hít được một chút không khí mới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hắn thất thần nhìn ta, bỗng nhiên nhíu mày như thể nhớ tới chuyện gì khiến mình không vui.
Ngay cả nắm tay cũng siết c.h.ặ.t lại.
“Hôm nay Tạ Miện cũng tới.”
Ý cười trên mặt ta nhạt đi đôi chút, Tô Bùi Y tức tối nói:
“Lúc hắn kính rượu ta, hắn nói rằng sớm muộn gì cũng sẽ cướp Quận chúa từ tay ta.”
Nói tới đây, hắn tức đến nghiến răng ken két.
“Lúc đó ta thật sự muốn đ.á.n.h nhau với hắn!”
“Nếu không bị các bạn học giữ c.h.ặ.t lại, ta nhất định đã cho hắn một trận rồi!”
Hắn chỉ là một thư sinh lại còn muốn đ.á.n.h Tạ Miện.
Ta vô thức siết c.h.ặ.t t.a.y hắn.
“Ngươi đừng kích động. Sau đó thì sao?”
“Sau đó ta mắng hắn.”
Ta nhướng mày.
Tô Bùi Y lập tức có chút đắc ý.
“Ta mắng hắn là ch.ó nhà có tang. Quận chúa không gả cho hắn mà lại gả cho ta. Hắn có tư cách gì mà lên mặt với ta!”
Ta sững người trong chốc lát sau đó cười đến mức gần như không đứng thẳng nổi.
Không ngờ Tô Bùi Y bình thường ôn hòa chậm chạp lại có thể nói với Tạ Miện những lời như vậy.
Thấy ta cười, tai Tô Bùi Y càng đỏ hơn, nhỏ giọng bổ sung:
“Quận chúa, có phải ta nói sai rồi không?”
Ta lắc lắc cánh tay hắn, nghiêm túc gật đầu.
“Không. Ngươi mắng rất đúng.nSau này nếu hắn còn dám gây phiền phức cho ngươi, ngươi cứ mắng hắn như thế.”
“Sau đó lập tức về nói cho ta biết. Ta sẽ chống lưng cho ngươi.”
Đôi mắt Tô Bùi Y lập tức sáng như sao trời, giống như vừa nhận được sự khích lệ lớn lao nào đó.
Ngay sau đó hắn liền muốn đứng dậy.
Ta kéo hắn lại.
“Ngươi đi đâu?”
Hắn nhìn về phía tủ quần áo, mơ mơ màng màng nói:
“Thu dọn hành lý.”
Ta ngẩn người.
“Đêm tân hôn mà ngươi thu dọn hành lý làm gì?”
Hắn nghiêm túc đáp:
“Chuyển đến Vương phủ ở. Quận chúa thích Vương phủ vậy chúng ta sẽ ở Vương phủ.”
Trong phòng, nến đỏ cháy sáng, ánh nến lay động nhè nhẹnsoi lên gương mặt đỏ bừng nhưng đầy nghiêm túc của thiếu niên.
Mặt hồ trong tim ta gợn lên từng vòng sóng.
Ta mỉm cười đứng dậy kéo hắn trở lại ngồi bên mép giường.
Sau đó cúi đầu đặt lên đôi môi nóng bỏng của hắn một nụ hôn dài đằng đẵng, triền miên không dứt.
13
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Sau khi thành hôn, những ngày tháng của ta trôi qua bình dị mà ấm áp.
Cuối cùng ta và Tô Bùi Y vẫn dọn về ở tại Vương phủ.
Phụ vương ngoài miệng thì nói không hợp lễ giáo, nữ nhi gả đi như bát nước hắt ra ngoàibnhưng trước khi chúng ta chuyển về, người đã đích thân chỉ huy hạ nhân tu sửa lại viện của ta một lượt.
Ngay cả thư phòng cũng chuẩn bị sẵn cho Tô Bùi Y.
Mỗi ngày, ngoài thời gian đến Quốc T.ử Giám học tập, phần lớn thời gian Tô Bùi Y đều ở trong thư phòng chăm chỉ đọc sách.
Có những đêm ta tỉnh giấc giữa khuya, vẫn nhìn thấy đèn trong thư phòng còn sáng.
Ta mang đồ ăn khuya qua, hắn sẽ đặt sách xuống nghiêm túc ăn hết, rồi lại tiếp tục vùi đầu ôn bài.
Chớp mắt hai năm trôi qua, kỳ thi mùa xuân đã đến, Tô Bùi Y cuối cùng cũng bước vào trường thi.