Ta không trả lời, chỉ nhìn chằm chằm vào hắn.
Giọng hắn hạ thấp, thậm chí mang theo vài phần hèn mọn.
“Đừng sợ ta. Dù thế nào đi nữa, ta cũng sẽ không làm tổn thương nàng. Ta vĩnh viễn sẽ không làm tổn thương nàng.”
Nhưng hắn đã làm tổn thương ta rồi mà ta cũng sẽ không bao giờ có thể tin tưởng hắn nữa, đó là lời ta không nói ra.
Gió thổi qua hành lang dài, khoảng cách giữa chúng ta chỉ trong gang tấc nhưng lại như cách nhau một vực sâu không thể vượt qua.
Người trước mắt này đã không còn là Tạ Miện mà ta quen biết ở kiếp trước nữa.
Hoặc có lẽ phải nói, cho tới tận bây giờ ta mới thật sự nhìn rõ con người hắn.
Ta xoay người rời đi, không nhìn hắn thêm một lần nào nữa.
Cho đến khi ta sắp bước ra khỏi hành lang, giọng nói khàn khàn của Tạ Miện mới lại truyền tới.
“Một ngày nào đó… ta sẽ cướp nàng trở về.”
10
Sau khi trở về phủ ngày hôm đó, ta lập tức đi gặp phụ vương.
Cuối cùng ta vẫn không đem những lời đại nghịch bất đạo của Tạ Miện nói ra toàn bộ.
Một phần vì rất khó giải thích, phần khác là vì ta không có chứng cứ.
Ta chỉ có thể nhắc nhở phụ vương phải đề phòng Tạ Miện.
Nói rằng người này tự cao tự đại, dã tâm rất lớn.
“Hiện giờ Thái t.ử và Lục hoàng t.ử đang âm thầm đấu sức. Các thế lực khắp nơi đều rục rịch ngóc đầu dậy. Nếu người này sinh ra tâm tư khác...”
Phụ vương nhìn ta thật sâu sau đó khẽ gật đầu.
Ta vốn biết phụ vương không phải một Vương gia nhàn tản thật sự, có những lời chỉ cần nói đến đó là người đã hiểu ý.
Không bao lâu sau, vụ án tiệc thưởng hoa cũng có kết quả.
Người ra tay là một thứ nữ của gia đình Lễ bộ Thị lang.
Ta từng gặp nàng vài lần.
Cô nương ấy vừa khóc vừa nhận hết mọi tội lỗi.
Nói rằng mình ghen tỵ vì ta được thánh sủng vô hạn, nhất thời bị ma quỷ mê hoặc nên mới làm ra chuyện như vậy.
Người sáng mắt đều nhìn ra đây chẳng qua chỉ là một con dê thế tội bị đẩy ra chịu tội thay.
Nhưng người đã nhận tội, chứng cứ cũng đều chỉ về phía nàng, vụ án đương nhiên chỉ có thể kết thúc ở đó.
Cô nương ấy bị ban cho dải lụa trắng, Lễ bộ Thị lang bị cách chức điều tra, cả gia đình hoàn toàn suy sụp.
Bề ngoài thì vụ án đã khép lại nhưng phụ vương cũng không phải không thu được gì.
Lần theo mạng lưới quan hệ của vị Lễ bộ Thị lang ấy, người lại đào ra được Trấn Quốc Công ở biên cương.
Tổ tiên hai nhà từng có quan hệ thông gia xa, gần đây phe Hoàng hậu qua lại rất mật thiết với Trấn Quốc Công.
Trấn Quốc Công nắm trong tay hai mươi vạn biên quân ở phương Bắc, đó mới là binh quyền thực sự.
Lục hoàng t.ử mới năm tuổi.
Nếu sau này để hắn kế vị, hoàng hậu nhất định sẽ buông rèm nhiếp chính, thao túng triều cương.
Kiếp trước phe Hoàng hậu luôn ở thế yếu.
Bà ta vẫn luôn nhẫn nhịn ẩn mình, mãi đến năm ta qua đời mới bị phế truất.
Mà ở kiếp này, nhất định bà ta đã có thêm một trợ lực khác cho nên mới dám rục rịch hành động như vậy.
Trong lòng ta mơ hồ có một dự cảm chẳng lành.
Trợ lực đó… chính là Tạ Miện.
11
Tô Bùi Y vẫn đang chăm chỉ đọc sách chuẩn bị cho kỳ xuân vi tiếp theo.
Đây vốn là lúc hắn nên đóng cửa khổ đọc nhất thế nhưng những tờ giấy ngắn hắn gửi cho ta lại chưa từng gián đoạn một ngày nào.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Mỗi sáng sớm đều có tiểu đồng mang thư đến Vương phủ.
Thư rất ngắn, thường chỉ có vài câu ít ỏi.
“Hôm nay trời lạnh, Quận chúa nhớ mặc thêm áo.”
“Gió lớn, cẩn thận khi ra ngoài.”
“Sáng nay đọc sách thuận lợi, chúc Quận chúa bình an.”
Đến nửa câu tình thoại hắn cũng không biết nói.
Trong thư chỉ có báo bình an và quan tâm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nhưng đôi khi ta mở thư ra, nhìn thấy nét chữ của hắn vẫn không nhịn được bật cười.
Mẫu phi nhìn thấy liền trêu chọc:
“Đứa nhỏ này đúng là người thật thà.”
Ta cũng cảm thấy như vậy.
Hắn quả thật có chút ngốc nghếch đáng yêu.
Hôm ấy, hiếm khi Tô Bùi Y không đọc sách mà lại hẹn ta ra ngoài.
Ta cũng đang muốn đi dạo một chút, thế là bảo hắn đi cùng đến tiệm may nổi tiếng nhất phủ Ứng Thiên.
Trong tiệm mới làm rất nhiều bộ váy áo kiểu mới.
Ta nổi hứng liền thử liên tiếp mấy bộ.
Mỗi lần thay xong một bộ, ta lại chạy ra hỏi hắn:
“Bộ này đẹp không?”
Tô Bùi Y vành tai hơi đỏ, ánh mắt ôn hòa nghiêm túc gật đầu.
“Đẹp.”
Ta lại thay một bộ khác.
“Còn bộ này?”
“Cũng đẹp.”
Bộ thứ ba.
Bộ thứ tư.
Bộ thứ năm...
Hắn chỉ biết nói:
“Đẹp.”
Cuối cùng ta không nhịn được chống nạnh trừng mắt nhìn hắn.
“Tô Bùi Y, ngươi chỉ biết nói đẹp thôi à?”
Tô Bùi Y bị ta trừng đến sững người.
Mặt đỏ bừng nghiêm túc giải thích:
“Bởi vì thật sự đều đẹp. Ta thực sự không biết còn có thể khen thế nào nữa.”
Ta bật cười thành tiếng.
“Đọc nhiều sách như vậy mà không học được mấy câu khen người dễ nghe sao?”
Tô Bùi Y mím môi.
Ngay lúc ta xoay người soi gương đồng, ta nhìn thấy hắn giơ tay tự đ.á.n.h nhẹ vào miệng mình.
Ta lập tức quay đầu lại nhìn hắn.
Ai ngờ hắn đỏ mặt vẫn nghiêm túc nói:
“Quận... Quận chúa có dung mạo thế này.”
“Cho dù khoác bao tải lên người cũng đẹp.”
Ta ngẩn người trong chốc lát.
Sau đó trực tiếp cười đến cong cả người.
Ngay cả chưởng quầy bên cạnh cũng không nhịn được cười theo, còn bảo Tô công t.ử vẫn nên về chăm chỉ đọc sách đi.
Mặt Tô Bùi Y đỏ đến mức gần như bốc khói.
Đến lúc thanh toán, ta chợt chú ý tới y phục trên người hắn được giặt rất sạch sẽ nhưng chất liệu bình thường, ngay cả cổ tay áo cũng đã có chút sờn cũ chắc hẳn đã mặc rất lâu rồi.
Trong lòng ta chợt chua xót.
Trạng nguyên lang của kiếp trước, hiện giờ vẫn chỉ là một thứ t.ử của Thị lang, đến bộ quần áo mới cũng không nỡ mua.
Thế là ta vung tay đầy khí phách.
“Chưởng quầy. Mang hết những loại vải tốt nhất của các ngươi ra đây, may cho hắn mỗi kiểu một bộ theo đúng kích cỡ.”
Tô Bùi Y lập tức trợn to mắt, kéo ta sang một bên.
Lấy từ trong tay áo ra túi tiền cân thử rồi ngượng ngùng nhìn ta.
“Quận chúa. Trong túi ta... thật sự không dư dả.”
Ta suýt nữa bật cười, trực tiếp đặt một xấp ngân phiếu lên bàn.