Cố Nhân Ngủ Yên

Chương 3



“Bổn cung nhất định sẽ điều tra đến cùng, cho Hiền Vương phủ một lời giải thích.”

 

Mẫu phi đứng dậy quỳ xuống, lúc này bà đã bình tĩnh lại.

 

“Nương nương, thái y cũng đã xem rồi, Vân Nhi và Tô công t.ử trong sạch vô tội, xin nương nương làm chủ cho con bé.”

 

Hoàng hậu cười mà không cười:

 

“Hiền Vương phi mau đứng lên đi, bổn cung đương nhiên biết Chiêu Nghi là vô tội.”

 

“Chỉ là dù bổn cung tin tưởng, vừa rồi có biết bao nhiêu con mắt đã nhìn thấy, bổn cung cũng không thể bịt miệng thiên hạ được.”

 

Giọng nói của bà ta nhẹ nhàng nhưng từng câu từng chữ đều như đ.â.m thẳng vào tim người khác.

 

Sắc mặt mẫu phi lập tức trắng bệch.

 

Ta từ đầu đến cuối vẫn cụp mắt, lặng lẽ quỳ trong đại điện, Tô Bùi Y lại càng không nói một lời.

 

Ở đây vốn không có tư cách để hắn lên tiếng.

 

Hoàng hậu thong thả nhấp một ngụm trà, tiếp tục nói:

 

“Theo ý bổn cung, biện pháp tốt nhất hiện nay chính là để Tô công t.ử cưới Chiêu Nghi.”

 

Mẫu phi lập tức tức giận đến đỏ mắt, thẳng thừng phản đối.

 

Tô Bùi Y chẳng qua chỉ là thứ t.ử của một quan viên tam phẩm.

 

Bà sợ rằng nếu ta gả sang đó sẽ phải chịu uất ức.

 

Tô Bùi Y cũng đột ngột ngẩng đầu lên, hắn khẽ lắc đầu với ta, trong mắt tràn đầy áy náy.

 

Đúng lúc mẫu phi và Hoàng hậu đang giằng co không ai nhường ai, bên ngoài truyền đến tiếng bẩm báo Tạ Miện cầu kiến.

 

Hắn bước nhanh vào trong điện, vén vạt áo quỳ xuống đất, động tác dứt khoát, gọn gàng.

 

Hoàng hậu nheo mắt lại.

 

“Tạ Chỉ huy sứ có chuyện gì?”

 

Tạ Miện ngẩng đầu nhìn thẳng Hoàng hậu.

 

Một lát sau, khóe môi khẽ nhếch lên.

 

“Chuyện hôm nay thần cũng đã biết. Thần đã ái mộ Quận chúa từ lâu. Quận chúa là cành vàng lá ngọc, còn thần xuất thân hèn mọn, vốn không dám si tâm vọng tưởng...”

 

Tim ta bỗng run lên dữ dội, ngẩn người nhìn bóng dáng đang quỳ dưới bậc điện.

 

Thì ra vừa rồi hắn cố ý không cứu ta rời đi là để chuẩn bị cho màn này.

 

Cơ thể ta cứng đờ, trái tim như bị người ta rạch ra một vết thương lớn.

 

Trong đại điện yên tĩnh như tờ fhỉ có giọng nói của Tạ Miện vang vọng rõ ràng từng chữ một.

 

“Nhưng hôm nay thấy Quận chúa gặp nạn, thần không đành lòng đứng nhìn. Khẩn cầu nương nương ban ân, cho phép thần được cầu cưới Quận chúa.”

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

“Thần nguyện lập lời thề, ta, Tạ Miện, đời này chỉ giữ mình vì một mình Quận chúa. Nếu trái lời thề này, nguyện đoạn tuyệt con nối dõi.”

 

Lời vừa dứt, Tạ Miện chăm chú nhìn ta, trong mắt là một mảnh thâm tình kiên định.

 

Ta c.ắ.n c.h.ặ.t môi đến mức trong khoang miệng tràn ngập vị m.á.u mới miễn cưỡng đè nén được cảm xúc đang cuồn cuộn dâng lên nơi đáy mắt.

 

Ngay khi câu thề ấy được thốt ra, ta đã hoàn toàn chắc chắn hắn cũng đã sống lại.

 

Bởi vì kiếp trước, khi đến phủ cầu thân, hắn cũng từng nói một lời thề giống hệt như vậy.

 

4

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Câu thề này vốn chỉ nên thuộc về riêng hai chúng ta thế nhưng hắn lại nói ra trước.

 

Nói giữa đại điện Phượng Nghi cung, mói trước mặt bao người, càng nói vào lúc danh tiết của ta đã bị hủy hoại.

 

Đầu ngón tay bấm sâu vào da thịt, trái tim từng cơn từng cơn co thắt đau đớn, hốc mắt không kìm được mà cay xè.

 

Kiếp trước, vận mệnh để ta gặp Tạ Miện vào lúc chật vật nhất.

 

Kiếp này, hắn rõ ràng biết ta sẽ phải trải qua những gì thế nhưng lại lạnh lùng đứng nhìn.

 

Đứng sau tấm bình phong, nhẹ như không nói ra câu ấy:

 

“Không vội. Cứ để Hoàng hậu nhìn thấy cảnh tượng bên trong thì đã sao?”

 

Hắn rõ ràng có cơ hội đưa ta rời đi, rõ ràng có cơ hội ngăn cản tất cả chuyện này nhưng hắn không làm.

 

Bởi vì hắn cần ta thân bại danh liệt, cần ta rơi vào đường cùng, cần ta bị ép tới bên bờ vực thẳm.

 

Có như vậy, hắn mới có thể trở thành sự cứu rỗi duy nhất.

 

Hắn mặc cho danh tiết của ta bị vấy bẩn, sau đó mới đột ngột xuất hiện, bày ra dáng vẻ của một vị cứu tinh.

 

Hắn muốn ta cảm kích mình hơn cả kiếp trước khi chưa xảy ra chuyện, cảm kích đến mức hoàn toàn dựa dẫm vào hắn, yêu hắn, cuối cùng cam tâm tình nguyện giao hết mọi thứ của mình cho hắn, bao gồm cả Đế Thính.

 

Hoàn mỹ biết bao, cao minh biết bao.

 

Nếu không phải ta cũng sống lại, giờ phút này e rằng đã sớm đem lòng ái mộ hắn rồi.

 

Giữa đại điện, ánh mắt Tạ Miện nhìn ta tràn ngập thâm tình.

 

Hóa ra thâm tình và tính toán của một con người thật sự có thể cùng lúc tồn tại.

 

Ta cúi đầu xuống, bỗng nhớ tới Tạ Miện của kiếp trước, người luôn chăm sóc ta không chút sơ suất sau khi ta mắc bệnh.

 

Những đêm ta xử lý mật tín, hắn bưng bát canh vừa nấu xong bước vào chỉ chăm chú nhìn ta uống canh chưa từng dòm ngó những mật tín trải đầy trên bàn.

 

Có lúc thậm chí còn chưa kịp cất đi nhưng hắn chưa từng xem qua dù chỉ một lần.

 

Ta vẫn cho rằng hắn ở địa vị cao, quyền thế trong tay nên căn bản không hề hứng thú với sức mạnh mà ta nắm giữ.

 

Năm cuối cùng nằm liệt trên giường bệnh, ta chê t.h.u.ố.c thái y kê quá đắng.

 

Mỗi ngụm t.h.u.ố.c ta uống đều là do hắn ngồi bên giường, từng thìa từng thìa đút cho ta.

 

Uống xong lại đưa mứt hoa quả tới bên môi ta.

 

Ngay cả thái y chữa bệnh cho ta cũng từng cảm thán:

 

“E rằng Tạ đại nhân đã dành hết sự kiên nhẫn của đời mình cho Quận chúa rồi.”

 

Nhưng giờ đây… ta không còn phân biệt nổi nữa.

 

Khi hắn từng thìa từng thìa đút t.h.u.ố.c cho ta là thật lòng mong ta sống hay mong ta c.h.ế.t sớm một chút để giao Đế Thính cho hắn.

 

Nhưng cuối cùng… ta đã giao Đế Thính cho tâm phúc, để lại cho đứa con của chúng ta mà không giao cho hắn.

 

Thì ra câu nói: “Ta oán nàng, oán nàng quá nhẫn tâm.” Đều là thật.

 

Hắn oán ta, oán ta rõ ràng yêu hắn nhưng vẫn cố chấp giữ di mệnh của phụ vương.

 

Oán ta rõ ràng là thê t.ử của hắn nhưng từ đầu đến cuối không trao Đế Thính vào tay hắn.

 

Oán ta nắm giữ mạng lưới tình báo lớn nhất thiên hạ nhưng lại không muốn chia sẻ với hắn.

 

Nghĩ tới đây, ta chỉ cảm thấy n.g.ự.c nghẹn đến khó chịu, đầu ngón tay lạnh buốt tận xương.