Cố Thời Nguyệt

Chương 11



 

Từ đó về sau, Đại Chu không còn quan kỹ nữa.

 

Những nữ t.ử mang tội tịch đều được đổi thành học đồ.

 

Xét đến việc nam nữ hữu biệt, bà còn dâng tấu xin tăng thêm chức vị nữ quan chuyên phụ trách việc này.

 

Còn ta vẫn phát huy triệt để ưu thế của nhà mình.

 

Bỏ tiền thuê người viết vài vở hí khúc rồi cho truyền bá, diễn ở khắp nơi.

 

Hiện giờ ngay cả trẻ con đầu đường cũng có thể hát vài câu.

 

Hình tượng ác nhân của Từ Chí Viễn đã ăn sâu vào lòng người.

 

Vĩnh Ninh Hầu phủ cũng trở thành đối tượng bị mọi người căm ghét.

 

Các thế gia đại tộc luôn coi thường dân chúng bình thường.

 

Nhưng bọn họ không biết rằng, quyền lực từ trước đến nay đều đi từ dưới lên trên.

 

Cũng giống như xây lầu các.

 

Lầu các giữa không trung chắc chắn sẽ sụp đổ.

 

Nền móng mới là thứ quan trọng nhất.

 

Những cuộc tranh đấu quyền lực ở tầng cao nhất thường phải mất một thời gian mới ảnh hưởng tới dân chúng tầng dưới.

 

Cho nên cải cách có thể từ trên xuống dưới.

 

Nhưng đoạt quyền nhất định phải từ dưới lên trên.

 

Hiện giờ dân chúng đã quen với sự tồn tại của nữ quan.

 

Thậm chí còn vui mừng đón nhận.

 

Bởi Trưởng công chúa không câu nệ xuất thân khi tuyển chọn nhân tài.

 

Con cháu hàn môn cũng có cơ hội đổi đời.

 

Bất kể là nữ t.ử làm quan hay nam t.ử làm quan.

 

Đó đều là cơ hội thay đổi vận mệnh gia tộc.

 

Những học trò của nữ học trong kinh thành cũng nhờ chuyện này mà một trận thành danh.

 

Sang năm tiếp theo, số học trò nhập học đã tăng lên tới tám mươi người.

 



 

Năm năm sau, ta được thăng làm Hộ bộ Thượng thư.

 

Thôi Nghiêu được điều ra địa phương, đã là quan viên chính nhị phẩm của triều đình.

 

Nhìn mũ tam lương trên đầu nàng, trong lòng ta cũng không khỏi cảm khái.

 

Hiện giờ trong triều đã có không ít nữ quan.

 

Từ Tam tỉnh đến Lục bộ đều có nữ t.ử chủ sự.

 

Năm ngoái, Lục Uyển dẫn quân đ.á.n.h bại Bắc Địch.

 

Quân kỳ của Lục gia lại một lần nữa tung bay nơi biên cương.

 

Lục Uyển thừa thắng xông lên, một mạch đ.á.n.h thẳng vào vương đình Bắc Địch.

 

Mang theo thủ cấp của Khả Hãn Hồi Lợi khải hoàn trở về.

 

Hôm nay chính là tiệc mừng công của nàng.

 

Lúc ta bước vào yến tiệc, vừa hay gặp phải Tống Minh Dương.

 

Hắn nhìn ta như nhìn kẻ thù g.i.ế.c mẹ.

 

Nói theo một nghĩa nào đó thì cũng không sai biệt lắm.

 

Chỉ là hiện giờ hắn vẫn dựa vào tước vị để sống qua ngày.

 

Còn ta đã là quan viên chính tam phẩm của triều đình.

 

Nghĩ lại chuyện từ hôn năm đó, thật giống như chuyện của kiếp trước.

 

“Cố đại nhân.”

 

“Tiểu Hầu gia.”

 

“Cố đại nhân hiện giờ xuân phong đắc ý, thật là khoái hoạt.”

 

“Đáng thương cho mẫu thân và biểu muội của ta…”

 

Ta lạnh lùng liếc hắn một cái rồi thấp giọng quát:

 

“Câm miệng đi.”

 

“Chuyện đó vẻ vang lắm sao?”

 

“Mẫu thân và biểu muội ngươi đều bị liên lụy bởi đám nam nhân nhà các ngươi.”

 

“Nếu trong lòng ngươi thực sự không vượt qua được, chi bằng đi theo bọn họ luôn đi.”

 

“Thấy tảng đá trước cổng cung không?”

 

“Đúng rồi, đi từ đó ra ngoài.”

 

“Về đến nhà rồi c.h.ế.t.”

 

“Ta là người lương thiện, không nhìn nổi m.á.u me.”

 

Tống Minh Dương phất tay áo bỏ đi.

 

Đúng là một tên nam nhân vô dụng yếu đuối.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -



 

Lần trước ta gặp Lục Uyển đã là hai năm trước.

 

Bà đen hơn trước không ít.

 

Đôi mắt sắc bén như bảo đao vừa rút khỏi vỏ, càng thêm phong thái.

 

“Đại tướng quân thật oai phong.”

 

“Cố Thượng thư cũng phong thái bất phàm.”

 

Hai chúng ta khách sáo vài câu rồi cùng bật cười lớn.

 

Lục Uyển vỗ vai ta.

 

“Chúng ta cùng đi đến ngày hôm nay thật không dễ dàng.”

 

“Cũng coi như đã nhìn thấy ánh sáng.”

 

“Từ nay về sau hẳn sẽ là một con đường bằng phẳng.”

 

“Nghe nói hôm nay bệ hạ cũng sẽ tới? Yến tiệc này e rằng không phải tiệc tốt.”

 

“Có chiêu nào thì đỡ chiêu ấy thôi.”

 

Sau khi thế lực của Trưởng công chúa trong triều vững chắc, bà không còn che giấu dã tâm nữa.

 

Hiện giờ quan hệ giữa Hoàng đế và Trưởng công chúa đã như nước với lửa.

 

Chỉ là đúng như ta từng nói.

 

Quyền lực đã trao ra rồi, muốn thu lại khó hơn lên trời.

 

Cái gọi là lễ giáo chẳng qua chỉ là công cụ để người thông minh dùng trói buộc người khác.

 

Ở trung tâm quyền lực cao nhất của Đế Kinh, chẳng ai là kẻ ngốc.

 

Ai cũng hiểu rằng nắm đ.ấ.m lớn mới là đạo lý.

 

Trưởng công chúa có người trong triều.

 

Có binh quyền.

 

Quan trọng hơn là bà còn có tiền.

 

Hiện giờ địa vị của bà đã mơ hồ vượt trên cả Hoàng đế.

 

Danh hiệu cũng từ Trưởng công chúa Ngưng Hoa đổi thành Trấn Quốc Trưởng công chúa.

 

Yến tiệc được nửa chừng.

 

Hoàng đế bỗng nhiên lên tiếng:

 

“Trẫm nghe nói Cố Thượng thư và Thế t.ử Vĩnh Ninh Hầu phủ từng có hôn ước?”

 

“Hôn nhân vốn là chuyện kết giao hai họ.”

 

“Theo trẫm thấy, Thế t.ử Vĩnh Ninh Hầu và Cố Thượng thư cũng là trai tài gái sắc, tuổi tác tương xứng.”

 

“Oan gia nên cởi không nên buộc.”

 

“Hôm nay trẫm sẽ làm chủ, ban hôn cho hai vị ái khanh.”

 

Nghe vậy, ta suýt bật cười thành tiếng.

 

Đến lúc này rồi mà vẫn muốn dùng một đạo tứ hôn để phá cục.

 

Ta dám gả.

 

Nhưng Tống Minh Dương dám cưới sao?

 

Hôm nay hắn cưới ta vào cửa.

 

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Không tới nửa tháng, ta có thể khiến cả Vĩnh Ninh Hầu phủ không còn một ai sống sót.

 

“Bản cung thấy không thích hợp lắm.”

 

“Hoàng tỷ định bác bỏ ý chỉ của trẫm sao?”

 

Hoàng đế đột nhiên gây khó dễ.

 

Ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía Trưởng công chúa, nhưng bà vẫn bình thản như không.

 

Đánh giá Tống Minh Dương từ trên xuống dưới một lượt.

 

“Bệ hạ không biết đấy thôi.”

 

“Cố đại nhân không thích Tiểu Hầu gia.”

 

“Tình cảm vốn có thể bồi dưỡng. Chưa thử sao biết không thích?”

 

“Được rồi.”

 

“Không cần nhiều lời nữa, cứ quyết định như vậy đi.”

 

“Nửa tháng nữa là ngày lành. Cố Thượng thư, chuẩn bị xuất giá đi.”

 

Ta cong môi cười.

 

Khom người lĩnh chỉ.

 

Tống Minh Dương quỳ bên cạnh ta.

 

Dùng giọng nói chỉ hai người nghe được mà nói:

 

“Đợi nàng gả tới, chúng ta sẽ tính sổ.”

 

“Đồ ngu.”

 

“Cố Thượng thư đã sắp xuất giá rồi, vậy hãy về nhà thêu giá y đi. Gần đây không cần vào triều nữa.”