“Công chúa minh giám.”
“Lão thần chỉ không nỡ nhìn Chí Viễn đã c.h.ế.t rồi còn bị bôi nhọ.”
“Nếu Cố Thời Nguyệt vu khống vô căn cứ, tự nhiên có luật pháp xử lý.”
Nói xong, bà quay sang nhìn ta.
“Cố đại nhân, ngươi đã tố cáo Từ Chí Viễn, vậy có chứng cứ không?”
“Dĩ nhiên là có.”
Ta cụp mắt, che đi vẻ châm chọc trong đáy mắt.
Vĩnh Ninh Hầu cho rằng điều tệ nhất cũng chỉ là ta chứng minh được Lâm Thanh Di vô tội.
Đến lúc đó Từ gia dù liều mạng vẫn có thể không cho nàng trở về nhà mẹ đẻ.
Nhưng thứ ta muốn chưa bao giờ đơn giản như vậy.
Vĩnh Ninh Hầu âm trầm nhìn ta.
“Cố Thời Nguyệt, ngươi có biết vu cáo mệnh quan triều đình là tội gì không?”
Ta mỉm cười.
“Có phải vu cáo hay không, lát nữa sẽ rõ.”
Ta vỗ tay một cái.
Lập tức có người dâng lời khai đã điểm chỉ lên cho Hoàng đế.
“Sau khi Lâm Thanh Di xuất giá, Từ Chí Viễn vẫn luôn đ.á.n.h c.h.ử.i nàng.”
“Trong tay thần có ghi chép việc Lâm gia mời đại phu chữa trị cho nàng.”
“Ngay ngày thứ hai sau thành thân, Từ Chí Viễn đã dùng roi ngựa đ.á.n.h nàng đến đầy thương tích.”
“Vì vậy ba ngày hồi môn nàng cũng không thể gặp ai khác.”
“Suốt một năm sau đó, Từ Chí Viễn vẫn liên tục ngược đãi nàng.”
“Từ phu nhân lại quá mức nuông chiều con trai, thậm chí không cho Lâm Thanh Di chữa trị vết thương.”
“Ngay ngày trước khi c.h.ế.t, Từ Chí Viễn còn đá gãy chân nàng.”
Vĩnh Ninh Hầu lúng túng giải thích:
“Chuyện này… giữa phu thê với nhau, khó tránh khỏi có chút xô xát…”
“Xô xát hay là hành hạ?”
“Hành vi của Từ Chí Viễn đã vi phạm luật Đại Chu.”
“Theo luật, đáng lẽ phải hòa ly.”
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
“Còn không phải vì Lâm thị trước khi thành thân đã mất trinh tiết sao!”
“Vĩnh Ninh Hầu! Đừng được lợi còn ra vẻ đáng thương.”
“Chính ngươi đích thân cầu xin cuộc hôn sự này, nếu không thì Từ Chí Viễn lấy đâu ra cơ hội sống thêm hai năm?”
Biết mình đuối lý, Vĩnh Ninh Hầu chỉ đành cố giữ thể diện.
“Hiện giờ Chí Viễn đã c.h.ế.t rồi.”
“Những chuyện cũ này nhắc lại làm gì?”
“Kẻ gây tội đã c.h.ế.t, người bị hại vẫn còn sống.”
“Được, cho dù là vậy.”
“Chẳng lẽ Lâm thị có thể tùy tiện g.i.ế.c phu quân mình sao?”
“Có g.i.ế.c hay không, chẳng lẽ Vĩnh Ninh Hầu không biết?”
“Về nguyên nhân cái c.h.ế.t của Từ Chí Viễn, lát nữa thần sẽ bẩm rõ với bệ hạ và Công chúa.”
“Nhưng bây giờ điều thần muốn nói là tội danh thứ hai của hắn.”
“Hắn nuôi ngoại thất, lấy danh nghĩa phu thê sống cùng nhau.”
“Người phụ nữ và đứa trẻ hắn nuôi ở phía bắc thành, thần đã bí mật đưa về kinh.”
“Chỉ vì người phụ nữ đó xuất thân tiện tịch, không dám triệu lên công đường làm bẩn mắt bệ hạ.”
Nói rồi, ta lấy từ trong tay áo ra một phần chứng cứ khác dâng lên.
“Xin bệ hạ xem qua.”
Hoàng đế liếc nhìn vài lần.
Nụ cười trên mặt lập tức biến mất.
“Tên này quả thật cuồng vọng!”
Vĩnh Ninh Hầu vội quỳ xuống nhận tội, nói rằng mình hoàn toàn không biết.
Ta cười nhưng ý cười không chạm tới đáy mắt.
“Vĩnh Ninh Hầu.”
“Tội khi quân, ngươi gánh nổi sao?”
“Cố Thời Nguyệt!”
Ông ta hung hăng trừng mắt nhìn ta, nhưng cuối cùng vẫn không dám nói thêm.
Sợ rằng ta lại lấy ra thứ gì khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Lần này Vĩnh Ninh Hầu quả thật thông minh hơn một chút.
Bởi vì… ta thật sự còn chứng cứ.
“Nha hoàn được phái đi hầu hạ ngoại thất của Từ Chí Viễn tên là Trân Châu.”
“Nàng ta là gia sinh t.ử của Hầu phủ.”
“Mẫu thân của Trân Châu chính là ma ma nhị đẳng bên cạnh Vĩnh Ninh Hầu phu nhân.”
“Vĩnh Ninh Hầu, như vậy cũng gọi là hoàn toàn không biết sao?”
Vĩnh Ninh Hầu không thể phản bác, đành liên tục ra hiệu cho các sĩ t.ử và đại nho đi cùng.
Nhưng ta cũng đã chuẩn bị từ trước.
Sau lưng ta là người kế thừa được Thôi gia dốc sức bồi dưỡng, cũng những nữ học trò chỉ chờ cơ hội bước vào quan trường.
Lưỡi kiếm đã giấu trong vỏ.
Lúc này không rút ra thì còn đợi đến bao giờ?
Ta lùi lại hai bước.
Lặng lẽ chờ những người ấy tỏa sáng.
Thôi Nghiêu đứng giữa công đường.
Khí chất như ngọc phát sáng.
Từng câu từng chữ đều phản bác khiến hai vị đại nho tự cao tự đại không thể đáp trả.
Hóa ra cũng chỉ có vậy.
Đứng ở chỗ cao liền tưởng rằng bản thân cao lớn.
Bây giờ mọi người cùng đứng trên mặt đất.
Hãy xem ai mới thực sự cao hơn một bậc.
“Vĩnh Ninh Hầu, đừng vội nhận tội.”
“Ta còn điều tố cáo thứ ba.”
Thôi Nghiêu cụp mắt cười khẽ.
Như thể người vừa dùng lời lẽ sắc bén như d.a.o không phải nàng.
Thấy ta nói xong.
Nàng giơ tay dâng lên phần lời khai cuối cùng.
“Đây là những lời nói và hành vi của Từ Chí Viễn tại Vân Hồng Các và t.ửu lâu Cố gia.”
“Xin bệ hạ xem qua.”
Hoàng đế càng đọc, sắc mặt càng khó coi.
Ta và Trưởng công chúa Ngưng Hoa nhìn nhau mỉm cười.
“Vĩnh Ninh Hầu.”
“Đến nước này ngươi vẫn muốn bao che cho loại ác đồ đó sao?”
Hoàng đế ném thẳng tập lời khai vào mặt Vĩnh Ninh Hầu.
“C.h.ế.t chưa hết tội.”
Vĩnh Ninh Hầu mặt trắng bệch quỳ xuống nhận tội.
Những người đứng phía sau cũng không dám lên tiếng nữa.
Ta cúi người nhặt tập lời khai lên.
Mỉm cười nhìn Vĩnh Ninh Hầu một cái.
Lúc này đã chẳng còn ai quan tâm Lâm Thanh Di có g.i.ế.c phu quân hay không.
Nhưng ta vẫn cho gọi nhân chứng tới.
“Hôm nay thần còn điều tố cáo cuối cùng.”
“Tố cáo Từ phủ cùng Vĩnh Ninh Hầu phủ cấu kết vu oan hãm hại, coi thường mạng người.”
…
Ba ngày sau, Lâm Giai Di được tuyên vô tội và trở về nhà.
Lúc lướt qua nhau, chúng ta nhìn nhau nhưng không nói lời nào.
Ta chỉ làm điều mình nên làm.
Về sau nàng ấy sẽ đi con đường nào, đã không còn liên quan tới ta nữa.
Vĩnh Ninh Hầu c.h.ặ.t đứt đuôi để tự bảo toàn.
Ngay trong đêm viết hưu thư.
Vĩnh Ninh Hầu phu nhân tự vẫn.
Từ Như Ý cùng toàn bộ người của Từ gia đều bị liên lụy chịu tội.
Tống Minh Dương, kẻ trong giấc mộng từng thề non hẹn biển với Từ Như Ý, đến lúc cuối cùng cũng không chịu gặp nàng ta một lần.
Theo luật cũ, nữ t.ử mang thân phận tội tịch sẽ bị sung vào Giáo Phường Ty.
Nhưng Trưởng công chúa Ngưng Hoa đã ban hành luật mới.