Cố Thời Nguyệt

Chương 7



 

Ngay cả phụ thân hắn còn không dám đối đầu trực diện với Trưởng công chúa có thực quyền.

 

Vậy mà hắn lại ở đây mạnh miệng.

 

“Nữ t.ử không nên từ hôn, vậy nên thế nào?”

 

Ta chậm rãi lên tiếng.

 

Tống Minh Dương đang nói đến hưng phấn, lập tức tiếp lời:

 

“Nữ nhân đã bị từ hôn thì nên làm bạn với đèn xanh cổ Phật cả đời.”

 

“Còn phải bỏ tiền đền bù tổn thất cho nhà vị hôn phu.”

 

Từ hôn rồi.

 

Từ bỏ loại nam nhân ngu xuẩn như hắn.

 

Vậy mà nữ t.ử phải lỡ dở tuổi xuân, cô độc cả đời?

 

Nói nhảm!

 

Ta đứng trên lầu vỗ tay.

 

Mỉm cười bước xuống.

 

Tống Minh Dương nhìn thấy ta và Lục Uyển cùng xuất hiện mới nhận ra mình lỡ lời.

 

Trước mặt bao người, hắn cũng không thể nuốt lại lời vừa nói.

 

Chỉ đành cứng đờ đứng tại chỗ.

 

“Tiểu Hầu gia quả là cao kiến.”

 

“Những lời này, mẫu thân ngài có biết không?”

 

Lục Uyển nhếch môi.

 

Tiếp lời ta:

 

“Có lẽ Tiểu Hầu gia còn chưa biết.”

 

“Mẫu thân ngươi, Vĩnh Ninh Hầu phu nhân, năm đó cũng từng từ hôn.”

 

Tống Minh Dương sững sờ.

 

Lập tức nổi giận.

 

“Ngươi nói bậy bạ cái gì vậy?!”

 

Lục Uyển kinh ngạc nhìn hắn.

 

“Năm đó mẫu thân ngươi từng đính thân với huynh trưởng ta.”

 

“Chuyện này không phải bí mật, chỉ cần tra là biết.”

 

“Tờ hôn thư năm ấy hiện vẫn còn ở nhà ta.”

 

“Ngươi muốn xem không?”

 

Nói đến đây, sắc mặt bà lạnh xuống.

 

“Huynh trưởng ta, Lục Chính, cả đời trấn thủ biên cương, chiến công hiển hách.”

 

“Là anh hùng hy sinh vì nước.”

 

“Theo cách nói của ngươi, sau khi huynh ấy mất, mẫu thân ngươi nên thủ tiết vì huynh ấy.”

 

“Sao có thể từ hôn rồi tái giá?”

 

“Tiểu Hầu gia mau về phủ đi.”

 

“Đem những lời cao kiến vừa rồi nói lại cho mẫu thân ngươi nghe.”

 

“Bảo bà ấy rằng một nữ nhân không thể gả hai đời chồng.”

 

“Nhanh ch.óng xuống dưới đoàn tụ cùng huynh trưởng ta đi.”

 

Tống Minh Dương giận dữ quát lên:

 

“Ả tiện nhân này!”

 

Hắn rút kiếm định xông lên làm hại Lục Uyển.

 

Lục Uyển tiện tay rút một chiếc đũa trên bàn.

 

Như tiện tay ngắt một cành hoa.

 

Chiếc đũa lao đi như mũi kiếm sắc bén, đ.á.n.h trúng cánh tay Tống Minh Dương.

 

Thanh kiếm trong tay hắn lập tức rơi xuống đất.

 

Mũi chân Lục Uyển khẽ hất lên.

 

Thanh kiếm bay vào tay bà.

 

Mũi kiếm dừng ngay trước n.g.ự.c Tống Minh Dương.

 

Trong khoảnh khắc, cả t.ửu lâu im phăng phắc.

 

Yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng kim rơi.

 

Mọi người đều trợn mắt há hốc mồm nhìn biến cố trước mắt.

 

Ta đứng sau lưng Lục Uyển, cười lạnh một tiếng.

 

“Đúng là đồ phế vật.”

 

“Văn không thành, võ cũng chẳng nên.”

 

“Suốt ngày chỉ biết chăm chăm soi mói nữ nhân.”

 

“Bảo Cố Thời Nguyệt ta gả cho loại nam nhân phế vật như vậy?”

 

“Không đời nào!”

 

Có người bật cười thành tiếng.

 

Những người khác cũng không nhịn nữa, đồng loạt cười ầm lên.

 

“Thân thủ của Tiểu Hầu gia thật là…”

 

“Chậc chậc chậc.”

 

Đám người xem náo nhiệt càng được đà.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Có người bắt đầu hô lớn:

 

“Mau bảo Vĩnh Ninh Hầu phu nhân thủ tiết vì Lục tướng quân đi!”

 

“Còn Tiểu Hầu gia sau này phải gọi ai là cha đây?”

 

Tiếng cười đùa thô tục liên tiếp vang lên.

 

Tống Minh Dương tức đến mặt đỏ như gan lợn nhưng không dám động đậy.

 

Hắn thật sự sợ Lục Uyển một kiếm đ.â.m xuống.

 

Nhưng Lục Uyển không hề có ý định làm bị thương hắn.

 

Bà xoay kiếm thành một đường kiếm hoa.

 

Thanh kiếm rời tay, lao thẳng tới bàn của đám sĩ t.ử vừa rồi.

 

Thanh kiếm cắm phập vào mặt bàn.

 

Thân kiếm rung lên nhè nhẹ.

 

Những người vừa nói chuyện lập tức câm bặt.

 

“Các ngươi tự xưng tài t.ử đương thời.”

 

“Học vấn sâu cạn thế nào còn chưa biết.”

 

“Nhưng cái miệng lại còn dài hơn cả những phụ nhân quê mùa không biết chữ.”

 

“Sau này đừng mở miệng gọi người khác là nữ nhân lắm lời nữa.”

 

“Theo ta thấy, chính đám thư sinh chẳng ra gì như các ngươi mới xứng với cái tên ấy.”

 

Ta đứng phía sau cười lạnh liên hồi.

 

Lớn tiếng nói:

 

“Loại vô lại như thế này không xứng ăn cơm ở t.ửu lâu nhà họ Cố.”

 

“Chưởng quỹ!”

 

“Dựng ngay trước cửa một tấm biển.”

 

“Cứ viết: ‘Nam nhân lắm mồm và ch.ó không được bước vào!’”

 



 

Dưới lầu, đám người kia xám xịt giải tán.

 

Ta và Lục Uyển trở lại phòng riêng.

 

Một lát sau, hai người nhìn nhau rồi bật cười.

 

“Lục tỷ tỷ thật có bản lĩnh.”

 

Lục Uyển khẽ cong môi.

 

“Thuở còn ở khuê phòng, võ nghệ của ta còn giỏi hơn cả huynh trưởng.”

 

“Ra trận g.i.ế.c địch, cưỡi ngựa đi đêm đều không thành vấn đề.”

 

Nói đến đây, trên mặt Lục Uyển hiện lên chút buồn bã.

 

“Nhưng sau khi phụ thân và huynh trưởng lần lượt qua đời, ta xuất giá.”

 

“Từ đó về sau, ta không còn chạm tới đao thương nữa.”

 

“Phu quân trước của ta ngày nào cũng đề phòng ta như đề phòng kẻ trộm.”

 

“Hắn sợ ta hại hai đứa con của hắn.”

 

“Thật nực cười.”

 

“Hắn tưởng ta thích làm kế thất của hắn lắm sao?”

 

Một nữ t.ử tài hoa xuất chúng như Lục Uyển lại bị chôn vùi trong hậu viện.

 

Quả thật đáng tiếc.

 

“Lục tỷ tỷ bây giờ cuối cùng cũng coi như khổ tận cam lai rồi.”

 

“Khổ tận cam lai, câu này ta thích!”

 

Lục Uyển mỉm cười.

 

Giữa hàng mày toát lên vẻ hào hùng phóng khoáng.

 

“Hôm đó Lâm Thanh Di gặp chuyện.”

 

“Cả nhà họ đều đổ hết lỗi lên đầu ta.”

 

“Lâm Thư Hằng còn tuyên bố muốn hưu thê, nói ta không biết lo liệu cho Lâm Thanh Di.”

 

“Trưởng công chúa bắt người, Từ Chí Viễn mới là kẻ hại Lâm Thanh Di. Những người đó hắn không dám động đến, cuối cùng lại đem tất cả oán khí trút lên đầu ta.”

 

“Hay cho một câu hưu thê.”

 

“Hắn dọa ai chứ?”

 

“Chẳng qua chỉ cho rằng ta không còn người chống lưng, có thể tùy ý bắt nạt mà thôi.”

 

Ta cũng không nhịn được mà cười lạnh.

 

“Trưởng công chúa nói không sai.”

 

“Phá rồi mới lập được.”

 

“Khó trách người muốn mở nữ học, đề bạt nữ t.ử làm quan.”

 

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

“Chỉ khi chúng ta bước lên vị trí cao hơn, mới có thể đứng ra nói lời công bằng cho những nữ t.ử khác.”

 

“Muốn nam nhân đặt mình vào hoàn cảnh của nữ t.ử mà suy nghĩ…”

 

“Chẳng khác nào kẻ cuồng si nằm mộng.”

 



 

Trong giấc mộng kia, Trưởng công chúa cũng từng đề bạt rất nhiều nữ t.ử.

 

Khi phụ thân qua đời, ông còn cảm thán.

 

Nếu sớm biết sau này sẽ có phong khí như vậy, năm xưa chẳng bằng để ta ở nhà.

 

Dù sao cũng tốt hơn gả vào Hầu phủ chịu uất ức.