Cố Thời Nguyệt

Chương 8



 

Theo thời gian trôi qua, ký ức về giấc mộng ấy trong ta ngày càng mờ nhạt.

 

Đến giờ đã không còn nhớ được bao nhiêu.

 

Có điều cũng không sao.

 

Người quá thông tuệ thường dễ tổn thương.

 

Nếu chuyện gì cũng biết trước, chưa chắc đã là điều tốt.

 

Có Trưởng công chúa Ngưng Hoa đi trước mở đường, mọi việc của ta cũng thuận lợi hơn rất nhiều.

 

Ngay cả Vĩnh Ninh Hầu phủ cũng không dám tới gây phiền phức cho ta.

 

Nửa năm sau.

 

Lục Uyển tập hợp lại những thuộc hạ cũ của Lục gia, đi tới Tây Bắc.

 

Lấy danh nghĩa của Trưởng công chúa thành lập một đội quân trực thuộc phủ Công chúa.

 

Hoàng đế chưa từng đề phòng Trưởng công chúa Ngưng Hoa.

 

Trong mắt ông, đối thủ chỉ có các phiên vương.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

 

Chưa bao giờ bao gồm các tỷ muội của mình.

 

Còn ta thì lấy danh nghĩa của Trưởng công chúa vào cung bái kiến Thái hậu.

 

Sau đó được Thái hậu nhận làm nghĩa nữ, sắc phong làm Huyện chủ.

 

“Có thân phận Huyện chủ, sau này ngươi làm việc sẽ dễ dàng hơn.”

 

“Mùa thu năm nay, ta sẽ tiến cử hai nữ quan vào triều.”

 

Ánh mắt Trưởng công chúa nhìn ta vô cùng nghiêm túc.

 

“Ngươi thay phụ thân quản lý thương hành Cố thị nhiều năm mà chưa từng phạm sai lầm.”

 

“Như vậy đủ thấy ngươi là người cẩn thận.”

 

“Vì thế, chuyện làm quan này, ta muốn giao cho ngươi.”

 

“Đây là việc cực kỳ quan trọng.”

 

“Thời Nguyệt, ngươi có tự tin không?”

 

Ta do dự trong chốc lát rồi nhận lời.

 

Đây vừa là cơ hội, cũng là thử thách.

 

Nếu muốn lấy thân nữ nhi đứng vững trong thiên hạ này.

 

Ta buộc phải cứng rắn hơn những nam nhân đương thời.

 

Con đường ấy rất khó đi, nhưng ta muốn thử.

 

Có Trưởng công chúa làm tấm gương phía trước.

 

Vì sao ta lại không dám thử?

 

Mở ra một con đường giữa vùng đất chưa từng có ai đặt chân tới.

 

Đương nhiên sẽ đầy rẫy chông gai.

 

Nhưng việc chúng ta đang làm vốn đã là chuyện chưa từng có tiền lệ.

 

Ta chỉ sợ…

 

Sau này không còn ai tiếp bước mà thôi.

 



 

Tin tức về nữ quan vừa truyền ra đã gây chấn động khắp nơi.

 

Tiếng c.h.ử.i rủa ùn ùn kéo tới.

 

Thậm chí còn có người dán văn chương giữa phố để chỉ trích Trưởng công chúa.

 

Còn ta thì trở thành bia ngắm sẵn có.

 

Người người phỉ nhổ.

 

Không ít cửa hàng thuộc thương hành nhà ta bị hắt m.á.u ch.ó.

 

Ngay cả phụ thân cũng từng hỏi ta:

 

“Con đã là Huyện chủ rồi.”

 

“Vậy rốt cuộc còn muốn đi tới đâu nữa?”

 

Ta tự hỏi lòng mình.

 

Muốn đi đâu ư?

 

Muốn đi lên.

 

Càng cao càng tốt.

 

Quân thần.

 

Phụ t.ử.

 

Mấy trăm năm giáo điều ấy từng bước một bóp nghẹt không gian sinh tồn của nữ t.ử.

 

Vì sao nữ t.ử cả đời phải hoang phí tuổi xuân trong hậu viện?

 

Bởi tài nguyên trên đời vốn có hạn.

 

Nam nhân tranh giành còn thấy không đủ.

 

Sao có thể chấp nhận để nữ nhân đến chia phần?

 

Bọn họ càng phản đối, chúng ta càng phải tranh.

 

Nếu trở về hậu viện thật sự là chuyện tốt.

 

Vậy sao bọn họ không tự mình đi?

 

Nam nhân hiểu rõ nhưng giả vờ hồ đồ, còn những nữ t.ử phản đối chúng ta lại đang trong sự u mê mà vô thức vung d.a.o về phía những người yếu thế hơn.

 

Những quyền lực mà chế độ phụ quyền dùng để quyết định sống c.h.ế.t của nữ nhân.

 

Vốn là từng chút từng chút bị lấy đi từ tay chúng ta.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Cho nên ta không thể lùi bước.

 

Phía sau ta không phải nơi an ổn.

 

Mà là vực sâu vạn trượng.

 

Lùi một bước sẽ rơi vào cảnh muôn đời không thể quay đầu.

 

Cũng trong tháng đó.

 

Trưởng công chúa dốc toàn lực thành lập nữ học.

 

Khóa đầu tiên chỉ có sáu học trò.

 

Phần lớn đều xuất thân nghèo khó.

 

Muốn tìm cho mình một tiền đồ.

 

Rất tốt.

 

Các nàng muốn tiền đồ, vậy chúng ta sẽ cho các nàng tiền đồ.

 

Trưởng công chúa mời tám vị tiên sinh.

 

Đều là danh gia đương thời, mỗi người có sở trường riêng.

 

Lục Uyển cũng nhận một chức vụ.

 

Mỗi khi có thời gian rảnh, bà sẽ quay về dạy binh pháp và quyền cước.

 

Bên ngoài sóng gió ngập trời.

 

Trong nữ học lại thanh tịnh an nhiên.

 

Một ngày nọ, có học trò hỏi ta:

 

“Thưa tiên sinh.”

 

“Người dốc hết tâm huyết truyền dạy cho chúng ta.”

 

“Là vì thương xót nữ t.ử trên đời sống quá khó khăn sao?”

 

Ta cười rồi lắc đầu.

 

Con người ăn ngũ cốc hoa màu, khó tránh khỏi có tâm tư.

 

Ta thật sự đang cứu khổ cứu nạn sao?

 

Không.

 

Ta là vì chính mình.

 

Nữ t.ử trên đời sống không dễ dàng.

 

Cũng chính là sự không dễ dàng của ta.

 



 

Bên trong nữ học là một vùng đất sạch.

 

Bên ngoài nữ học lại là chiến trường của chúng ta.

 

Sau Tết Trung thu.

 

Giữa vô số lời c.h.ử.i rủa, ta chính thức nhận chức quan.

 

Cùng lúc ra làm quan với ta còn có đích nữ của Thôi gia là Thôi Nghiêu.

 

Đời này của Thôi gia không có nam t.ử thuộc dòng chính.

 

Phụ thân nàng dốc toàn bộ tâm huyết bồi dưỡng một nữ nhi tài hoa xuất chúng.

 

Các thế gia vọng tộc đều không muốn nữ t.ử trong tộc dính vào chuyện này.

 

Nhưng Thôi Nghiêu lại khác.

 

Nàng và phụ mẫu đều muốn tranh một lần.

 

“Gia nghiệp lớn như vậy của nhà ta chẳng lẽ phải đem hết cho đám thân thích xa?”

 

“Loại chuyện làm áo cưới cho người khác ấy, ta không làm.”

 

Ta mơ hồ nhớ rằng.

 

Trong giấc mộng kia, nữ quan đầu tiên chính là vị cô nương họ Thôi này.

 

Bây giờ có thể cùng nàng sóng vai tiến bước.

 

Là điều may mắn của ta.

 



 

Vụ án đầu tiên ta xử lý sau khi làm quan là một vụ án cũ.

 

Vụ án Lâm Thanh Di sát phu.

 

Từ Chí Viễn trúng độc mà c.h.ế.t.

 

Từ gia khẳng định là do Lâm Thanh Di gây ra, muốn dìm nàng xuống sông.

 

Ta dẫn theo phủ binh chạy tới.

 

Vớt được Lâm Thanh Di đang hấp hối dưới hồ nước.

 

Vĩnh Ninh Hầu phu nhân tức giận vô cùng, tuyên bố sẽ vào cung tố cáo ta trước mặt Hoàng đế.

 

“Phu nhân bây giờ nên lo cho chính mình thì hơn.”

 

“Quốc có quốc pháp, gia có gia quy. Nhưng gia quy không thể đứng trên quốc pháp.”

 

“Người nói Lâm Thanh Di sát phu.”

 

“Có chứng cứ không?”

 

“Nếu không có chứng cứ.”

 

“Vậy chính là các người đang coi thường mạng người!”

 

Ta sai người đưa Lâm Thanh Di đi.

 

Trong lòng âm thầm suy tính nên xử lý vụ việc này thế nào.

 

Đây là một cơ hội rất tốt.