Cô Vợ Nhỏ Của Đồ Tể

Chương 9



Ta lại một lần nữa chấn động vô cùng.

Ta trừng mắt nhìn tiểu nhị, mẹ tuyệt đối không thể tốn công tốn sức chỉ để lại cho ta một tờ giấy trắng, chắc chắn là tiểu nhị đã trộm mất thứ khác rồi.

Nhưng tiểu nhị sống chế-t không thừa nhận. Đồ có giá trị đến mấy cũng không sánh bằng thu nhập của khách điếm hấp dẫn. Hơn nữa, hộp gấm chỉ nhỏ như vậy, nhét được bao nhiêu đồ giá trị?

Thấy ta từ chối ký cam kết, tiểu nhị giật lại hộp gấm. Ta nôn nóng, đá đổ chiếc ghế bên cạnh. Cửa đột nhiên bị đạp tung.

16

Thẩm Bá Thiên lao vào.

Thẩm Bá Thiên như cơn gió ập tới trước mặt tiểu nhị, giáng thẳng một cú đ.ấ.m vào mặt.

"Đừng tưởng lão t.ử không biết, đồ chính là ngươi trộm! Nếu không phải vì thấy ngươi tận tâm tận lực với khách điếm, nhà còn có mẹ già tám mươi tuổi, ta đã sớm bắt ngươi đi báo quan rồi, chỉ cần ngươi giao thứ lén giấu ra đây, ta sẽ tha cho ngươi!"

Tiểu nhị ôm mặt rên rỉ, hắn ta nằm mơ cũng không ngờ Thẩm Bá Thiên lại xuất hiện.

"Hai người, chẳng phải chia tay rồi sao?"

Hắn ta sợ hãi nhìn nắm đ.ấ.m của Thẩm Bá Thiên.

"Không chia tay, sao ngươi chịu giao đồ ra?"

Thẩm Bá Thiên giận dữ nói.

Ta và Thẩm Bá Thiên thực ra không hề cãi nhau, hai bọn ta đã suy luận rất lâu, cảm thấy tiểu nhị là kẻ khả nghi nhất. Chỉ có cách để Thẩm Bá Thiên rời đi, mới khiến hắn ta mất cảnh giác, ta lại dùng thu nhập khách điếm làm mồi nhử, mới bắt được thóp của hắn.

Dưới sự uy h.i.ế.p của Thẩm Bá Thiên, tiểu nhị run lẩy bẩy lấy ra từ góc tường một chiếc bình lưu ly. Bình rất nhỏ, chỉ bằng ngón tay cái.

Ta nghi hoặc nhận lấy. Thẩm Bá Thiên ra hiệu cho ta mở ra, ta lắc đầu.

Đựng trang sức vàng bạc là không thể rồi, nếu là thứ khác, mở nắp ra bay hơi mất thì sao?

Tìm được đồ là tốt rồi.

Thẩm Bá Thiên xé nát bản cam kết trên bàn, đuổi tiểu nhị đi.

Ta ngăn tiểu nhị lại, theo lý mà nói, hắn ta trộm đồ là sai, đáng lẽ nên báo quan. Nhưng gia cảnh hắn ta cũng hiểu, hắn ta cũng chỉ nhất thời bị ma xui quỷ khiến mà thôi.

Ta thanh toán tiền công cho tiểu nhị, lại đưa thêm cho hắn ta hai lượng bạc, bảo hắn ta sau này hãy sống cho t.ử tế.

Tiểu nhị cảm kích ta rơi nước mắt, lúc rời đi, khi Thẩm Bá Thiên không để ý, hắn ta đột nhiên ra dấu với ta: "Ngươi phải đề phòng Thẩm Bá Thiên, hắn và mẹ kế ngươi là người quen cũ."

Ta đột nhiên nhớ lại đêm hôm đó, Thẩm Bá Thiên và mẹ kế gặp nhau, không khỏi toát mồ hôi lạnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Một lúc lâu sau, ta mỉm cười đi về phía Thẩm Bá Thiên. Cái gì đến thì cuối cùng cũng sẽ đến.

17

📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!

Ta và Thẩm Bá Thiên nghiên cứu rất lâu, cũng không tìm ra huyền cơ ẩn giấu trong tờ giấy trắng và bình lưu ly mà mẹ để lại.

Hôm đó, nhân lúc Thẩm Bá Thiên không có nhà, ta lén mở chiếc bình lưu ly, phát hiện bên trong đựng một ít hạt rắn, những hạt đó ta chưa từng thấy bao giờ.

Nhìn những hạt trong tay, đầu óc ta đột nhiên lóe sáng, hay là trên tờ giấy trắng có chữ, chỉ là mẹ dùng phương pháp đặc biệt để ẩn đi, còn những hạt này chính là pháp bảo để làm chữ hiện lên?

Ta vui mừng khôn xiết.

Ta vội vàng lấy một ít hạt rắc lên tờ giấy trắng, nhưng điều đáng tiếc là, cảnh tượng dự đoán hoàn toàn không xuất hiện!

Ta vô lực nằm bệt xuống ghế.

Ta nghĩ, có lẽ cữu cữu và cữu mẫu có thể biết được nguyên lý của nó.

Thế là ta e thẹn nói với Thẩm Bá Thiên, gần đây bụng dưới ta đau, nguyệt sự cũng không đều, ta muốn tìm lang trung xem thử.

Thẩm Bá Thiên lập tức căng thẳng, muốn đưa ta đi khám. Ta bảo hắn, ta muốn đến Biện Châu, vị lang trung từng khám bệnh cho hắn y thuật rất giỏi, phu nhân của ông ấy cũng nhân từ, mang lại cảm giác an tâm. Thẩm Bá Thiên lập tức đồng ý, sắp xếp việc khách điếm xong liền lên đường ngay.

Gặp lại cữu cữu và cữu mẫu, cảm giác như đã trải qua mấy đời. Lấy lý do xem bệnh, cữu mẫu dẫn ta vào nội thất, ta lao vào lòng cữu mẫu khóc nức nở.

Cữu mẫu lại lấy lý do hội chẩn để gọi cữu cữu vào.

Ta mô tả những thứ trong hộp gấm mẹ để lại cho cữu cữu và cữu mẫu nghe, hai người bọn họ cũng mù mờ, nói là cứ đợi nhìn thấy vật thật rồi hãy tính.

Cữu cữu nói với Thẩm Bá Thiên, bệnh của ta khá nặng, phải ở lại điều trị vài ngày. Vừa hay trong y quán có một căn phòng trống, cứ để các ngươi ở miễn phí. Thẩm Bá Thiên mừng rỡ.

Ta bảo Thẩm Bá Thiên, người ta có lòng tốt không thu tiền phòng, bọn ta phải biết ơn. Ta thấy củi nhà lang trung còn chưa bổ xong, hay là mấy ngày này chàng giúp bọn họ bổ đi.

Thẩm Bá Thiên vỗ n.g.ự.c, cam đoan sẽ hoàn thành nhiệm vụ.

Ta cùng cữu cữu, cữu mẫu lại có thêm thời gian nghiên cứu bí mật của tờ giấy trắng và những hạt rắn.

Thế nhưng, bốn ngày trôi qua, không có chút tiến triển nào. Ở tiếp nữa, Thẩm Bá Thiên chắc chắn sẽ nghi ngờ.

Cữu cữu an ủi ta: "Dù thế nào đi nữa, đồ của mẹ cháu không rơi vào tay người khác, cũng coi như là chuyện may mắn. Cháu cứ mang về bảo quản cho tốt, có lẽ thời cơ chưa đến."

Ta bịn rịn chia tay cữu cữu cữu mẫu.

Sau khi về đến nhà, ta giấu chiếc hộp gấm ở nơi ngay cả Thẩm Bá Thiên cũng không biết.

Ngày hôm sau lúc về nhà, cửa khách điếm bị gõ. Rất nhanh, tên tiểu nhị dẫn mẹ kế vào.