Cô Vợ Thế Thân Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Cư Dân Mạng

Chương 12: KỸ NĂNG “CỨU NGƯỜI” ĐỈNH CAO



Hừm, anh ta căn bản không hiểu được niềm vui của tôi lúc này đâu. Là một người đọc nát tiểu thuyết Tổng tài, mỗi lần thấy cảnh cô vợ hào môn bị Bạch nguyệt quang bắt nạt là tôi lại tức nổ đom đóm mắt.

Tôi rảnh rỗi ba năm nay rồi, giờ đến lượt tôi trổ tài đấu đá đây!

Sơn Tam

Thế rồi tôi khoác tay Thẩm Hoài An đi vào, vì là tiệc mừng thọ của người lớn trong nhà nên toàn là nhân vật có m.á.u mặt ở Yên Thành. Chào hỏi ông nội xong, vừa bước ra thì gặp ngay Giang Văn Tĩnh và Kỷ Ngôn Tranh.

Phải công nhận tâm lý cô ta vững thật, mấy chiêu lần trước thất bại mà vẫn dám vác mặt đến, lại còn quản lý biểu cảm cực kỳ chuẩn chỉnh nữa chứ.

Tôi ra đòn phủ đầu luôn:

Anh Ngôn Tranh ơi, hôm nay anh phải cẩn thận đấy nhé, đừng có “vô tình” va trúng Văn Tĩnh nữa đấy nha!

Lúc đó, Kỷ Ngôn Tranh cười không nổi:

Hôm nay tôi sẽ chú ý.

Còn Giang Văn Tĩnh thì đề nghị:

Chúng ta ra đằng kia trò chuyện chút đi.

Lúc đi ngang qua hồ bơi, có một đứa trẻ nghịch ngợm lao thẳng về phía tôi. Ồ, chiêu trò hôm nay đến nhanh phết nhỉ!

May mà tôi đã chuẩn bị tâm lý, lập tức kéo ngay Giang Văn Tĩnh đang đứng xem kịch bên cạnh lại:

Hu hu, Văn Tĩnh ơi tôi sợ quá.

Lúc này, Giang Văn Tĩnh ra sức vùng vẫy:

Tư Nhiên, cô làm tôi đau đấy.

Muốn chạy à? Tôi chưa luyện võ nhưng có luyện Pamela Reif nhé, cơ bắp tay không phải dạng vừa đâu.

Tôi vếu má vừa kéo:

Xin lỗi, tại tôi không cao bằng cô…

Đợi đứa trẻ lao đến thì tôi liền né sang một bên, thế là “tõm”…cô ta rơi thẳng xuống nước.

Còn đứa trẻ kia còn đứng đó reo hò… tội nghiệp đứa trẻ ngây thơ, nhìn nhầm người rồi mà còn đắc ý.

Vì Giang Văn Tĩnh không biết bơi, nên cứ thế vùng vẫy kêu cứu:

Hoài An, cứu em!

Mọi người xung quanh cũng bắt đầu vây lại, đứa bé bị người lớn dắt đi còn tôi thì đứng trên bờ hét lớn:

Văn Tĩnh, đừng sợ nhé…tôi tới cứu cô đây!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Bất ngờ chưa, bà đây biết bơi nhé!

Tôi cởi áo khoác đưa cho Thẩm Hoài An rồi nhảy ùm xuống nước.

Mấy bà tưởng tôi xuống cứu cô ta thật à?

Không không, tôi xuống để “hành” cô ta đấy!

Tôi bơi lại gần, Giang Văn Tĩnh như vớ được cọc, cuống cuồng bám lấy tôi. Còn tôi thì túm lấy tóc cô ta, vừa ấn đầu cô ta xuống nước vừa hỏi:

Văn Tĩnh, cô có sao không?

Cô ta vừa ngoi lên mặt nước được một tí là bị tôi nhấn xuống ngay, uống bao nhiêu là nước, rồi sặc sụa đến tội.

Đừng vội, sắp tới bờ rồi.

Cô ta cứ ngoi lên là tôi lại nhấn xuống:

Cứ thế đập đi lặp lại, lúc lên được bờ thì môi Giang Văn Tĩnh đã tím tái vì lạnh, cả người run cầm cập.

Cô ta nhìn Thẩm Hoài An đầy đáng thương, nhưng tôi đã nhanh hơn một bước, ngã vật vào người anh ta:

Chồng ơi, lạnh quá, phải làm sao bây giờ? Văn Tĩnh cứ dìm em xuống mãi, em bị chuột rút luôn rồi nè.

Tôi phải đi tố cáo trước! Để cho cô hết đường thanh minh!

Giang Văn Tĩnh trợn mắt kinh hãi, lắp bắp ức:

Không phải…em không có…

Tôi lại quay sang nhìn Kỷ Ngôn Tranh:

Anh Ngôn Tranh làm sao thế nhỉ, chẳng bảo vệ được vị hôn thê của mình gì cả. Lần trước đã bảo “yêu” rồi mà, không chịu tẩm bổ thân thể à?

Lời vừa thốt ra, xung quanh bắt đầu bàn tán xôn xao:

“Vị hôn thê? Giang Văn Tĩnh và Kỷ Ngôn Tranh đính hôn rồi à?”

“Thì ngày nào chẳng thấy đi đôi với nhau, chuyện sớm muộn thôi mà.”

“Tôi nhớ như in Giang Văn Tĩnh có gì đó với Thẩm Hoài An cơ mà? Bảo Thẩm Hoài An định bỏ vợ để cưới cô ta?”

“Đàn ông lấy vợ lần hai thì mất giá rồi! Bà tưởng nhà họ Giang đồng ý chắc? Tìm anh nào trai tân không tốt hơn à?”

Nói xong tôi ôm c.h.ặ.t lấy Thẩm Hoài An:

Chồng ơi mình đi thay đồ đi, em sắp cảm lạnh rồi, hắt xì…

Sau đó, Thẩm Hoài An bế thốc tôi lên kiểu công chúa rồi đi thẳng và không quên dặn quản gia chuẩn bị quần áo mới cho Giang Văn Tĩnh.