Cô Vợ Thế Thân Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Cư Dân Mạng

Chương 13: CHIÊU TRÒ CŨ RÍCH VÀ CÚ “ĐU DÂY” NGOẠN MỤC



Ngay lúc này, bão bình luận bay vèo vèo suýt chút nữa làm tôi hoa cả mắt.

[Cười c.h.ế.t tôi mất, trà xanh Giang Văn Tĩnh chắc hẳn mơ cũng không ngờ chúng ta lại chơi chiêu “gậy ông đập lưng ông”, dùng cách trà xanh để khiến trà xanh không còn đường lui.]

[Ha ha ha, ai bảo con gái tôi là thỏ đế ngây thơ nào? Tư Nhiên cứ tự tin mà bay, mẹ già này sẽ mãi theo sau.]

[Con gái ngoan cuối cùng cũng vùng lên rồi, Giang Văn Tĩnh và Kỷ Ngôn Tranh chắc tức nổ đom đóm mắt.]

[Dù kịch bản nát bét rồi nhưng vẫn phải nhắc nhẹ: “Bọn họ không dễ dàng bỏ qua vậy đâu!”]

Thẩm Hoài An vào phòng, lật tới lật lui kiểm tra tôi mấy lượt rồi lông mày nhíu c.h.ặ.t như sắp dính vào nhau:

Lần sau không được làm chuyện nguy hiểm như thế nữa.

Ủa...nguy hiểm á?

Anh ta không biết là m.á.u trong người tôi đang sôi lên vì phấn khích à. Nhưng kịch thì vẫn phải diễn:

Hu hu chồng ơi, người ta đáng thương quá đi mà.

Anh ta xả nước nóng xong, còn định cởi đồ cho tôi thì tôi mới sực tỉnh, rồi hơi ngượng:

Cái này... để em tự làm được rồi?

Chỗ nào trên người cô mà tôi chưa thấy? Trốn cái gì?

Cứu mạng! Thẩm Hoài An sai quá sai, sai quá là sai luôn.

Tôi chưa kịp hoàn hồn đã bị anh ta bế bổng vào bồn tắm, xối nước tới tấp. Xong xuôi anh ta lại quấn khăn tắm bế tôi ra. Nhìn cái xương quai hàm cực phẩm của anh ta, khiến tim tôi bỗng đập nhanh như đ.á.n.h trống.

Đặt tôi xuống ghế xong, anh ta nói khẽ:

Đừng cử động.

Rồi anh ta lấy máy sấy tóc ra, thế nhưng tôi run cầm cập:

Anh... định sấy tóc cho em thật à?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Anh ta không nói gì, dùng khăn thấm nước rồi luồn tay vào tóc tôi, dịu dàng sấy khô.

Ngón tay vô tình chạm vào vành tai khiến mặt tôi đỏ lựng lên.

Sơn Tam

Đây... đây là dạng dùng “mỹ nam kế” với tôi đúng không!

Thấy đồ xong, tôi giục Thẩm Hoài An xử lý vụ việc lúc này, dù sao xảy ra chuyện ở tiệc mừng thọ ông nội cũng cần một lời giải thích.

Thẩm Hoài An gật đầu, vẻ mặt vẫn hơi lo lắng nhìn tôi:

Đợi tôi quay lại.

Nghe xong, tôi vâng vâng dạ dạ nhưng anh ta vừa đi khỏi thì tôi đã phát hiện cửa phòng không mở được nữa.

Lại trò này! Giang Văn Tĩnh hết chiêu rồi hay sao, quá là trẻ con luôn.

Lần này ổ khóa khá phức tạp, không phải loại kẹp tăm là mở được mà hôm nay trên đầu tôi cũng chẳng có phụ kiện gì. Điện thoại thì dính nên cảm ứng hơi chập chờn.

Hơn nữa, một khi cô ta dám nhốt tôi thì chắc chắn đã sắp xếp để không ai đến cứu. Tôi ra cửa sổ nhìn thử, may quá...cửa sổ không khóa.

Chúng tôi đang ở tầng 5, phía sau vắng vẻ không có ai. Nhưng mà... mọi người không ngờ tới đúng không?

Bà đây từng học xiếc nhé!

Chỉ cần đi men theo tường sang phòng bên cạnh là ổn ngay. Tôi mở cửa sổ, để cho chắc ăn, rồi dùng quần áo buộc thành một sợi dây thừng.

May là tôi không sợ độ cao, nên khả năng thăng bằng cũng tốt.

Đang định leo sang phòng bên thì thấy cửa sổ tầng dưới không đóng mà độ dài quần áo vừa khéo để tuột xuống, thế là tôi bám gờ tường nhẹ nhàng trượt xuống.

Lại không ngờ tới đúng không? Tôi lại va phải một chuyện động trời.

Lúc này, Giang Văn Tĩnh và Kỷ Ngôn Tranh đang ở đây tình tự “hâm nóng tình cảm” với nhau.

Còn tôi thì...tay nhanh hơn não, rút điện thoại ra chụp ngay mấy tấm làm bằng chứng.

Đúng lúc đó, có người tới đưa quần áo tôi gõ cửa sổ khiến hai người bên trong sợ đến mức đứng hình mất 5 giây.