Nghe thấy tiếng bước chân từ cầu thang truyền đến.
Nước mắt tôi lập tức rơi như mưa:
Văn Tĩnh, sao cô lại mặc quần áo của tôi thế này? Cô đã có anh Ngôn Tranh rồi, còn muốn cướp luôn cả chồng tôi thì mới vui sao?
Giang Văn Tĩnh ngơ ngác:
Hả?
Tôi ngồi bệt xuống đất, kêu lên một tiếng “đau quá”, rồi nức nở đầy uất ức:
Văn Tĩnh, dù cô có cũng không được đ.á.n.h tôi chứ. Tôi biết Hoài An và cô là thanh mai trúc mã, nhưng anh ấy đã kết hôn rồi mà. Chẳng lẽ phải bắt tôi ly hôn cô mới chịu buông tha cho tôi sao? Hả? Cô định động đến gia đình tôi ư? Họ có lỗi gì đâu chứ, cô muốn đ.á.n.h muốn mắng cứ trút lên mình tôi thôi, gia đình tôi vô tội mà. Nếu cô thật sự muốn ra tay với gia đình tôi thì tôi hôm nay là được chứ… như vậy cô vừa lòng chưa?
Vừa dứt lời, Thẩm Hoài An đen mặt bước tới và bế bổng tôi lên. Phía sau còn có bảy tám người nữa, ai nấy mặt mày chấn động vì lượng thông tin quá lớn nạp vào không kịp.
Giang Văn Tĩnh hoảng hốt:
Cô nói dối, tôi hoàn toàn không hề nói thế!
Tôi rúc đầu vào n.g.ự.c áo Thẩm Hoài An, tỏ vẻ nhỏ bé, đáng thương và bất lực:
Phải rồi, Văn Tĩnh chỉ bảo tôi nhường chồng cho cô thôi…cô ấy chẳng nói gì thêm cả.
Mọi người:
…?
Giang Văn Tĩnh tức quá định xông lên đ.á.n.h tôi, nhưng bị Thẩm Hoài An chặn lại, giọng anh ta lạnh hơn cả nước đá:
Sơn Tam
Tránh ra.
Còn tôi thì thút thít:
Nếu mọi người không tin, thì tôi đành phải cho mọi người nghe ghi âm vậy.
Giang Văn Tĩnh:
Cô còn có bản ghi âm ư?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tôi vừa sụt sịt vừa mở máy nghe trộm, cái này tôi đã chuẩn bị từ lâu rồi. Không ngờ lại có lúc dùng đến thật! Mấy nữ chính trong truyện Tổng tài cứ hay bị vu oan, chứ bình thường cứ thủ sẵn cái b.út ghi âm hay máy nghe lên trên người có phải khỏe không!
Tôi bấm nút đơn giản, rồi điện thoại phát ra tiếng:
“3 năm trước tôi không ra nước ngoài, vị trí Thẩm phu nhân đã là của tôi rồi.”
“Chỉ cần cô đồng ý chủ động ly hôn, tiền bạc không thành vấn đề.”
“Tôi không yêu anh ta.”
Tôi không phắt hết đoạn ghi âm, đến đó thì bấm tạm dừng. Mặt Giang Văn Tĩnh tái mét, đứng không vững nữa…thế mà Kỷ Ngôn Tranh còn định lên đỡ cô ta.
Lúc này, tôi thừa thắng xông lên:
Cô tàn nhẫn quá! Anh Ngôn Tranh yêu cô như thế, cô lại đối xử với anh ấy như vậy. Nhưng anh Ngôn Tranh nhà chúng ta vốn lòng dạ lương thiện, chắc chắn sẽ tha thứ cho cô đúng không?
Bước chân Kỷ Ngôn Tranh vừa bước ra lại rụt về, đứng im lìm một chỗ. Hắn dám cử động không? Chắc chắn là không rồi, trừ phi có kẻ nào thích tự trồng cả một cánh đồng cỏ xanh mướt trên đầu mình.
Giang Văn Tĩnh hoảng quá thì nói bừa:
Sao cô không dám phát hết đi, chính cô bảo cho cô 1 tỷ tệ cô ly hôn ngay mà!
Tôi thở dài một tiếng:
Cô nói thế là vu oan cho tôi rồi.
Cô ta phát điên định lao lên cướp điện thoại, nhưng Thẩm Hoài An đã chặn ngang. Tôi tỏ vẻ đắc dĩ, chậm rãi lên tiếng:
Nếu cô đã muốn nghe thì tôi phát hết vậy.
Bất ngờ chưa, điện thoại tôi có cài phần mềm cắt ghép âm thanh nhé! Nhân lúc họ không chú ý, tôi đã nhanh tay “edit” lại đoạn ghi âm, thế là nó biến thành thế này:
[Cô cũng không muốn làm “bé ba” đâu nhỉ, nếu để lộ tin đại tiểu thư nhà họ Giang vì yêu mà đi làm con giáp thứ 13 thì mất mặt lắm.]
[Một tỷ tệ, cô ly hôn ngay lập tức đi.]
Đoạn ghi âm dừng lại ở đó.
Còn tôi thì bịt miệng thốt lên đầy kinh ngạc:
[Văn Tĩnh, cái giá một tỷ tệ là tự cô nói ra đấy nhé!]